Không gian bao trùm một khoảng không nhuộm nhiệt, tất cả mọi người điều hòa hét đung đưa theo điệu nhảy của những âm thanh ồn ào. Các ánh đèn xoay vòng nhấp nháy tao ra một khuôn cảnh mê muội. Khiến tất cả mọi người điều bị mê hoặc. Tại một chiếc bàn chất đầy những chai rượu vang đắt tiền, một người đàn ông rũ rượi đang cầm trên tay một ly rượu vang. Hắn không nhấp từng ngụm mà uống một mạch, như muốn để bản thân của mình say. Dường như hắn đang có một ưu sau gì đó... Người đàn ông đưa mắt lên nhìn tấm ảnh trên tay, đó là một cô gái xinh đẹp. Anh lại tiếp tục nhấp thêm một ly rượu rồi nở nụ cười thuê lươn, dường như tâm trạng của anh không được tốt cho lắm. "Sở Nhi đã 5 năm trôi qua rồi, nhưng sao chứ? Cuối cùng anh cũng không thể nào quên được em, mặc dù là cho em đã không còn ở cạnh anh..." Vừa dứt lời người đàn ông lại uống thêm một ly rượu nữa, anh tay trái nắm chặt tay hình tay tay phải nắm chặt chiếc ly như muốn bóp nát nó anh nói: "Anh vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày đó... Nhưng…
Chương 55: 55: Quyển 2 - Chương 15
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2Tác giả: Hủ Nam NgốcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKhông gian bao trùm một khoảng không nhuộm nhiệt, tất cả mọi người điều hòa hét đung đưa theo điệu nhảy của những âm thanh ồn ào. Các ánh đèn xoay vòng nhấp nháy tao ra một khuôn cảnh mê muội. Khiến tất cả mọi người điều bị mê hoặc. Tại một chiếc bàn chất đầy những chai rượu vang đắt tiền, một người đàn ông rũ rượi đang cầm trên tay một ly rượu vang. Hắn không nhấp từng ngụm mà uống một mạch, như muốn để bản thân của mình say. Dường như hắn đang có một ưu sau gì đó... Người đàn ông đưa mắt lên nhìn tấm ảnh trên tay, đó là một cô gái xinh đẹp. Anh lại tiếp tục nhấp thêm một ly rượu rồi nở nụ cười thuê lươn, dường như tâm trạng của anh không được tốt cho lắm. "Sở Nhi đã 5 năm trôi qua rồi, nhưng sao chứ? Cuối cùng anh cũng không thể nào quên được em, mặc dù là cho em đã không còn ở cạnh anh..." Vừa dứt lời người đàn ông lại uống thêm một ly rượu nữa, anh tay trái nắm chặt tay hình tay tay phải nắm chặt chiếc ly như muốn bóp nát nó anh nói: "Anh vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày đó... Nhưng… Sở Bạch đi bắt cá cũng đã về, cậu giờ đây với cơ thể lấm lem bùn đất, cậu bước vào trong nhà, giờ đây cậu ngạc nhiên khi thấy Nhược Hy người tình cũ của mình đang ở trong nhà của cậu Sắc mặt cậu có chút lo lắng, cậu suy nghĩ không biết anh ta đến đây làm gì trong khi cậu vì muốn được một cuộc sống thanh thản và quên anh ta bên mời quay về đây.Giờ đây cậu không nói câu nào trước ánh mắt của Nhược Hy cứ luôn nhìn chằm chằm mình, cậu bỏ đi một mạch xuống nhà bếp.Sở Bạch mở vòi nước để rửa tay, cậu đưa tay qua lại chà vào nhau khiến tay của cậu dần sạch sẽ.Chốc lát cậu ra phía bên ngoài ánh mắt nhìn Tèo và Nhược Hy trên bàn cơm, giờ đây mẹ cậu gọi cậu vào ăn cơm: "Nào con hãy ngồi xuống ăn cơm nhé."Cậu gật đầu và bắt đầu ngồi xuống bàn ăn, nhưng lại cảm thấy vô cùng áp lực trước hai người đàn ông đang ngồi cùng bàn, giờ đây mẹ cậu hỏi cậu:"Đây là chủ tịch của công ty con sao?"Sở Bạch im lặng gật đầu, bà mỉm cười nói:"Ừm mà cậu ấy bảo rằng muốn con quay lại công ty để làm kìa và khi nào con tính quay lại hả?"Sở Bạch nghe đến đây mà ấp úng nói:"Dạ chắc cũng tầm vài ngày hay vài tuần gì nữa ạ..."Mẹ cậu nghe đến đây mà mỉm cười.Giờ đây Nhược Hy xen vào: "Không sao đâu cô.Con có thể để cậu ấy ở lại với gia đình mình một chút mà.Và hơn hết là con cũng muốn ở lại vùng quê này...!Không biết là cô có thể cho con ở lại được chứ?"Bà giờ đây mỉm cười đáp:"Được chứ con có thể lại đây, bởi vì con là cấp trên của Sở Bạch.Và đối với tôi thì người sếp của Sở Bạch thì cũng như là người nhà vậy nên con cứ ở lại.Nhưng con nhớ là nâng đỡ nó trong công việc nhé...".Đọc.
Sở Bạch đi bắt cá cũng đã về, cậu giờ đây với cơ thể lấm lem bùn đất, cậu bước vào trong nhà, giờ đây cậu ngạc nhiên khi thấy Nhược Hy người tình cũ của mình đang ở trong nhà của cậu Sắc mặt cậu có chút lo lắng, cậu suy nghĩ không biết anh ta đến đây làm gì trong khi cậu vì muốn được một cuộc sống thanh thản và quên anh ta bên mời quay về đây.
Giờ đây cậu không nói câu nào trước ánh mắt của Nhược Hy cứ luôn nhìn chằm chằm mình, cậu bỏ đi một mạch xuống nhà bếp.
Sở Bạch mở vòi nước để rửa tay, cậu đưa tay qua lại chà vào nhau khiến tay của cậu dần sạch sẽ.
Chốc lát cậu ra phía bên ngoài ánh mắt nhìn Tèo và Nhược Hy trên bàn cơm, giờ đây mẹ cậu gọi cậu vào ăn cơm: "Nào con hãy ngồi xuống ăn cơm nhé."
Cậu gật đầu và bắt đầu ngồi xuống bàn ăn, nhưng lại cảm thấy vô cùng áp lực trước hai người đàn ông đang ngồi cùng bàn, giờ đây mẹ cậu hỏi cậu:
"Đây là chủ tịch của công ty con sao?"
Sở Bạch im lặng gật đầu, bà mỉm cười nói:
"Ừm mà cậu ấy bảo rằng muốn con quay lại công ty để làm kìa và khi nào con tính quay lại hả?"
Sở Bạch nghe đến đây mà ấp úng nói:
"Dạ chắc cũng tầm vài ngày hay vài tuần gì nữa ạ..."
Mẹ cậu nghe đến đây mà mỉm cười.
Giờ đây Nhược Hy xen vào: "Không sao đâu cô.
Con có thể để cậu ấy ở lại với gia đình mình một chút mà.
Và hơn hết là con cũng muốn ở lại vùng quê này...!Không biết là cô có thể cho con ở lại được chứ?"
Bà giờ đây mỉm cười đáp:
"Được chứ con có thể lại đây, bởi vì con là cấp trên của Sở Bạch.
Và đối với tôi thì người sếp của Sở Bạch thì cũng như là người nhà vậy nên con cứ ở lại.
Nhưng con nhớ là nâng đỡ nó trong công việc nhé...".
Đọc.
Mưu Đoạt Hạnh Phúc 2Tác giả: Hủ Nam NgốcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhKhông gian bao trùm một khoảng không nhuộm nhiệt, tất cả mọi người điều hòa hét đung đưa theo điệu nhảy của những âm thanh ồn ào. Các ánh đèn xoay vòng nhấp nháy tao ra một khuôn cảnh mê muội. Khiến tất cả mọi người điều bị mê hoặc. Tại một chiếc bàn chất đầy những chai rượu vang đắt tiền, một người đàn ông rũ rượi đang cầm trên tay một ly rượu vang. Hắn không nhấp từng ngụm mà uống một mạch, như muốn để bản thân của mình say. Dường như hắn đang có một ưu sau gì đó... Người đàn ông đưa mắt lên nhìn tấm ảnh trên tay, đó là một cô gái xinh đẹp. Anh lại tiếp tục nhấp thêm một ly rượu rồi nở nụ cười thuê lươn, dường như tâm trạng của anh không được tốt cho lắm. "Sở Nhi đã 5 năm trôi qua rồi, nhưng sao chứ? Cuối cùng anh cũng không thể nào quên được em, mặc dù là cho em đã không còn ở cạnh anh..." Vừa dứt lời người đàn ông lại uống thêm một ly rượu nữa, anh tay trái nắm chặt tay hình tay tay phải nắm chặt chiếc ly như muốn bóp nát nó anh nói: "Anh vẫn còn nhớ rất rõ cái ngày đó... Nhưng… Sở Bạch đi bắt cá cũng đã về, cậu giờ đây với cơ thể lấm lem bùn đất, cậu bước vào trong nhà, giờ đây cậu ngạc nhiên khi thấy Nhược Hy người tình cũ của mình đang ở trong nhà của cậu Sắc mặt cậu có chút lo lắng, cậu suy nghĩ không biết anh ta đến đây làm gì trong khi cậu vì muốn được một cuộc sống thanh thản và quên anh ta bên mời quay về đây.Giờ đây cậu không nói câu nào trước ánh mắt của Nhược Hy cứ luôn nhìn chằm chằm mình, cậu bỏ đi một mạch xuống nhà bếp.Sở Bạch mở vòi nước để rửa tay, cậu đưa tay qua lại chà vào nhau khiến tay của cậu dần sạch sẽ.Chốc lát cậu ra phía bên ngoài ánh mắt nhìn Tèo và Nhược Hy trên bàn cơm, giờ đây mẹ cậu gọi cậu vào ăn cơm: "Nào con hãy ngồi xuống ăn cơm nhé."Cậu gật đầu và bắt đầu ngồi xuống bàn ăn, nhưng lại cảm thấy vô cùng áp lực trước hai người đàn ông đang ngồi cùng bàn, giờ đây mẹ cậu hỏi cậu:"Đây là chủ tịch của công ty con sao?"Sở Bạch im lặng gật đầu, bà mỉm cười nói:"Ừm mà cậu ấy bảo rằng muốn con quay lại công ty để làm kìa và khi nào con tính quay lại hả?"Sở Bạch nghe đến đây mà ấp úng nói:"Dạ chắc cũng tầm vài ngày hay vài tuần gì nữa ạ..."Mẹ cậu nghe đến đây mà mỉm cười.Giờ đây Nhược Hy xen vào: "Không sao đâu cô.Con có thể để cậu ấy ở lại với gia đình mình một chút mà.Và hơn hết là con cũng muốn ở lại vùng quê này...!Không biết là cô có thể cho con ở lại được chứ?"Bà giờ đây mỉm cười đáp:"Được chứ con có thể lại đây, bởi vì con là cấp trên của Sở Bạch.Và đối với tôi thì người sếp của Sở Bạch thì cũng như là người nhà vậy nên con cứ ở lại.Nhưng con nhớ là nâng đỡ nó trong công việc nhé...".Đọc.