Tác giả:

Tên gì? - Thụy Dương - Tên gì mà buồn kinh? Đổi tên đi! - Sinh tháng mấy? - 12 - Bao nhiêu? - 29 - Gọi anh đi! Chiếc cặp đáp xuống mặt bàn , Dương chầm chậm ngước lên nhìn chàng trai vừa ngồi xuống… Ba giây xúc động… Shock… Hắn ngước mắt ngoái lại nhìn cô, cười nhăn nhở. Một điệu cười rất “công nghiệp”. Tim Dương đập mạnh: Đây sẽ là chàng trai của cô! Chắc chắn vậy! Trong tim cô gái kiêu hãnh vừa có một cơn chấn động mạnh. Cô nhíu mày nhìn hắn ta từ từ ngồi xuống bên cạnh. Một cách để Thụy Dương ghi nhớ những điều đáng được nạp vào não. Trên cái thế giới này ít chuyện đáng để nạp vào đầu lắm, nên có chuyện hay ho là phải cố mà tập trung cho kì được. Dương thích, đơn giản là vậy. Nhìn cậu bạn với mái tóc xoăn bới tung, long mi cong vút như con gái, đôi mắt sáng và gương mặt còn in đậm những nét nghịch ngợm. Dương thấy tim mình khẽ rung lên. Trên đời này, đâu có nhiều chuyện để hứng thú, để thích và để thấy thú vị. Đơn giản là không nhạt, thế là đủ. Cô khẽ nhíu mày. Im lặng. - Sao thế?…

Chương 62: Chương 63

Cướp Anh Từ Tay Định Mệnh!Tác giả: LengkengTruyện Ngôn TìnhTên gì? - Thụy Dương - Tên gì mà buồn kinh? Đổi tên đi! - Sinh tháng mấy? - 12 - Bao nhiêu? - 29 - Gọi anh đi! Chiếc cặp đáp xuống mặt bàn , Dương chầm chậm ngước lên nhìn chàng trai vừa ngồi xuống… Ba giây xúc động… Shock… Hắn ngước mắt ngoái lại nhìn cô, cười nhăn nhở. Một điệu cười rất “công nghiệp”. Tim Dương đập mạnh: Đây sẽ là chàng trai của cô! Chắc chắn vậy! Trong tim cô gái kiêu hãnh vừa có một cơn chấn động mạnh. Cô nhíu mày nhìn hắn ta từ từ ngồi xuống bên cạnh. Một cách để Thụy Dương ghi nhớ những điều đáng được nạp vào não. Trên cái thế giới này ít chuyện đáng để nạp vào đầu lắm, nên có chuyện hay ho là phải cố mà tập trung cho kì được. Dương thích, đơn giản là vậy. Nhìn cậu bạn với mái tóc xoăn bới tung, long mi cong vút như con gái, đôi mắt sáng và gương mặt còn in đậm những nét nghịch ngợm. Dương thấy tim mình khẽ rung lên. Trên đời này, đâu có nhiều chuyện để hứng thú, để thích và để thấy thú vị. Đơn giản là không nhạt, thế là đủ. Cô khẽ nhíu mày. Im lặng. - Sao thế?… Thụy Dương nhắm mắt, gạt phắt cánh tay ông Năm, đứng thẳng lên, rướn người… đợi chờ. Chiếc vòng cổ bị lắc mạnh rơi ra ngoài áo, chiếc nhẫn trơ lì đập thẳng vào ánh nhìn giận dữ của ông Năm. Ánh mắt ấy thảng thốt, trợn lên rồi dịu đi. Trong đầu ông thoáng hiện ra nụ cười của cô bé Nhã khi được ông mua tặng chiếc vòng cổ giống chị mình mà cô ao ước từ lâu, nụ cười trong veo ấy sống mãi trong ông, từng giây từng phút.- Cảm ơn anh rể tốt bụng! Cảm ơn anh nhiều lắm!- Cảm ơn suống vậy thôi sao? Nói xem sao thích vậy?- Vì chị Hai bảo ai giữ nó nghĩa là giữ một phần trái tim anh rể, được anh rể yêu thương và bảo vệ. Bích Nhã thích được anh rể bảo vệ vì anh rể rất giỏi.- Ừ! Đúng rồi! Khi nào em còn giữ nó bên mình anh rể sẽ bằng bảo vệ em bằng bất cứ giá nào.Nói rồi ông Năm khi ấy mới 23 tuổi cởi chiếc nhẫn trên tay lồng vào chiếc dây chuyền. Bởi vì cô bé ấy với ông là một là duy nhất là tình yêu mãi mãi không với tới được trong ông.Mắt ông Năm nhìn xoáy vào chiếc nhẫn trên cổ Dương, dịu dần, tay súng hạ xuống. Ông buông Thụy Dương ra, quay lưng bước đi, không một lời giải thích, không một lý do.Những chiếc xe vun vút đi, chiếc máy ủi cũng được đưa đi. Hoàng Quân được Tiến Minh đỡ lại chỗ Dương. Anh nắm chặt tay cô, ôm cô vào lòng, Thụy Dương đưa đôi mắt ngập nước nhìn anh, khóc nấc lên:- Em sợ! Em thật sự rất sợ.- Được rồi! Em làm được rồi! Chúng ta làm được rồi! Không sao nữa! Sẽ không sao nữa hết!Tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi nơi ngôi nhà vốn im lìm. Một vài công an phường đến kiểm tra tình hình nhưng nhanh chóng rút đi, chẳng ai rõ lí do chỉ biết rằng người cuả ông Hoàng Năm luôn biết bịt miệng công an bằng cả nghìn lẻ một cách.

Thụy Dương nhắm mắt, gạt phắt cánh tay ông Năm, đứng thẳng lên, rướn người… đợi chờ. Chiếc vòng cổ bị lắc mạnh rơi ra ngoài áo, chiếc nhẫn trơ lì đập thẳng vào ánh nhìn giận dữ của ông Năm. Ánh mắt ấy thảng thốt, trợn lên rồi dịu đi. Trong đầu ông thoáng hiện ra nụ cười của cô bé Nhã khi được ông mua tặng chiếc vòng cổ giống chị mình mà cô ao ước từ lâu, nụ cười trong veo ấy sống mãi trong ông, từng giây từng phút.

- Cảm ơn anh rể tốt bụng! Cảm ơn anh nhiều lắm!

- Cảm ơn suống vậy thôi sao? Nói xem sao thích vậy?

- Vì chị Hai bảo ai giữ nó nghĩa là giữ một phần trái tim anh rể, được anh rể yêu thương và bảo vệ. Bích Nhã thích được anh rể bảo vệ vì anh rể rất giỏi.

- Ừ! Đúng rồi! Khi nào em còn giữ nó bên mình anh rể sẽ bằng bảo vệ em bằng bất cứ giá nào.

Nói rồi ông Năm khi ấy mới 23 tuổi cởi chiếc nhẫn trên tay lồng vào chiếc dây chuyền. Bởi vì cô bé ấy với ông là một là duy nhất là tình yêu mãi mãi không với tới được trong ông.

Mắt ông Năm nhìn xoáy vào chiếc nhẫn trên cổ Dương, dịu dần, tay súng hạ xuống. Ông buông Thụy Dương ra, quay lưng bước đi, không một lời giải thích, không một lý do.

Những chiếc xe vun vút đi, chiếc máy ủi cũng được đưa đi. Hoàng Quân được Tiến Minh đỡ lại chỗ Dương. Anh nắm chặt tay cô, ôm cô vào lòng, Thụy Dương đưa đôi mắt ngập nước nhìn anh, khóc nấc lên:

- Em sợ! Em thật sự rất sợ.

- Được rồi! Em làm được rồi! Chúng ta làm được rồi! Không sao nữa! Sẽ không sao nữa hết!

Tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi nơi ngôi nhà vốn im lìm. Một vài công an phường đến kiểm tra tình hình nhưng nhanh chóng rút đi, chẳng ai rõ lí do chỉ biết rằng người cuả ông Hoàng Năm luôn biết bịt miệng công an bằng cả nghìn lẻ một cách.

Cướp Anh Từ Tay Định Mệnh!Tác giả: LengkengTruyện Ngôn TìnhTên gì? - Thụy Dương - Tên gì mà buồn kinh? Đổi tên đi! - Sinh tháng mấy? - 12 - Bao nhiêu? - 29 - Gọi anh đi! Chiếc cặp đáp xuống mặt bàn , Dương chầm chậm ngước lên nhìn chàng trai vừa ngồi xuống… Ba giây xúc động… Shock… Hắn ngước mắt ngoái lại nhìn cô, cười nhăn nhở. Một điệu cười rất “công nghiệp”. Tim Dương đập mạnh: Đây sẽ là chàng trai của cô! Chắc chắn vậy! Trong tim cô gái kiêu hãnh vừa có một cơn chấn động mạnh. Cô nhíu mày nhìn hắn ta từ từ ngồi xuống bên cạnh. Một cách để Thụy Dương ghi nhớ những điều đáng được nạp vào não. Trên cái thế giới này ít chuyện đáng để nạp vào đầu lắm, nên có chuyện hay ho là phải cố mà tập trung cho kì được. Dương thích, đơn giản là vậy. Nhìn cậu bạn với mái tóc xoăn bới tung, long mi cong vút như con gái, đôi mắt sáng và gương mặt còn in đậm những nét nghịch ngợm. Dương thấy tim mình khẽ rung lên. Trên đời này, đâu có nhiều chuyện để hứng thú, để thích và để thấy thú vị. Đơn giản là không nhạt, thế là đủ. Cô khẽ nhíu mày. Im lặng. - Sao thế?… Thụy Dương nhắm mắt, gạt phắt cánh tay ông Năm, đứng thẳng lên, rướn người… đợi chờ. Chiếc vòng cổ bị lắc mạnh rơi ra ngoài áo, chiếc nhẫn trơ lì đập thẳng vào ánh nhìn giận dữ của ông Năm. Ánh mắt ấy thảng thốt, trợn lên rồi dịu đi. Trong đầu ông thoáng hiện ra nụ cười của cô bé Nhã khi được ông mua tặng chiếc vòng cổ giống chị mình mà cô ao ước từ lâu, nụ cười trong veo ấy sống mãi trong ông, từng giây từng phút.- Cảm ơn anh rể tốt bụng! Cảm ơn anh nhiều lắm!- Cảm ơn suống vậy thôi sao? Nói xem sao thích vậy?- Vì chị Hai bảo ai giữ nó nghĩa là giữ một phần trái tim anh rể, được anh rể yêu thương và bảo vệ. Bích Nhã thích được anh rể bảo vệ vì anh rể rất giỏi.- Ừ! Đúng rồi! Khi nào em còn giữ nó bên mình anh rể sẽ bằng bảo vệ em bằng bất cứ giá nào.Nói rồi ông Năm khi ấy mới 23 tuổi cởi chiếc nhẫn trên tay lồng vào chiếc dây chuyền. Bởi vì cô bé ấy với ông là một là duy nhất là tình yêu mãi mãi không với tới được trong ông.Mắt ông Năm nhìn xoáy vào chiếc nhẫn trên cổ Dương, dịu dần, tay súng hạ xuống. Ông buông Thụy Dương ra, quay lưng bước đi, không một lời giải thích, không một lý do.Những chiếc xe vun vút đi, chiếc máy ủi cũng được đưa đi. Hoàng Quân được Tiến Minh đỡ lại chỗ Dương. Anh nắm chặt tay cô, ôm cô vào lòng, Thụy Dương đưa đôi mắt ngập nước nhìn anh, khóc nấc lên:- Em sợ! Em thật sự rất sợ.- Được rồi! Em làm được rồi! Chúng ta làm được rồi! Không sao nữa! Sẽ không sao nữa hết!Tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi nơi ngôi nhà vốn im lìm. Một vài công an phường đến kiểm tra tình hình nhưng nhanh chóng rút đi, chẳng ai rõ lí do chỉ biết rằng người cuả ông Hoàng Năm luôn biết bịt miệng công an bằng cả nghìn lẻ một cách.

Chương 62: Chương 63