Tác giả:

CHƯƠNG 1 Trưa tròn bóng, trời nắng chói chang. Tiêu Diệp Nhiên mặc áo cưới trắng tinh đứng trước cửa tiệm áo cưới nhìn đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết trong chiếc xe Cayenne ven đường, cô chỉ cảm cả người rét lạnh thấu xương. Hôm nay là ngày cô hẹn chồng chưa cưới đi thử áo cưới. Hai người đã hẹn gặp nhau ở tiệm áo cưới, nhưng không ngờ cô đợi cả nửa ngày lại gặp được cảnh tượng như vậy. Người đàn ông quay lưng về phía cô đang hôn người phụ nữ ấy đến quên cả trời đất. Người phụ nữ kia vừa cuồng nhiệt đáp lại anh ta vừa liếc nhìn Tiêu Diệp Nhiên qua cửa kính xe với nụ cười dương dương tự đắc. Tiêu Diệp Nhiên đứng sững như trời trồng, cô không sao ngờ được người phụ nữ đang quấn lấy chồng chưa cưới của mình lại chính là chị gái của mình. Nước mắt trào ra, Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, tâm trạng vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô thật khờ! Năm phút trước, Bùi Hạo Tuấn gởi tin nhắn cho cô nói anh ta đang rất nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc áo cưới của cô nên cô không chút nghĩ ngợi liền chạy…

Chương 150

Nuông Chiều Em Đến NghiệnTác giả: SSSSTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Trưa tròn bóng, trời nắng chói chang. Tiêu Diệp Nhiên mặc áo cưới trắng tinh đứng trước cửa tiệm áo cưới nhìn đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết trong chiếc xe Cayenne ven đường, cô chỉ cảm cả người rét lạnh thấu xương. Hôm nay là ngày cô hẹn chồng chưa cưới đi thử áo cưới. Hai người đã hẹn gặp nhau ở tiệm áo cưới, nhưng không ngờ cô đợi cả nửa ngày lại gặp được cảnh tượng như vậy. Người đàn ông quay lưng về phía cô đang hôn người phụ nữ ấy đến quên cả trời đất. Người phụ nữ kia vừa cuồng nhiệt đáp lại anh ta vừa liếc nhìn Tiêu Diệp Nhiên qua cửa kính xe với nụ cười dương dương tự đắc. Tiêu Diệp Nhiên đứng sững như trời trồng, cô không sao ngờ được người phụ nữ đang quấn lấy chồng chưa cưới của mình lại chính là chị gái của mình. Nước mắt trào ra, Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, tâm trạng vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô thật khờ! Năm phút trước, Bùi Hạo Tuấn gởi tin nhắn cho cô nói anh ta đang rất nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc áo cưới của cô nên cô không chút nghĩ ngợi liền chạy… CHƯƠNG 150“Mặc Đình?”Tiêu Diệp Nhiên vui mừng nhìn anh: “Tại sao anh lại ở đây vậy?”Cố Mặc Đình cười cười vẫy tay về phía cô, đợi đến lúc cô đi đến liền kéo cô ngồi lên hai chân của mình rồi nói: “Em có bất ngờ không?”“Đâu chỉ là bất ngờ, quả thật là quá vui mừng luôn đó.”Cái đầu nhỏ của Tiêu Diệp Nhiên gật gù như là con gà mổ thóc: “Em còn đang cảm thấy kỳ quái là ai lại đặt khoang hạng nhất cho em chứ?”Cố Mặc Đình sờ sờ lên đầu của cô, nụ cười ở trong mắt tràn ra: “Lúc em ra khỏi nhà, không phải là anh đã nói tối nay sẽ gặp nhau sao?”“Ai biết anh lại có ý này cơ chứ!”Tiêu Diệp Nhiên lườm anh một cái, sau đó quét mắt nhìn xung quanh: “Sao người ở đây lại ít như vậy chứ?”“Chỉ có hai chúng ta mà thôi, anh không muốn để cho người khác quấy rầy thế giới riêng của hai chúng ta.”Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc liếc nhìn anh: “Anh đã bao hết rồi hả?”“Ừm.” Cố Mặc Đình gật đầu.Tiêu Diệp Nhiên chậc chậc lưỡi: “Chậc chậc, thật có tiền.”Cố Mặc Đình bị bộ dạng đó của cô chọc cho bật cười, không khỏi hôn lên gương mặt của cô một chút: “Em có muốn uống chút gì không?”“Nước trái cây á.”“Được.”Cố Mặc Đình gọi nhân viên phục vụ, muốn một ly nước trái cây, Tiêu Diệp Nhiên bưng lấy ly nước, vừa uống vừa tò mò hỏi anh: “Sao anh lại đi cùng với em vậy? Hơn nữa sao anh lại không nói cho em biết?”“Bởi vì em nói là em sẽ nhớ anh, vì để cho em không cần phải quá nhớ nhung, cho nên anh mới đi theo.”Cố Mặc Đình nhìn cô chăm chú một hồi, giọng nói trầm thấp cực kỳ gợi cảm.Trái tim của Tiêu Diệp Nhiên chợt lỡ nhịp, hai gò má hơi ửng đỏ.Cố Mặc Đình nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của cô: “Em có vui không?”“Vui chứ.”Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc nhẹ gật đầu, chỉ cần có anh ở đây, cô cũng không sợ cái gì nữa cả.Bởi vì có Cố Mặc Đình ở đây, cho nên hành trình hơn ba tiếng đồng hồ cũng không hề buồn chán chút nào, sau khi máy bay hạ cánh, Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình tách nhau ra đi, hai người bọn họ hẹn gặp nhau ở khách sạn.Ra khỏi sân bay, Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn thấy bọn người Cố Tống Vy lần nữa.Lần này, biểu cảm của bốn người bọn họ cũng không giống như lúc đầu, Cố Tống Vy một mặt âm trầm, hai người Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Diệp Nhiên.Về phần của Bùi Hạo Tuấn, trong đáy mắt tối màu của anh ta lướt qua một tia âm u, nhưng mà lại không nói cái gì cả.Bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên lại rất thoải mái, lấy vali xong cũng không không để ý đến mấy người bọn họ liền nghênh ngang đi ra bên ngoài.

CHƯƠNG 150

“Mặc Đình?”

Tiêu Diệp Nhiên vui mừng nhìn anh: “Tại sao anh lại ở đây vậy?”

Cố Mặc Đình cười cười vẫy tay về phía cô, đợi đến lúc cô đi đến liền kéo cô ngồi lên hai chân của mình rồi nói: “Em có bất ngờ không?”

“Đâu chỉ là bất ngờ, quả thật là quá vui mừng luôn đó.”

Cái đầu nhỏ của Tiêu Diệp Nhiên gật gù như là con gà mổ thóc: “Em còn đang cảm thấy kỳ quái là ai lại đặt khoang hạng nhất cho em chứ?”

Cố Mặc Đình sờ sờ lên đầu của cô, nụ cười ở trong mắt tràn ra: “Lúc em ra khỏi nhà, không phải là anh đã nói tối nay sẽ gặp nhau sao?”

“Ai biết anh lại có ý này cơ chứ!”

Tiêu Diệp Nhiên lườm anh một cái, sau đó quét mắt nhìn xung quanh: “Sao người ở đây lại ít như vậy chứ?”

“Chỉ có hai chúng ta mà thôi, anh không muốn để cho người khác quấy rầy thế giới riêng của hai chúng ta.”

Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc liếc nhìn anh: “Anh đã bao hết rồi hả?”

“Ừm.” Cố Mặc Đình gật đầu.

Tiêu Diệp Nhiên chậc chậc lưỡi: “Chậc chậc, thật có tiền.”

Cố Mặc Đình bị bộ dạng đó của cô chọc cho bật cười, không khỏi hôn lên gương mặt của cô một chút: “Em có muốn uống chút gì không?”

“Nước trái cây á.”

“Được.”

Cố Mặc Đình gọi nhân viên phục vụ, muốn một ly nước trái cây, Tiêu Diệp Nhiên bưng lấy ly nước, vừa uống vừa tò mò hỏi anh: “Sao anh lại đi cùng với em vậy? Hơn nữa sao anh lại không nói cho em biết?”

“Bởi vì em nói là em sẽ nhớ anh, vì để cho em không cần phải quá nhớ nhung, cho nên anh mới đi theo.”

Cố Mặc Đình nhìn cô chăm chú một hồi, giọng nói trầm thấp cực kỳ gợi cảm.

Trái tim của Tiêu Diệp Nhiên chợt lỡ nhịp, hai gò má hơi ửng đỏ.

Cố Mặc Đình nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của cô: “Em có vui không?”

“Vui chứ.”

Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc nhẹ gật đầu, chỉ cần có anh ở đây, cô cũng không sợ cái gì nữa cả.

Bởi vì có Cố Mặc Đình ở đây, cho nên hành trình hơn ba tiếng đồng hồ cũng không hề buồn chán chút nào, sau khi máy bay hạ cánh, Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình tách nhau ra đi, hai người bọn họ hẹn gặp nhau ở khách sạn.

Ra khỏi sân bay, Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn thấy bọn người Cố Tống Vy lần nữa.

Lần này, biểu cảm của bốn người bọn họ cũng không giống như lúc đầu, Cố Tống Vy một mặt âm trầm, hai người Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Diệp Nhiên.

Về phần của Bùi Hạo Tuấn, trong đáy mắt tối màu của anh ta lướt qua một tia âm u, nhưng mà lại không nói cái gì cả.

Bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên lại rất thoải mái, lấy vali xong cũng không không để ý đến mấy người bọn họ liền nghênh ngang đi ra bên ngoài.

Nuông Chiều Em Đến NghiệnTác giả: SSSSTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Trưa tròn bóng, trời nắng chói chang. Tiêu Diệp Nhiên mặc áo cưới trắng tinh đứng trước cửa tiệm áo cưới nhìn đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết trong chiếc xe Cayenne ven đường, cô chỉ cảm cả người rét lạnh thấu xương. Hôm nay là ngày cô hẹn chồng chưa cưới đi thử áo cưới. Hai người đã hẹn gặp nhau ở tiệm áo cưới, nhưng không ngờ cô đợi cả nửa ngày lại gặp được cảnh tượng như vậy. Người đàn ông quay lưng về phía cô đang hôn người phụ nữ ấy đến quên cả trời đất. Người phụ nữ kia vừa cuồng nhiệt đáp lại anh ta vừa liếc nhìn Tiêu Diệp Nhiên qua cửa kính xe với nụ cười dương dương tự đắc. Tiêu Diệp Nhiên đứng sững như trời trồng, cô không sao ngờ được người phụ nữ đang quấn lấy chồng chưa cưới của mình lại chính là chị gái của mình. Nước mắt trào ra, Tiêu Diệp Nhiên cắn môi, tâm trạng vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô thật khờ! Năm phút trước, Bùi Hạo Tuấn gởi tin nhắn cho cô nói anh ta đang rất nôn nóng muốn nhìn thấy dáng vẻ mặc áo cưới của cô nên cô không chút nghĩ ngợi liền chạy… CHƯƠNG 150“Mặc Đình?”Tiêu Diệp Nhiên vui mừng nhìn anh: “Tại sao anh lại ở đây vậy?”Cố Mặc Đình cười cười vẫy tay về phía cô, đợi đến lúc cô đi đến liền kéo cô ngồi lên hai chân của mình rồi nói: “Em có bất ngờ không?”“Đâu chỉ là bất ngờ, quả thật là quá vui mừng luôn đó.”Cái đầu nhỏ của Tiêu Diệp Nhiên gật gù như là con gà mổ thóc: “Em còn đang cảm thấy kỳ quái là ai lại đặt khoang hạng nhất cho em chứ?”Cố Mặc Đình sờ sờ lên đầu của cô, nụ cười ở trong mắt tràn ra: “Lúc em ra khỏi nhà, không phải là anh đã nói tối nay sẽ gặp nhau sao?”“Ai biết anh lại có ý này cơ chứ!”Tiêu Diệp Nhiên lườm anh một cái, sau đó quét mắt nhìn xung quanh: “Sao người ở đây lại ít như vậy chứ?”“Chỉ có hai chúng ta mà thôi, anh không muốn để cho người khác quấy rầy thế giới riêng của hai chúng ta.”Tiêu Diệp Nhiên kinh ngạc liếc nhìn anh: “Anh đã bao hết rồi hả?”“Ừm.” Cố Mặc Đình gật đầu.Tiêu Diệp Nhiên chậc chậc lưỡi: “Chậc chậc, thật có tiền.”Cố Mặc Đình bị bộ dạng đó của cô chọc cho bật cười, không khỏi hôn lên gương mặt của cô một chút: “Em có muốn uống chút gì không?”“Nước trái cây á.”“Được.”Cố Mặc Đình gọi nhân viên phục vụ, muốn một ly nước trái cây, Tiêu Diệp Nhiên bưng lấy ly nước, vừa uống vừa tò mò hỏi anh: “Sao anh lại đi cùng với em vậy? Hơn nữa sao anh lại không nói cho em biết?”“Bởi vì em nói là em sẽ nhớ anh, vì để cho em không cần phải quá nhớ nhung, cho nên anh mới đi theo.”Cố Mặc Đình nhìn cô chăm chú một hồi, giọng nói trầm thấp cực kỳ gợi cảm.Trái tim của Tiêu Diệp Nhiên chợt lỡ nhịp, hai gò má hơi ửng đỏ.Cố Mặc Đình nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của cô: “Em có vui không?”“Vui chứ.”Tiêu Diệp Nhiên nghiêm túc nhẹ gật đầu, chỉ cần có anh ở đây, cô cũng không sợ cái gì nữa cả.Bởi vì có Cố Mặc Đình ở đây, cho nên hành trình hơn ba tiếng đồng hồ cũng không hề buồn chán chút nào, sau khi máy bay hạ cánh, Tiêu Diệp Nhiên và Cố Mặc Đình tách nhau ra đi, hai người bọn họ hẹn gặp nhau ở khách sạn.Ra khỏi sân bay, Tiêu Diệp Nhiên lại nhìn thấy bọn người Cố Tống Vy lần nữa.Lần này, biểu cảm của bốn người bọn họ cũng không giống như lúc đầu, Cố Tống Vy một mặt âm trầm, hai người Tiểu Ngải và Tiểu Mỹ xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt của Tiêu Diệp Nhiên.Về phần của Bùi Hạo Tuấn, trong đáy mắt tối màu của anh ta lướt qua một tia âm u, nhưng mà lại không nói cái gì cả.Bầu không khí nhất thời có chút xấu hổ, nhưng mà Tiêu Diệp Nhiên lại rất thoải mái, lấy vali xong cũng không không để ý đến mấy người bọn họ liền nghênh ngang đi ra bên ngoài.

Chương 150