Tác giả:

CHƯƠNG 1: CHIẾN THẦN TRỞ LẠI Đầu tháng chín, gió thu se lạnh. Lá cây khô vàng rơi trên đôi vai rộng. Giang Nghĩa đứng dưới gốc cây cổ thụ, nơi ánh mắt có thể nhìn thấy chính là tòa nhà văn phòng của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng. “Anh, bọn họ liên thủ tính toán hãm hại em, em không thể sống tiếp được nữa.” Hai tháng trước. Tiền vốn của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng bị cắt đứt, chủ tịch hội đồng quản trị Giang Châu gánh trên lưng món nợ khổng lồ 3600 tỷ, công ty bị thế chấp cho Hà Diệc Nho của xí nghiệp Thiên Đỉnh. “Anh, xin lỗi, em trai đi trước một bước đây.” 12 giờ đêm, Giang Châu từ trên sân thượng nhảy xuống, chết ngay tại chỗ. Một thế hệ tài tuấn của giới kinh doanh cứ như vậy mà rơi xuống. Bất cứ ai có con mắt tinh tường đều nhìn ra được vấn đề ở bên trong, thương trường như chiến trường, Giang Châu chính là vật hi sinh đáng thương. Trong gió lạnh. Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời. “Châu, xin lỗi, anh về muộn rồi…

Chương 1409

Chiến Thần Tu LaTác giả: AK NAMTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1: CHIẾN THẦN TRỞ LẠI Đầu tháng chín, gió thu se lạnh. Lá cây khô vàng rơi trên đôi vai rộng. Giang Nghĩa đứng dưới gốc cây cổ thụ, nơi ánh mắt có thể nhìn thấy chính là tòa nhà văn phòng của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng. “Anh, bọn họ liên thủ tính toán hãm hại em, em không thể sống tiếp được nữa.” Hai tháng trước. Tiền vốn của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng bị cắt đứt, chủ tịch hội đồng quản trị Giang Châu gánh trên lưng món nợ khổng lồ 3600 tỷ, công ty bị thế chấp cho Hà Diệc Nho của xí nghiệp Thiên Đỉnh. “Anh, xin lỗi, em trai đi trước một bước đây.” 12 giờ đêm, Giang Châu từ trên sân thượng nhảy xuống, chết ngay tại chỗ. Một thế hệ tài tuấn của giới kinh doanh cứ như vậy mà rơi xuống. Bất cứ ai có con mắt tinh tường đều nhìn ra được vấn đề ở bên trong, thương trường như chiến trường, Giang Châu chính là vật hi sinh đáng thương. Trong gió lạnh. Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời. “Châu, xin lỗi, anh về muộn rồi… CHƯƠNG 1409Thạch Khoan gật đầu: “Có thể, các cậu tới phòng tiếp khách đợi một lát, tôi điều chỉnh một chút thì sẽ tới sau.”“Được, tôi đợi ông.”Nói xong, Tạ Minh Trí dẫn người rời đi, thuận tiện cũng dẫn Trịnh Bác Dương đi.Có cảnh sát đi cùng, người của Phòng Y Dược không dám đụng vào Trịnh Bác Dương nữa, tính mạng của anh ta tạm thời cũng an toàn.Đợi tới khi đám người Tạ Minh Trí rời đi, Thạch Khoan dựa vào lưng ghế, vẻ mặt rất không vui.Thạch Văn Bỉnh nói: “Ba, sao chúng ta vừa chuẩn bị động thủ thì đám người Tạ Minh Trí lại tới điều tra? Có phải trùng hợp quá rồi không? Con cảm thấy chúng ta chắc bị để ý rồi, đám người này chắc chắn đã theo chặt chúng ta, biết chúng ta muốn ra tay với Trịnh Bác Dương, vậy nên mới xông vào.”Quả thật giống như vậy.Ngay cả Thạch Văn Bỉnh cũng nhìn ra, Thạch Khoan đương nhiên càng có thể nhìn ra ẩn tình trong đó.Ông ta nheo mắt lại, nói: “Đám người này chắc chắn là không có ý tốt gì, điều tra là giả, đưa Trịnh Bác Dương đi là thật. Nếu thật sự là như vậy, vậy manh mối mà bọn họ nắm giữ quá đáng sợ rồi, có lẽ hành động của chúng ta sớm đã bị lộ ở dưới tầm mắt của bọn họ, chúng ta còn không biết.”Thạch Văn Bỉnh cũng hơi sợ hãi: “Ba, vậy chúng ta bây giờ phải làm sao? Chạy sao?”Thạch Khoan lắc đầu: “Bây giờ chạy, tương đương không đánh tự khai. Hơn nữa chúng ta không có được thứ mình muốn, con muốn nửa đời sau sống cảnh nghèo khó sao?”Thạch Văn Bỉnh lắc đầu.Anh ta tiêu xài quen rồi, anh ta không muốn tiếp tục sống ngày tháng khổ sở.Thạch Khoan nói: “Xem ra, chúng ta không thể không làm ra một chút chuyện cực đoan rồi. Văn Bỉnh, con dạo gần đây chỉ phụ trách để ý Trịnh Bác Dương, đừng ra tay, tất cả nghe mệnh lệnh của ba mà làm việc.”Hoặc không ra tay, vừa động thủ thì buộc phải giải quyết được đối phương, sau đó nhanh chóng rời đi.Bọn họ chỉ có một cơ hội.Lần này không cho phép thất bại.Trong bệnh viện giờ phút này, Giang Nghĩa ngồi ở trên băng ghế dài, điện thoại rung lên.Lấy ra xem, là một tin nhắn do Tạ Minh Trí gửi: Người đã cứu được.Giang Nghĩa cất điện thoại đi, cười hờ hững, vẫn may luôn cho người của Tạ Minh Trí để ý Thạch Khoan, nếu không hôm nay mạng của Trịnh Bác Dương chắc chắn sẽ mất ở Phòng Y Dược rồi.Ngồi một lát, Giang Nghĩa nhìn thấy một bóng người gầy gò vội vàng chạy tới.Không phải người khác, là Trịnh Bác Dương.Giang Nghĩa đứng dậy đi tới, hai người gặp mặt.Anh khẽ mỉm cười nói: “Bác Dương, xin lỗi, bệnh của mẹ cậu quả thật là quá nghiêm trọng rồi, còn kéo dài nữa có thể sẽ dẫn tới hậu quả rất xấu, cho nên tôi không có trưng cầu sự đồng ý của cậu, tự mình làm chỉ làm phẫu thuật cho mẹ cậu, tôi xin lỗi cậu.”“Có điều cậu yên tâm, kết quả phẫu thuật vẫn đáng để vui mừng, bệnh của mẹ cậu đã được loại bỏ, chỉ là sức khỏe vẫn có hơi suy nhược, đưa về nhà cố gắng điều dưỡng là được.”

CHƯƠNG 1409

Thạch Khoan gật đầu: “Có thể, các cậu tới phòng tiếp khách đợi một lát, tôi điều chỉnh một chút thì sẽ tới sau.”

“Được, tôi đợi ông.”

Nói xong, Tạ Minh Trí dẫn người rời đi, thuận tiện cũng dẫn Trịnh Bác Dương đi.

Có cảnh sát đi cùng, người của Phòng Y Dược không dám đụng vào Trịnh Bác Dương nữa, tính mạng của anh ta tạm thời cũng an toàn.

Đợi tới khi đám người Tạ Minh Trí rời đi, Thạch Khoan dựa vào lưng ghế, vẻ mặt rất không vui.

Thạch Văn Bỉnh nói: “Ba, sao chúng ta vừa chuẩn bị động thủ thì đám người Tạ Minh Trí lại tới điều tra? Có phải trùng hợp quá rồi không? Con cảm thấy chúng ta chắc bị để ý rồi, đám người này chắc chắn đã theo chặt chúng ta, biết chúng ta muốn ra tay với Trịnh Bác Dương, vậy nên mới xông vào.”

Quả thật giống như vậy.

Ngay cả Thạch Văn Bỉnh cũng nhìn ra, Thạch Khoan đương nhiên càng có thể nhìn ra ẩn tình trong đó.

Ông ta nheo mắt lại, nói: “Đám người này chắc chắn là không có ý tốt gì, điều tra là giả, đưa Trịnh Bác Dương đi là thật. Nếu thật sự là như vậy, vậy manh mối mà bọn họ nắm giữ quá đáng sợ rồi, có lẽ hành động của chúng ta sớm đã bị lộ ở dưới tầm mắt của bọn họ, chúng ta còn không biết.”

Thạch Văn Bỉnh cũng hơi sợ hãi: “Ba, vậy chúng ta bây giờ phải làm sao? Chạy sao?”

Thạch Khoan lắc đầu: “Bây giờ chạy, tương đương không đánh tự khai. Hơn nữa chúng ta không có được thứ mình muốn, con muốn nửa đời sau sống cảnh nghèo khó sao?”

Thạch Văn Bỉnh lắc đầu.

Anh ta tiêu xài quen rồi, anh ta không muốn tiếp tục sống ngày tháng khổ sở.

Thạch Khoan nói: “Xem ra, chúng ta không thể không làm ra một chút chuyện cực đoan rồi. Văn Bỉnh, con dạo gần đây chỉ phụ trách để ý Trịnh Bác Dương, đừng ra tay, tất cả nghe mệnh lệnh của ba mà làm việc.”

Hoặc không ra tay, vừa động thủ thì buộc phải giải quyết được đối phương, sau đó nhanh chóng rời đi.

Bọn họ chỉ có một cơ hội.

Lần này không cho phép thất bại.

Trong bệnh viện giờ phút này, Giang Nghĩa ngồi ở trên băng ghế dài, điện thoại rung lên.

Lấy ra xem, là một tin nhắn do Tạ Minh Trí gửi: Người đã cứu được.

Giang Nghĩa cất điện thoại đi, cười hờ hững, vẫn may luôn cho người của Tạ Minh Trí để ý Thạch Khoan, nếu không hôm nay mạng của Trịnh Bác Dương chắc chắn sẽ mất ở Phòng Y Dược rồi.

Ngồi một lát, Giang Nghĩa nhìn thấy một bóng người gầy gò vội vàng chạy tới.

Không phải người khác, là Trịnh Bác Dương.

Giang Nghĩa đứng dậy đi tới, hai người gặp mặt.

Anh khẽ mỉm cười nói: “Bác Dương, xin lỗi, bệnh của mẹ cậu quả thật là quá nghiêm trọng rồi, còn kéo dài nữa có thể sẽ dẫn tới hậu quả rất xấu, cho nên tôi không có trưng cầu sự đồng ý của cậu, tự mình làm chỉ làm phẫu thuật cho mẹ cậu, tôi xin lỗi cậu.”

“Có điều cậu yên tâm, kết quả phẫu thuật vẫn đáng để vui mừng, bệnh của mẹ cậu đã được loại bỏ, chỉ là sức khỏe vẫn có hơi suy nhược, đưa về nhà cố gắng điều dưỡng là được.”

Chiến Thần Tu LaTác giả: AK NAMTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1: CHIẾN THẦN TRỞ LẠI Đầu tháng chín, gió thu se lạnh. Lá cây khô vàng rơi trên đôi vai rộng. Giang Nghĩa đứng dưới gốc cây cổ thụ, nơi ánh mắt có thể nhìn thấy chính là tòa nhà văn phòng của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng. “Anh, bọn họ liên thủ tính toán hãm hại em, em không thể sống tiếp được nữa.” Hai tháng trước. Tiền vốn của công ty Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng bị cắt đứt, chủ tịch hội đồng quản trị Giang Châu gánh trên lưng món nợ khổng lồ 3600 tỷ, công ty bị thế chấp cho Hà Diệc Nho của xí nghiệp Thiên Đỉnh. “Anh, xin lỗi, em trai đi trước một bước đây.” 12 giờ đêm, Giang Châu từ trên sân thượng nhảy xuống, chết ngay tại chỗ. Một thế hệ tài tuấn của giới kinh doanh cứ như vậy mà rơi xuống. Bất cứ ai có con mắt tinh tường đều nhìn ra được vấn đề ở bên trong, thương trường như chiến trường, Giang Châu chính là vật hi sinh đáng thương. Trong gió lạnh. Giang Nghĩa hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao sáng trên bầu trời. “Châu, xin lỗi, anh về muộn rồi… CHƯƠNG 1409Thạch Khoan gật đầu: “Có thể, các cậu tới phòng tiếp khách đợi một lát, tôi điều chỉnh một chút thì sẽ tới sau.”“Được, tôi đợi ông.”Nói xong, Tạ Minh Trí dẫn người rời đi, thuận tiện cũng dẫn Trịnh Bác Dương đi.Có cảnh sát đi cùng, người của Phòng Y Dược không dám đụng vào Trịnh Bác Dương nữa, tính mạng của anh ta tạm thời cũng an toàn.Đợi tới khi đám người Tạ Minh Trí rời đi, Thạch Khoan dựa vào lưng ghế, vẻ mặt rất không vui.Thạch Văn Bỉnh nói: “Ba, sao chúng ta vừa chuẩn bị động thủ thì đám người Tạ Minh Trí lại tới điều tra? Có phải trùng hợp quá rồi không? Con cảm thấy chúng ta chắc bị để ý rồi, đám người này chắc chắn đã theo chặt chúng ta, biết chúng ta muốn ra tay với Trịnh Bác Dương, vậy nên mới xông vào.”Quả thật giống như vậy.Ngay cả Thạch Văn Bỉnh cũng nhìn ra, Thạch Khoan đương nhiên càng có thể nhìn ra ẩn tình trong đó.Ông ta nheo mắt lại, nói: “Đám người này chắc chắn là không có ý tốt gì, điều tra là giả, đưa Trịnh Bác Dương đi là thật. Nếu thật sự là như vậy, vậy manh mối mà bọn họ nắm giữ quá đáng sợ rồi, có lẽ hành động của chúng ta sớm đã bị lộ ở dưới tầm mắt của bọn họ, chúng ta còn không biết.”Thạch Văn Bỉnh cũng hơi sợ hãi: “Ba, vậy chúng ta bây giờ phải làm sao? Chạy sao?”Thạch Khoan lắc đầu: “Bây giờ chạy, tương đương không đánh tự khai. Hơn nữa chúng ta không có được thứ mình muốn, con muốn nửa đời sau sống cảnh nghèo khó sao?”Thạch Văn Bỉnh lắc đầu.Anh ta tiêu xài quen rồi, anh ta không muốn tiếp tục sống ngày tháng khổ sở.Thạch Khoan nói: “Xem ra, chúng ta không thể không làm ra một chút chuyện cực đoan rồi. Văn Bỉnh, con dạo gần đây chỉ phụ trách để ý Trịnh Bác Dương, đừng ra tay, tất cả nghe mệnh lệnh của ba mà làm việc.”Hoặc không ra tay, vừa động thủ thì buộc phải giải quyết được đối phương, sau đó nhanh chóng rời đi.Bọn họ chỉ có một cơ hội.Lần này không cho phép thất bại.Trong bệnh viện giờ phút này, Giang Nghĩa ngồi ở trên băng ghế dài, điện thoại rung lên.Lấy ra xem, là một tin nhắn do Tạ Minh Trí gửi: Người đã cứu được.Giang Nghĩa cất điện thoại đi, cười hờ hững, vẫn may luôn cho người của Tạ Minh Trí để ý Thạch Khoan, nếu không hôm nay mạng của Trịnh Bác Dương chắc chắn sẽ mất ở Phòng Y Dược rồi.Ngồi một lát, Giang Nghĩa nhìn thấy một bóng người gầy gò vội vàng chạy tới.Không phải người khác, là Trịnh Bác Dương.Giang Nghĩa đứng dậy đi tới, hai người gặp mặt.Anh khẽ mỉm cười nói: “Bác Dương, xin lỗi, bệnh của mẹ cậu quả thật là quá nghiêm trọng rồi, còn kéo dài nữa có thể sẽ dẫn tới hậu quả rất xấu, cho nên tôi không có trưng cầu sự đồng ý của cậu, tự mình làm chỉ làm phẫu thuật cho mẹ cậu, tôi xin lỗi cậu.”“Có điều cậu yên tâm, kết quả phẫu thuật vẫn đáng để vui mừng, bệnh của mẹ cậu đã được loại bỏ, chỉ là sức khỏe vẫn có hơi suy nhược, đưa về nhà cố gắng điều dưỡng là được.”

Chương 1409