“Ly hôn đi”. Sau ba năm kết hôn, người đàn ông này vẫn kiệm lời như vàng, lạnh lùng xa cách nói ra ba chữ, không chút tình cảm. Nam Mẫn đứng phía sau Dụ Lâm Hải, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao to thẳng tắp như tùng của anh, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn của anh phản chiếu trên cửa sổ sát đất, chỉ cảm thấy trái tim nguội lạnh. Hai bàn tay buông thõng bên người lặng lẽ cuộn thành nắm đấm, run rẩy. Câu nói mà cô sợ nhất cuối cùng cũng đến. Người đàn ông xoay người lại, các đường nét càng thêm rõ ràng, khuôn mặt anh tuấn góc cạnh hoàn hảo, dù ba năm sớm tối chạm mặt nhau, nhưng vẫn khiến trái tim cô rung động. “Có thể không ly hôn không?” Nam Mẫn cứng ngắc nói ra những lời này, ánh mắt suy sụp, nhưng vẫn hiện lên chút hy vọng. Dụ Lâm Hải khẽ nhăn mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn đến khuôn mặt không chút son phấn c*̉a người phụ nữ, sau đó nhìn đến đôi mắt đỏ ửng của cô, đầu lông mày nhíu lại. Dù để mặt mộc, nhưng Nam Mẫn vẫn rất…
Chương 901
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiTác giả: Tg Thiên TâmTruyện Ngôn Tình“Ly hôn đi”. Sau ba năm kết hôn, người đàn ông này vẫn kiệm lời như vàng, lạnh lùng xa cách nói ra ba chữ, không chút tình cảm. Nam Mẫn đứng phía sau Dụ Lâm Hải, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao to thẳng tắp như tùng của anh, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn của anh phản chiếu trên cửa sổ sát đất, chỉ cảm thấy trái tim nguội lạnh. Hai bàn tay buông thõng bên người lặng lẽ cuộn thành nắm đấm, run rẩy. Câu nói mà cô sợ nhất cuối cùng cũng đến. Người đàn ông xoay người lại, các đường nét càng thêm rõ ràng, khuôn mặt anh tuấn góc cạnh hoàn hảo, dù ba năm sớm tối chạm mặt nhau, nhưng vẫn khiến trái tim cô rung động. “Có thể không ly hôn không?” Nam Mẫn cứng ngắc nói ra những lời này, ánh mắt suy sụp, nhưng vẫn hiện lên chút hy vọng. Dụ Lâm Hải khẽ nhăn mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn đến khuôn mặt không chút son phấn c*̉a người phụ nữ, sau đó nhìn đến đôi mắt đỏ ửng của cô, đầu lông mày nhíu lại. Dù để mặt mộc, nhưng Nam Mẫn vẫn rất… Chương 901Đi theo tổng giám đốc Dụ lâu như vậy, đã lúc nào anh ta thấy anh hoảng loạn đâu, giống như một chàng trai ngây thơ chưa từng trải, yêu đương thì không phân biệt được đông tây nam bắc nữa.Đồng ý kết bạn xong, Dụ Lâm Hải đang đắn đo gửi tin nhắn thế nào mới tốt, đối phương đã gọi đến.“Tút tút tút…”Một tràng chuông reo khiến Dụ Lâm Hải giật mình, lần này không cầm chắc điện thoại thật, ‘bộp’ rơi xuống đất,Anh lại vội vàng nhặt từ dưới đất lên, ấn phím nghe, nín thở, nghe thấy giọng nói từ bên kia đại dương truyền đến cùng âm thanh của dòng điện ở phía bên kia điện thoại:“Xin chào, tôi là Nam Mẫn”.“…”Dụ Lâm Hải nhất thời không biết nên nói gì, nghe giọng vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt của đối phương, anh khô khan đáp lại: “Xin chào”.Hà Chiếu ở bên cạnh nghe vậy, cũng sốt ruột muốn chết.Rõ ràng trong lòng có trăm ngàn lời muốn nói, sao đến lúc này lại chỉ thốt ra một câu chào?Tim Dụ Lâm Hải đập rất nhanh, đầu óc trống rỗng, hệ thống ngôn ngữ cũng cứng đờ theo, nghẹn họng, chỉ thốt ra được một câu: “Em, em khỏe không?”Nam Mẫn nghe thấy giọng của Dụ Lâm Hải, cũng cảm thấy kỳ lạ.Rõ ràng vừa ra nước ngoài không lâu, có lẽ vì cách quá xa, lại xảy ra rất nhiều chuyện, có cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi, đến nỗi cô nghe giọng của Dụ Lâm Hải cũng hơi ngẩn ngơ.Định thần lại, cô nói: “Tôi rất khỏe. Có chuyện này tôi muốn nói với anh”.Dụ Lâm Hải đã bình tĩnh lại chút, nói: “Em nói đi”.“Dạo này người của anh đang điều tra Trác Huyên à?”Dụ Lâm Hải đã liệu trước được cô sẽ nói chuyện này với anh, khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Tôi biết người của em cũng đang điều tra, nhưng Vương Bình xuất thân từ công an, năng lực phát hiện trinh sát rất mạnh, hai bên chúng ta cùng theo dõi ông ta, mục tiêu quá lớn. Em bảo người của em rút đi, bên này Trác Huyên và Vương Bình có động hướng gì, tôi sẽ báo với em ngay”.Anh lại nói: “Mục đích tôi điều tra cô ta là vì Kiều Lãnh, không phải vì việc khác”.Anh chỉ sợ cô hiểu lầm, hơi căng thẳng, vội vàng giải thích.“Được, quyết định vậy đi”.Nam Mẫn biết không ngăn được anh, cũng không ngăn nữa: “Tôi được biết, giám đốc Lưu, bố của anh cũng liên quan đến sự việc này…”Dụ Lâm Hải nói: “Ông ấy vì cứu Trác Nguyệt ra, không biết mình đã gián tiếp thành quân cờ. Tôi sẽ nhắc nhở ông ấy rút ra khỏi chuyện này, nghe hay không tùy ông ấy”.“Ừm”.Nam Mẫn không định tha cho Trác Nguyệt, nếu Thẩm Lưu Thư cố chấp muốn nhúng tay vào vũng nước đục này, cô cũng không còn cách nào.Hai người trao đổi mấy câu, cô hỏi sức khỏe của Dụ Phượng Kiều thế nào, anh nói rất tốt.Bọn họ như bạn cũ lâu năm, hỏi thăm người nhà của nhau, nhưng lại tỏ ra vô cùng xa cách.Nói chuyện xong, Nam Mẫn nói: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi tắt máy đây”.“Tiểu Mẫn…”Dụ Lâm Hải vội vàng gọi cô.
Chương 901
Đi theo tổng giám đốc Dụ lâu như vậy, đã lúc nào anh ta thấy anh hoảng loạn đâu, giống như một chàng trai ngây thơ chưa từng trải, yêu đương thì không phân biệt được đông tây nam bắc nữa.
Đồng ý kết bạn xong, Dụ Lâm Hải đang đắn đo gửi tin nhắn thế nào mới tốt, đối phương đã gọi đến.
“Tút tút tút…”
Một tràng chuông reo khiến Dụ Lâm Hải giật mình, lần này không cầm chắc điện thoại thật, ‘bộp’ rơi xuống đất,
Anh lại vội vàng nhặt từ dưới đất lên, ấn phím nghe, nín thở, nghe thấy giọng nói từ bên kia đại dương truyền đến cùng âm thanh của dòng điện ở phía bên kia điện thoại:
“Xin chào, tôi là Nam Mẫn”.
“…”
Dụ Lâm Hải nhất thời không biết nên nói gì, nghe giọng vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt của đối phương, anh khô khan đáp lại: “Xin chào”.
Hà Chiếu ở bên cạnh nghe vậy, cũng sốt ruột muốn chết.
Rõ ràng trong lòng có trăm ngàn lời muốn nói, sao đến lúc này lại chỉ thốt ra một câu chào?
Tim Dụ Lâm Hải đập rất nhanh, đầu óc trống rỗng, hệ thống ngôn ngữ cũng cứng đờ theo, nghẹn họng, chỉ thốt ra được một câu: “Em, em khỏe không?”
Nam Mẫn nghe thấy giọng của Dụ Lâm Hải, cũng cảm thấy kỳ lạ.
Rõ ràng vừa ra nước ngoài không lâu, có lẽ vì cách quá xa, lại xảy ra rất nhiều chuyện, có cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi, đến nỗi cô nghe giọng của Dụ Lâm Hải cũng hơi ngẩn ngơ.
Định thần lại, cô nói: “Tôi rất khỏe. Có chuyện này tôi muốn nói với anh”.
Dụ Lâm Hải đã bình tĩnh lại chút, nói: “Em nói đi”.
“Dạo này người của anh đang điều tra Trác Huyên à?”
Dụ Lâm Hải đã liệu trước được cô sẽ nói chuyện này với anh, khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Tôi biết người của em cũng đang điều tra, nhưng Vương Bình xuất thân từ công an, năng lực phát hiện trinh sát rất mạnh, hai bên chúng ta cùng theo dõi ông ta, mục tiêu quá lớn. Em bảo người của em rút đi, bên này Trác Huyên và Vương Bình có động hướng gì, tôi sẽ báo với em ngay”.
Anh lại nói: “Mục đích tôi điều tra cô ta là vì Kiều Lãnh, không phải vì việc khác”.
Anh chỉ sợ cô hiểu lầm, hơi căng thẳng, vội vàng giải thích.
“Được, quyết định vậy đi”.
Nam Mẫn biết không ngăn được anh, cũng không ngăn nữa: “Tôi được biết, giám đốc Lưu, bố của anh cũng liên quan đến sự việc này…”
Dụ Lâm Hải nói: “Ông ấy vì cứu Trác Nguyệt ra, không biết mình đã gián tiếp thành quân cờ. Tôi sẽ nhắc nhở ông ấy rút ra khỏi chuyện này, nghe hay không tùy ông ấy”.
“Ừm”.
Nam Mẫn không định tha cho Trác Nguyệt, nếu Thẩm Lưu Thư cố chấp muốn nhúng tay vào vũng nước đục này, cô cũng không còn cách nào.
Hai người trao đổi mấy câu, cô hỏi sức khỏe của Dụ Phượng Kiều thế nào, anh nói rất tốt.
Bọn họ như bạn cũ lâu năm, hỏi thăm người nhà của nhau, nhưng lại tỏ ra vô cùng xa cách.
Nói chuyện xong, Nam Mẫn nói: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi tắt máy đây”.
“Tiểu Mẫn…”
Dụ Lâm Hải vội vàng gọi cô.
Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiTác giả: Tg Thiên TâmTruyện Ngôn Tình“Ly hôn đi”. Sau ba năm kết hôn, người đàn ông này vẫn kiệm lời như vàng, lạnh lùng xa cách nói ra ba chữ, không chút tình cảm. Nam Mẫn đứng phía sau Dụ Lâm Hải, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao to thẳng tắp như tùng của anh, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn của anh phản chiếu trên cửa sổ sát đất, chỉ cảm thấy trái tim nguội lạnh. Hai bàn tay buông thõng bên người lặng lẽ cuộn thành nắm đấm, run rẩy. Câu nói mà cô sợ nhất cuối cùng cũng đến. Người đàn ông xoay người lại, các đường nét càng thêm rõ ràng, khuôn mặt anh tuấn góc cạnh hoàn hảo, dù ba năm sớm tối chạm mặt nhau, nhưng vẫn khiến trái tim cô rung động. “Có thể không ly hôn không?” Nam Mẫn cứng ngắc nói ra những lời này, ánh mắt suy sụp, nhưng vẫn hiện lên chút hy vọng. Dụ Lâm Hải khẽ nhăn mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn đến khuôn mặt không chút son phấn c*̉a người phụ nữ, sau đó nhìn đến đôi mắt đỏ ửng của cô, đầu lông mày nhíu lại. Dù để mặt mộc, nhưng Nam Mẫn vẫn rất… Chương 901Đi theo tổng giám đốc Dụ lâu như vậy, đã lúc nào anh ta thấy anh hoảng loạn đâu, giống như một chàng trai ngây thơ chưa từng trải, yêu đương thì không phân biệt được đông tây nam bắc nữa.Đồng ý kết bạn xong, Dụ Lâm Hải đang đắn đo gửi tin nhắn thế nào mới tốt, đối phương đã gọi đến.“Tút tút tút…”Một tràng chuông reo khiến Dụ Lâm Hải giật mình, lần này không cầm chắc điện thoại thật, ‘bộp’ rơi xuống đất,Anh lại vội vàng nhặt từ dưới đất lên, ấn phím nghe, nín thở, nghe thấy giọng nói từ bên kia đại dương truyền đến cùng âm thanh của dòng điện ở phía bên kia điện thoại:“Xin chào, tôi là Nam Mẫn”.“…”Dụ Lâm Hải nhất thời không biết nên nói gì, nghe giọng vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt của đối phương, anh khô khan đáp lại: “Xin chào”.Hà Chiếu ở bên cạnh nghe vậy, cũng sốt ruột muốn chết.Rõ ràng trong lòng có trăm ngàn lời muốn nói, sao đến lúc này lại chỉ thốt ra một câu chào?Tim Dụ Lâm Hải đập rất nhanh, đầu óc trống rỗng, hệ thống ngôn ngữ cũng cứng đờ theo, nghẹn họng, chỉ thốt ra được một câu: “Em, em khỏe không?”Nam Mẫn nghe thấy giọng của Dụ Lâm Hải, cũng cảm thấy kỳ lạ.Rõ ràng vừa ra nước ngoài không lâu, có lẽ vì cách quá xa, lại xảy ra rất nhiều chuyện, có cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi, đến nỗi cô nghe giọng của Dụ Lâm Hải cũng hơi ngẩn ngơ.Định thần lại, cô nói: “Tôi rất khỏe. Có chuyện này tôi muốn nói với anh”.Dụ Lâm Hải đã bình tĩnh lại chút, nói: “Em nói đi”.“Dạo này người của anh đang điều tra Trác Huyên à?”Dụ Lâm Hải đã liệu trước được cô sẽ nói chuyện này với anh, khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Tôi biết người của em cũng đang điều tra, nhưng Vương Bình xuất thân từ công an, năng lực phát hiện trinh sát rất mạnh, hai bên chúng ta cùng theo dõi ông ta, mục tiêu quá lớn. Em bảo người của em rút đi, bên này Trác Huyên và Vương Bình có động hướng gì, tôi sẽ báo với em ngay”.Anh lại nói: “Mục đích tôi điều tra cô ta là vì Kiều Lãnh, không phải vì việc khác”.Anh chỉ sợ cô hiểu lầm, hơi căng thẳng, vội vàng giải thích.“Được, quyết định vậy đi”.Nam Mẫn biết không ngăn được anh, cũng không ngăn nữa: “Tôi được biết, giám đốc Lưu, bố của anh cũng liên quan đến sự việc này…”Dụ Lâm Hải nói: “Ông ấy vì cứu Trác Nguyệt ra, không biết mình đã gián tiếp thành quân cờ. Tôi sẽ nhắc nhở ông ấy rút ra khỏi chuyện này, nghe hay không tùy ông ấy”.“Ừm”.Nam Mẫn không định tha cho Trác Nguyệt, nếu Thẩm Lưu Thư cố chấp muốn nhúng tay vào vũng nước đục này, cô cũng không còn cách nào.Hai người trao đổi mấy câu, cô hỏi sức khỏe của Dụ Phượng Kiều thế nào, anh nói rất tốt.Bọn họ như bạn cũ lâu năm, hỏi thăm người nhà của nhau, nhưng lại tỏ ra vô cùng xa cách.Nói chuyện xong, Nam Mẫn nói: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi tắt máy đây”.“Tiểu Mẫn…”Dụ Lâm Hải vội vàng gọi cô.