Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…
Chương 10
Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 10: Lời mời của Huỳnh giaLời nói của Phan Lâm khiến người nhàhọ Lý sửng sốt.Không nợ?Nếu muốn nói nợ, đứa con rể này quảthật nợ nhà họ Lý, dù sao sau khi anh ấy vàoở rể không làm ra được đồng nào cho Lý gia,vì vậy anh ấy hoàn toàn phụ thuộc vào Lý ÁiVân.Đứa con rể này, dựa vào đâu mà bàn đếnchuyện này?Họ Lý chế nhạo.“Đi đây!”Không đợi nhà họ Lý hoàn hồn lại,PhanLâm đã xoay người bước ra ngoài.“Chờ đã!” Lão thái thái hét lên.Phan Lâm hơi dừng lại.“Lý Cường.”“Bà nội!” Lý Cường đứng lên.“Cháu đi với Phan Lâm, cháu là con traicủa thằng Minh, nên biết cách ăn nói thếnào, đừng để cậu ta nói nhảm, kẻo chọc giậnnhà họ Huỳnh, mang tai họa cho nhà họ Lýchúng ta.” Lão thái thái nói.Lý Ái Vân nghe thấy sắc mặt đột nhiêntái nhợt.Lão thái thái không tin tưởng Phan Lâmthì thôi đi, lại còn đề phòng anh, sợ PhanLâm nói bậy bạ trước mặt nhà họ Huỳnh, làmcho họ Lý và họ Huỳnh thù nhau!Lão thái thái suy cho cùng vẫn không coiPhan Lâm như người nhà của mình?Nhưng nghĩ lại cũng phải, dù sao lần nàylão phu nhân cũng xem Phan Lâm thành vậtthế mạng!Với suy nghĩ của người bình thường thìlàm sao không ghét nhà họ Lý cho được?“Bà nội, sao … sao bà có thể làm nhưthế?”Lý Ái Vân rưng rưng lệ.“Ái Vân, cháu yêu cậu ta sao?” Lão tháithái ngây người hỏi.Lý Ái Vân sững sờ.Yêu?Sao có thể như thế được!Nhưng dù không yêu thì ít nhất trên danhnghĩa anh ấy vẫn là chồng của cô!Lý Ái Vân luôn là một người phụ nữ rấtnguyên tắc, trước khi ly hôn, cô sẽ không làmngơ bỏ mặt Phan Lâm.Lão thái thái thở dài: “Ái Vân, ba năm quacon cũng đừng nghĩ nhà họ Lý thiếu nợ concái gì, muốn trách thì phải trách ông nội con,nếu không phải ông nội đã chết của conngoan cố gả con cho Phan Lâm, chúng tôicũng sẽ không đối xử với con như thế, bàbiết, con vốn không thích người đàn ôngnày, thậm chí kết hôn ba năm rồi các con vẫnchưa vượt qua ranh giới,nếu con đã khôngthích, thế nên mối quan hệ của các conchấm dứt ở đây đi,Phan Lâm, cậu nên gánhchịu trách nhiệm của cậu,sau khi chuyện LýMinh kết thúc, các con đến Cục Dân chính đểlấy giấy chứng nhận ly hôn. Ái Vân, bà sẽ thuxếp một nhà chồng tốt hơn cho con đảm bảocon hài lòng! ”Những lời này có thể nói là bóp nát suynghĩ cuối cùng của Phan Lâm về nhà họ Lý.Cùng lúc đó, Lý Ái Vân kinh ngạc khôngnói nên lời.Hóa ra lão thái thái cũng có suy nghĩ như vậy.Thảo nào bà ấy muốn gạt bỏ Phan Lâm.Thảo nào bà ấy lại ác ý với Lý Ái Vân đến vậy.Bà ta không chỉ nghĩ Phan Lâm đã hủyhoại tương lai của nhà họ Lý, mà còn vì muốnLý Ái Vân biết cái giá phải trả của việc khôngcó được một người chồng tốt, để Lý Ái Vânnghe lời bà ta!Lý Ái Vân chưa từng động lòng với PhanLâm, với khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, sợ gìkhông gả được người tốt?Lão thái thái quả thật là lão thái thái,đúng là mưu mô khó lường.Và dường như tai họa do Lý Minh gây racũng trở thành cái cớ để bà ta đuổi PhanLâm đi.Phan Lâm cười nhạt.Cả căn nhà im ắng một lúc.Họ Lý thầm ngưỡng mộ trí tuệ của lãophu nhân, cùng nhau nhìn Lý Ái Vân chờ đợiquyết định của cô.Lý Ái Vân cúi đầu, vẻ mặt đau khổ.Phan Lâm không nói gì.Không biết qua bao lâu, Lý Ái Vân rốtcuộc cũng lên tiếng.“Ông nội từng nói với tôi, nếu muốn lyhôn, thì phải đợi năm năm.”Tam cô lục bà trong nhà họ Lý cau mày.“Ông nội con chết rồi, hơn nữa con nghelời ông nội mà không chịu nghe lời bà nộisao?” Lão thái thái có chút tức giận.“Nhưng đây cũng là điều mà con đangsuy nghĩ” Lý Ái Vân thì thào.“Ái Vân, ba năm qua, Phan Lâm là ngườinhư thế nào, con còn biết rõ hơn chúng ta, tựhỏi bản thân, liệu con có hạnh phúc bên cậuta không? Ba năm qua, con đã phải chịu baonhiêu lời đồn đại, chịu biết bao nhiêu ánhmắt mỉa mai của người khác, nam nhân nhưvậy, không xứng đáng với con!” Lý Siêu bấtngờ lên tiếng.Trong nhà họ Lý, Lý Siêu rất ít khi nóichuyện với Phan Lâm, những lời nhận xétcủa ông ta không nhằm vào Phan Lâm, mà làsự thật khách quan.“Nhưng ..“Lý Ái Vân muốn nói gì đó.Đúng lúc này, một giọng nói phát ra từgần đó.“Nếu cô muốn ly hôn, tôi sẽ không phảnđối.”Khi nghe thấy điều này, Lý Ái Vân như bịsét đánh và nhìn về phía nơi phát ra âmthanh.Là Phan Lâm!Anh ấy tỏ ra rất bình tĩnh.Không vui không buồn, như thể đã chấpnhận tất cả những điều này.“Ồ, coi như còn có chút lương tâm.”Phạm Ngọc Châu ậm ừ.“Nghĩ sớm không phải tốt hơn sao? Banăm thanh xuân quý giá của Ái Vân bị cậulãng phí, thật không đáng!”Hứa Hữu Tuệcũng lên tiếng, giọng nói có chút chua xót.“Tân phế vật cuối cùng cũng thông minhra rồi.”“Em họ, những ngày khó khăn của em đãqua rồi!”Lý Mẫn và Lý Ngọc Quang cũng lên tiếngủng hộ.Biết được Lý Ái Vân muốn ly hôn, thái độcủa bọn họ cũng đã tốt lên rất nhiều, dẫu saobọn họ cũng không dám đảm bảo sau này LýÁi Vân sẽ được gả vào một gia đình thế nào,lỡ như được một bước lên mây, bọn họ saunày vẫn phải ôm đùi Lý Ái Vân.Đầu óc của Lý Ái Vân bị lời nói củanhững người này làm cho rối loạn, sau khinghe những lời này của Phan Lâm, cô càngthêm hụt hãng.Cô ngây người nhìn Phan Lâm.Hai hàng nước mắt trong veo rơi trênkhuôn mặt cô.Cô hít một hơi thật sâu và khàn giọngnói: “Để tôi suy nghĩ”Phan Lâm bên cạnh khẽ thở dài.Anh biết Lý Ái Vân muốn ly hôn, nhưng vìdi ngôn của Lý lão gia, cô sẽ không nói ra,bây giờ bà nội cũng khuyên, cả nhà đềukhuyên, cô bắt đầu cảm thấy mơ màng.Thực ra Phan Lâm cũng chẳng có nhiềutình cảm với Lý Ái Vân, sở dĩ anh giúp Lý ÁiVân là vì tôn trọng cô.Dẫu sao ba năm sống ngụy trang thànhmột tên phế vật của anh cũng không dễ dànggì, nếu là người phụ nữ khác, Phan Lâm sớmđã bị đá sang một bên.Nhưng cho dù Lý Ái Vân chán ghét, côcũng không bao giờ từ bỏ.Có bao nhiêu phụ nữ làm được điều nàytrong xã hội ngày nay? Hơn nữa đó còn làmột người phụ nữ xinh đẹp.“Được rồi, ta sẽ cho con thời gian suynghĩ” Lão phu nhân biết mình không thể vộivã được nên không nói gì thêm.“Cộc! Cộc! Cộc!”Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.Những người trong phòng giật mình.“Ai thế?”Lý Ngọc Quang ra mở cửa.“Phan Lâm là ai?” ở cửa một người mặcđồ vest lạnh lùng đứng hỏi.“Anh là ai?”“Họ Huỳnh.” Người đàn ông thốt ra haichữ.Mọi người trong nhà đều thay đổi sắcmặt.“Anh tìm Phan Lâm làm gì?” Lão thái tháicẩn thận hỏi.“Chú Lam muốn nói chuyện với PhanLâm” Người đàn ông không gì thêm.“Vậy sao?” Lão lão thái thái trâm mặcchốc lát, nói với Phan Lâm: “Phan Lâm, cậu đicùng cậu ta! Cậu nói càng ít càng tốt để LýCường nói, hiểu không?”Nhưng Phan Lâm phớt lờ lão thái thái vàđi thẳng ra cửa.Lý Cường vội vàng đuổi theo.Điều khiến Phan Lâm bất ngờ là, Lý ÁiVân cũng đi theo.“Em đi theo làm gì?”“Anh là chồng của tôi, tôi làm sao có thểkhông đi theo?” Lý Ái Vân khàn giọng nói.“Vừa nấy chỉ cần em gật đầu, thì chúng†a sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”Lý Ái Vân không nói gì, chỉ quay mặtsang một bên.Đây có phải là áy náy không?Tuy nói như thế, nhưng cái đầu này, erằng sẽ nhanh chóng gật rồi phải không?Phan Lâm cười thầm.Cả ba lên xe và phóng nhanh về phía nhàhọ Huỳnh.Trên đường đi, Lý Ái Vân không ngừngnhìn ra ngoài cửa sổ, Lý Cường khá căngthẳng, nhưng khi nhìn thấy Phan Lâm, trênmặt anh ta luôn hiện lên vẻ khinh thường.Anh ta thích vinh hoa phú quý, trong mắtanh ta, Phan Lâm chính là thủ phạm khiếnnhà họ Lý và nhà họ Hàn liên hôn thất bại, vìvậy anh ta rất căm phẫn Phan Lâm.“Lát nữa đến nhà họ Huỳnh có biết phảilàm gì không?” Lý Cường hạ giọng.Phan Lâm nhắm mắt làm ngơ, khôngthèm để ý đến.“Hừm, cho mày biết tay.” Lý Cường khó chịu.Lúc này, điện thoại của Phan Lâm rung lên.Kết nối.“Thầy Lâm, thầy đang ở đâu? Tôi cóbệnh nhân đang cấp bách, bất lực, thầy nếurảnh thì đến đây càng sớm càng tốt đượckhông? Có lẽ cả tỉnh Giang Nam này chỉ cóthầy mới có thể chữa được.” Ông Hà ở bênkia điện thoại nói với giọng lo lắng.“Ông Hà, hiện tại tôi hơi vội, có thể khôngtới được.” Phan Lâm bình tĩnh nói.“Có việc gì gấp? Có thể hoãn lại đượckhông? Chuyện liên quan đến tính mạngđấy” Giọng nói của Ông Hà càng lúc càng to.“Chuyện bên tôi cũng liên quan đếnmạng người, đợi tôi xử lý xong sẽ qua đó,bệnh nhân bên ông có thể chống cự baolâu?” Phan Lâm hỏi.“Năm giờ.”“Đủ rồi.”Phan Lâm cúp điện thoại.Bình thường anh sẽ không ra tay cứungười, trừ khi người quen cầu anh ta, hoặcanh ta nghĩ rằng người này có giá trị.Suy cho cùng, anh vốn chẳng phải là mộtđại thánh nhân huyền hồ tế thế gì đó.Trong biệt thự.Ông Hà đặt điện thoại xuống, thở dài.“Ông Hà, người đó nói cái gì?” HuỳnhLam vội vàng hỏi.“Cậu ta có chuyện gấp, sẽ đến muộn mộtchút, chắc không có vấn đề gì, tôi đi trướcxem tình hình của Hứa Hạo Thiên, khi nàogần xong, tôi sẽ gọi điện lại hỏi thử xem.Đừng lo lắng, không bị lỡ đâu.”“Vất vả rồi!”Huỳnh Lam cảm kích nói.Ông Hà vào phòng, Huỳnh Kim Thi cũngđi theo để phụ giúp.Huỳnh Lam đứng ngồi không yên.Hàn Trung liếc mắt cười.Anh ta không biết người bạn mà ông Hàđang nói đến là ai, nhưng anh biết rằngnhững gì sắp diễn ra sau đó sẽ rất thú vị.30 phút sau, Huỳnh Tân chạy đến.“Ba, nhà họ Lý đến rồi, còn có Phan Lâmkia nữa.”“Gọi họ qua đây.”“Dạ”
Chương 10: Lời mời của Huỳnh gia
Lời nói của Phan Lâm khiến người nhà
họ Lý sửng sốt.
Không nợ?
Nếu muốn nói nợ, đứa con rể này quả
thật nợ nhà họ Lý, dù sao sau khi anh ấy vào
ở rể không làm ra được đồng nào cho Lý gia,
vì vậy anh ấy hoàn toàn phụ thuộc vào Lý Ái
Vân.
Đứa con rể này, dựa vào đâu mà bàn đến
chuyện này?
Họ Lý chế nhạo.
“Đi đây!”
Không đợi nhà họ Lý hoàn hồn lại,Phan
Lâm đã xoay người bước ra ngoài.
“Chờ đã!” Lão thái thái hét lên.
Phan Lâm hơi dừng lại.
“Lý Cường.”
“Bà nội!” Lý Cường đứng lên.
“Cháu đi với Phan Lâm, cháu là con trai
của thằng Minh, nên biết cách ăn nói thế
nào, đừng để cậu ta nói nhảm, kẻo chọc giận
nhà họ Huỳnh, mang tai họa cho nhà họ Lý
chúng ta.” Lão thái thái nói.
Lý Ái Vân nghe thấy sắc mặt đột nhiên
tái nhợt.
Lão thái thái không tin tưởng Phan Lâm
thì thôi đi, lại còn đề phòng anh, sợ Phan
Lâm nói bậy bạ trước mặt nhà họ Huỳnh, làm
cho họ Lý và họ Huỳnh thù nhau!
Lão thái thái suy cho cùng vẫn không coi
Phan Lâm như người nhà của mình?
Nhưng nghĩ lại cũng phải, dù sao lần này
lão phu nhân cũng xem Phan Lâm thành vật
thế mạng!
Với suy nghĩ của người bình thường thì
làm sao không ghét nhà họ Lý cho được?
“Bà nội, sao … sao bà có thể làm như
thế?”
Lý Ái Vân rưng rưng lệ.
“Ái Vân, cháu yêu cậu ta sao?” Lão thái
thái ngây người hỏi.
Lý Ái Vân sững sờ.
Yêu?
Sao có thể như thế được!
Nhưng dù không yêu thì ít nhất trên danh
nghĩa anh ấy vẫn là chồng của cô!
Lý Ái Vân luôn là một người phụ nữ rất
nguyên tắc, trước khi ly hôn, cô sẽ không làm
ngơ bỏ mặt Phan Lâm.
Lão thái thái thở dài: “Ái Vân, ba năm qua
con cũng đừng nghĩ nhà họ Lý thiếu nợ con
cái gì, muốn trách thì phải trách ông nội con,
nếu không phải ông nội đã chết của con
ngoan cố gả con cho Phan Lâm, chúng tôi
cũng sẽ không đối xử với con như thế, bà
biết, con vốn không thích người đàn ông
này, thậm chí kết hôn ba năm rồi các con vẫn
chưa vượt qua ranh giới,nếu con đã không
thích, thế nên mối quan hệ của các con
chấm dứt ở đây đi,Phan Lâm, cậu nên gánh
chịu trách nhiệm của cậu,sau khi chuyện Lý
Minh kết thúc, các con đến Cục Dân chính để
lấy giấy chứng nhận ly hôn. Ái Vân, bà sẽ thu
xếp một nhà chồng tốt hơn cho con đảm bảo
con hài lòng! ”
Những lời này có thể nói là bóp nát suy
nghĩ cuối cùng của Phan Lâm về nhà họ Lý.
Cùng lúc đó, Lý Ái Vân kinh ngạc không
nói nên lời.
Hóa ra lão thái thái cũng có suy nghĩ như vậy.
Thảo nào bà ấy muốn gạt bỏ Phan Lâm.
Thảo nào bà ấy lại ác ý với Lý Ái Vân đến vậy.
Bà ta không chỉ nghĩ Phan Lâm đã hủy
hoại tương lai của nhà họ Lý, mà còn vì muốn
Lý Ái Vân biết cái giá phải trả của việc không
có được một người chồng tốt, để Lý Ái Vân
nghe lời bà ta!
Lý Ái Vân chưa từng động lòng với Phan
Lâm, với khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, sợ gì
không gả được người tốt?
Lão thái thái quả thật là lão thái thái,
đúng là mưu mô khó lường.
Và dường như tai họa do Lý Minh gây ra
cũng trở thành cái cớ để bà ta đuổi Phan
Lâm đi.
Phan Lâm cười nhạt.
Cả căn nhà im ắng một lúc.
Họ Lý thầm ngưỡng mộ trí tuệ của lão
phu nhân, cùng nhau nhìn Lý Ái Vân chờ đợi
quyết định của cô.
Lý Ái Vân cúi đầu, vẻ mặt đau khổ.
Phan Lâm không nói gì.
Không biết qua bao lâu, Lý Ái Vân rốt
cuộc cũng lên tiếng.
“Ông nội từng nói với tôi, nếu muốn ly
hôn, thì phải đợi năm năm.”
Tam cô lục bà trong nhà họ Lý cau mày.
“Ông nội con chết rồi, hơn nữa con nghe
lời ông nội mà không chịu nghe lời bà nội
sao?” Lão thái thái có chút tức giận.
“Nhưng đây cũng là điều mà con đang
suy nghĩ” Lý Ái Vân thì thào.
“Ái Vân, ba năm qua, Phan Lâm là người
như thế nào, con còn biết rõ hơn chúng ta, tự
hỏi bản thân, liệu con có hạnh phúc bên cậu
ta không? Ba năm qua, con đã phải chịu bao
nhiêu lời đồn đại, chịu biết bao nhiêu ánh
mắt mỉa mai của người khác, nam nhân như
vậy, không xứng đáng với con!” Lý Siêu bất
ngờ lên tiếng.
Trong nhà họ Lý, Lý Siêu rất ít khi nói
chuyện với Phan Lâm, những lời nhận xét
của ông ta không nhằm vào Phan Lâm, mà là
sự thật khách quan.
“Nhưng ..“Lý Ái Vân muốn nói gì đó.
Đúng lúc này, một giọng nói phát ra từ
gần đó.
“Nếu cô muốn ly hôn, tôi sẽ không phản
đối.”
Khi nghe thấy điều này, Lý Ái Vân như bị
sét đánh và nhìn về phía nơi phát ra âm
thanh.
Là Phan Lâm!
Anh ấy tỏ ra rất bình tĩnh.
Không vui không buồn, như thể đã chấp
nhận tất cả những điều này.
“Ồ, coi như còn có chút lương tâm.”
Phạm Ngọc Châu ậm ừ.
“Nghĩ sớm không phải tốt hơn sao? Ba
năm thanh xuân quý giá của Ái Vân bị cậu
lãng phí, thật không đáng!”Hứa Hữu Tuệ
cũng lên tiếng, giọng nói có chút chua xót.
“Tân phế vật cuối cùng cũng thông minh
ra rồi.”
“Em họ, những ngày khó khăn của em đã
qua rồi!”
Lý Mẫn và Lý Ngọc Quang cũng lên tiếng
ủng hộ.
Biết được Lý Ái Vân muốn ly hôn, thái độ
của bọn họ cũng đã tốt lên rất nhiều, dẫu sao
bọn họ cũng không dám đảm bảo sau này Lý
Ái Vân sẽ được gả vào một gia đình thế nào,
lỡ như được một bước lên mây, bọn họ sau
này vẫn phải ôm đùi Lý Ái Vân.
Đầu óc của Lý Ái Vân bị lời nói của
những người này làm cho rối loạn, sau khi
nghe những lời này của Phan Lâm, cô càng
thêm hụt hãng.
Cô ngây người nhìn Phan Lâm.
Hai hàng nước mắt trong veo rơi trên
khuôn mặt cô.
Cô hít một hơi thật sâu và khàn giọng
nói: “Để tôi suy nghĩ”
Phan Lâm bên cạnh khẽ thở dài.
Anh biết Lý Ái Vân muốn ly hôn, nhưng vì
di ngôn của Lý lão gia, cô sẽ không nói ra,
bây giờ bà nội cũng khuyên, cả nhà đều
khuyên, cô bắt đầu cảm thấy mơ màng.
Thực ra Phan Lâm cũng chẳng có nhiều
tình cảm với Lý Ái Vân, sở dĩ anh giúp Lý Ái
Vân là vì tôn trọng cô.
Dẫu sao ba năm sống ngụy trang thành
một tên phế vật của anh cũng không dễ dàng
gì, nếu là người phụ nữ khác, Phan Lâm sớm
đã bị đá sang một bên.
Nhưng cho dù Lý Ái Vân chán ghét, cô
cũng không bao giờ từ bỏ.
Có bao nhiêu phụ nữ làm được điều này
trong xã hội ngày nay? Hơn nữa đó còn là
một người phụ nữ xinh đẹp.
“Được rồi, ta sẽ cho con thời gian suy
nghĩ” Lão phu nhân biết mình không thể vội
vã được nên không nói gì thêm.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Những người trong phòng giật mình.
“Ai thế?”
Lý Ngọc Quang ra mở cửa.
“Phan Lâm là ai?” ở cửa một người mặc
đồ vest lạnh lùng đứng hỏi.
“Anh là ai?”
“Họ Huỳnh.” Người đàn ông thốt ra hai
chữ.
Mọi người trong nhà đều thay đổi sắc
mặt.
“Anh tìm Phan Lâm làm gì?” Lão thái thái
cẩn thận hỏi.
“Chú Lam muốn nói chuyện với Phan
Lâm” Người đàn ông không gì thêm.
“Vậy sao?” Lão lão thái thái trâm mặc
chốc lát, nói với Phan Lâm: “Phan Lâm, cậu đi
cùng cậu ta! Cậu nói càng ít càng tốt để Lý
Cường nói, hiểu không?”
Nhưng Phan Lâm phớt lờ lão thái thái và
đi thẳng ra cửa.
Lý Cường vội vàng đuổi theo.
Điều khiến Phan Lâm bất ngờ là, Lý Ái
Vân cũng đi theo.
“Em đi theo làm gì?”
“Anh là chồng của tôi, tôi làm sao có thể
không đi theo?” Lý Ái Vân khàn giọng nói.
“Vừa nấy chỉ cần em gật đầu, thì chúng
†a sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
Lý Ái Vân không nói gì, chỉ quay mặt
sang một bên.
Đây có phải là áy náy không?
Tuy nói như thế, nhưng cái đầu này, e
rằng sẽ nhanh chóng gật rồi phải không?
Phan Lâm cười thầm.
Cả ba lên xe và phóng nhanh về phía nhà
họ Huỳnh.
Trên đường đi, Lý Ái Vân không ngừng
nhìn ra ngoài cửa sổ, Lý Cường khá căng
thẳng, nhưng khi nhìn thấy Phan Lâm, trên
mặt anh ta luôn hiện lên vẻ khinh thường.
Anh ta thích vinh hoa phú quý, trong mắt
anh ta, Phan Lâm chính là thủ phạm khiến
nhà họ Lý và nhà họ Hàn liên hôn thất bại, vì
vậy anh ta rất căm phẫn Phan Lâm.
“Lát nữa đến nhà họ Huỳnh có biết phải
làm gì không?” Lý Cường hạ giọng.
Phan Lâm nhắm mắt làm ngơ, không
thèm để ý đến.
“Hừm, cho mày biết tay.” Lý Cường khó chịu.
Lúc này, điện thoại của Phan Lâm rung lên.
Kết nối.
“Thầy Lâm, thầy đang ở đâu? Tôi có
bệnh nhân đang cấp bách, bất lực, thầy nếu
rảnh thì đến đây càng sớm càng tốt được
không? Có lẽ cả tỉnh Giang Nam này chỉ có
thầy mới có thể chữa được.” Ông Hà ở bên
kia điện thoại nói với giọng lo lắng.
“Ông Hà, hiện tại tôi hơi vội, có thể không
tới được.” Phan Lâm bình tĩnh nói.
“Có việc gì gấp? Có thể hoãn lại được
không? Chuyện liên quan đến tính mạng
đấy” Giọng nói của Ông Hà càng lúc càng to.
“Chuyện bên tôi cũng liên quan đến
mạng người, đợi tôi xử lý xong sẽ qua đó,
bệnh nhân bên ông có thể chống cự bao
lâu?” Phan Lâm hỏi.
“Năm giờ.”
“Đủ rồi.”
Phan Lâm cúp điện thoại.
Bình thường anh sẽ không ra tay cứu
người, trừ khi người quen cầu anh ta, hoặc
anh ta nghĩ rằng người này có giá trị.
Suy cho cùng, anh vốn chẳng phải là một
đại thánh nhân huyền hồ tế thế gì đó.
Trong biệt thự.
Ông Hà đặt điện thoại xuống, thở dài.
“Ông Hà, người đó nói cái gì?” Huỳnh
Lam vội vàng hỏi.
“Cậu ta có chuyện gấp, sẽ đến muộn một
chút, chắc không có vấn đề gì, tôi đi trước
xem tình hình của Hứa Hạo Thiên, khi nào
gần xong, tôi sẽ gọi điện lại hỏi thử xem.
Đừng lo lắng, không bị lỡ đâu.”
“Vất vả rồi!”
Huỳnh Lam cảm kích nói.
Ông Hà vào phòng, Huỳnh Kim Thi cũng
đi theo để phụ giúp.
Huỳnh Lam đứng ngồi không yên.
Hàn Trung liếc mắt cười.
Anh ta không biết người bạn mà ông Hà
đang nói đến là ai, nhưng anh biết rằng
những gì sắp diễn ra sau đó sẽ rất thú vị.
30 phút sau, Huỳnh Tân chạy đến.
“Ba, nhà họ Lý đến rồi, còn có Phan Lâm
kia nữa.”
“Gọi họ qua đây.”
“Dạ”
Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 10: Lời mời của Huỳnh giaLời nói của Phan Lâm khiến người nhàhọ Lý sửng sốt.Không nợ?Nếu muốn nói nợ, đứa con rể này quảthật nợ nhà họ Lý, dù sao sau khi anh ấy vàoở rể không làm ra được đồng nào cho Lý gia,vì vậy anh ấy hoàn toàn phụ thuộc vào Lý ÁiVân.Đứa con rể này, dựa vào đâu mà bàn đếnchuyện này?Họ Lý chế nhạo.“Đi đây!”Không đợi nhà họ Lý hoàn hồn lại,PhanLâm đã xoay người bước ra ngoài.“Chờ đã!” Lão thái thái hét lên.Phan Lâm hơi dừng lại.“Lý Cường.”“Bà nội!” Lý Cường đứng lên.“Cháu đi với Phan Lâm, cháu là con traicủa thằng Minh, nên biết cách ăn nói thếnào, đừng để cậu ta nói nhảm, kẻo chọc giậnnhà họ Huỳnh, mang tai họa cho nhà họ Lýchúng ta.” Lão thái thái nói.Lý Ái Vân nghe thấy sắc mặt đột nhiêntái nhợt.Lão thái thái không tin tưởng Phan Lâmthì thôi đi, lại còn đề phòng anh, sợ PhanLâm nói bậy bạ trước mặt nhà họ Huỳnh, làmcho họ Lý và họ Huỳnh thù nhau!Lão thái thái suy cho cùng vẫn không coiPhan Lâm như người nhà của mình?Nhưng nghĩ lại cũng phải, dù sao lần nàylão phu nhân cũng xem Phan Lâm thành vậtthế mạng!Với suy nghĩ của người bình thường thìlàm sao không ghét nhà họ Lý cho được?“Bà nội, sao … sao bà có thể làm nhưthế?”Lý Ái Vân rưng rưng lệ.“Ái Vân, cháu yêu cậu ta sao?” Lão tháithái ngây người hỏi.Lý Ái Vân sững sờ.Yêu?Sao có thể như thế được!Nhưng dù không yêu thì ít nhất trên danhnghĩa anh ấy vẫn là chồng của cô!Lý Ái Vân luôn là một người phụ nữ rấtnguyên tắc, trước khi ly hôn, cô sẽ không làmngơ bỏ mặt Phan Lâm.Lão thái thái thở dài: “Ái Vân, ba năm quacon cũng đừng nghĩ nhà họ Lý thiếu nợ concái gì, muốn trách thì phải trách ông nội con,nếu không phải ông nội đã chết của conngoan cố gả con cho Phan Lâm, chúng tôicũng sẽ không đối xử với con như thế, bàbiết, con vốn không thích người đàn ôngnày, thậm chí kết hôn ba năm rồi các con vẫnchưa vượt qua ranh giới,nếu con đã khôngthích, thế nên mối quan hệ của các conchấm dứt ở đây đi,Phan Lâm, cậu nên gánhchịu trách nhiệm của cậu,sau khi chuyện LýMinh kết thúc, các con đến Cục Dân chính đểlấy giấy chứng nhận ly hôn. Ái Vân, bà sẽ thuxếp một nhà chồng tốt hơn cho con đảm bảocon hài lòng! ”Những lời này có thể nói là bóp nát suynghĩ cuối cùng của Phan Lâm về nhà họ Lý.Cùng lúc đó, Lý Ái Vân kinh ngạc khôngnói nên lời.Hóa ra lão thái thái cũng có suy nghĩ như vậy.Thảo nào bà ấy muốn gạt bỏ Phan Lâm.Thảo nào bà ấy lại ác ý với Lý Ái Vân đến vậy.Bà ta không chỉ nghĩ Phan Lâm đã hủyhoại tương lai của nhà họ Lý, mà còn vì muốnLý Ái Vân biết cái giá phải trả của việc khôngcó được một người chồng tốt, để Lý Ái Vânnghe lời bà ta!Lý Ái Vân chưa từng động lòng với PhanLâm, với khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, sợ gìkhông gả được người tốt?Lão thái thái quả thật là lão thái thái,đúng là mưu mô khó lường.Và dường như tai họa do Lý Minh gây racũng trở thành cái cớ để bà ta đuổi PhanLâm đi.Phan Lâm cười nhạt.Cả căn nhà im ắng một lúc.Họ Lý thầm ngưỡng mộ trí tuệ của lãophu nhân, cùng nhau nhìn Lý Ái Vân chờ đợiquyết định của cô.Lý Ái Vân cúi đầu, vẻ mặt đau khổ.Phan Lâm không nói gì.Không biết qua bao lâu, Lý Ái Vân rốtcuộc cũng lên tiếng.“Ông nội từng nói với tôi, nếu muốn lyhôn, thì phải đợi năm năm.”Tam cô lục bà trong nhà họ Lý cau mày.“Ông nội con chết rồi, hơn nữa con nghelời ông nội mà không chịu nghe lời bà nộisao?” Lão thái thái có chút tức giận.“Nhưng đây cũng là điều mà con đangsuy nghĩ” Lý Ái Vân thì thào.“Ái Vân, ba năm qua, Phan Lâm là ngườinhư thế nào, con còn biết rõ hơn chúng ta, tựhỏi bản thân, liệu con có hạnh phúc bên cậuta không? Ba năm qua, con đã phải chịu baonhiêu lời đồn đại, chịu biết bao nhiêu ánhmắt mỉa mai của người khác, nam nhân nhưvậy, không xứng đáng với con!” Lý Siêu bấtngờ lên tiếng.Trong nhà họ Lý, Lý Siêu rất ít khi nóichuyện với Phan Lâm, những lời nhận xétcủa ông ta không nhằm vào Phan Lâm, mà làsự thật khách quan.“Nhưng ..“Lý Ái Vân muốn nói gì đó.Đúng lúc này, một giọng nói phát ra từgần đó.“Nếu cô muốn ly hôn, tôi sẽ không phảnđối.”Khi nghe thấy điều này, Lý Ái Vân như bịsét đánh và nhìn về phía nơi phát ra âmthanh.Là Phan Lâm!Anh ấy tỏ ra rất bình tĩnh.Không vui không buồn, như thể đã chấpnhận tất cả những điều này.“Ồ, coi như còn có chút lương tâm.”Phạm Ngọc Châu ậm ừ.“Nghĩ sớm không phải tốt hơn sao? Banăm thanh xuân quý giá của Ái Vân bị cậulãng phí, thật không đáng!”Hứa Hữu Tuệcũng lên tiếng, giọng nói có chút chua xót.“Tân phế vật cuối cùng cũng thông minhra rồi.”“Em họ, những ngày khó khăn của em đãqua rồi!”Lý Mẫn và Lý Ngọc Quang cũng lên tiếngủng hộ.Biết được Lý Ái Vân muốn ly hôn, thái độcủa bọn họ cũng đã tốt lên rất nhiều, dẫu saobọn họ cũng không dám đảm bảo sau này LýÁi Vân sẽ được gả vào một gia đình thế nào,lỡ như được một bước lên mây, bọn họ saunày vẫn phải ôm đùi Lý Ái Vân.Đầu óc của Lý Ái Vân bị lời nói củanhững người này làm cho rối loạn, sau khinghe những lời này của Phan Lâm, cô càngthêm hụt hãng.Cô ngây người nhìn Phan Lâm.Hai hàng nước mắt trong veo rơi trênkhuôn mặt cô.Cô hít một hơi thật sâu và khàn giọngnói: “Để tôi suy nghĩ”Phan Lâm bên cạnh khẽ thở dài.Anh biết Lý Ái Vân muốn ly hôn, nhưng vìdi ngôn của Lý lão gia, cô sẽ không nói ra,bây giờ bà nội cũng khuyên, cả nhà đềukhuyên, cô bắt đầu cảm thấy mơ màng.Thực ra Phan Lâm cũng chẳng có nhiềutình cảm với Lý Ái Vân, sở dĩ anh giúp Lý ÁiVân là vì tôn trọng cô.Dẫu sao ba năm sống ngụy trang thànhmột tên phế vật của anh cũng không dễ dànggì, nếu là người phụ nữ khác, Phan Lâm sớmđã bị đá sang một bên.Nhưng cho dù Lý Ái Vân chán ghét, côcũng không bao giờ từ bỏ.Có bao nhiêu phụ nữ làm được điều nàytrong xã hội ngày nay? Hơn nữa đó còn làmột người phụ nữ xinh đẹp.“Được rồi, ta sẽ cho con thời gian suynghĩ” Lão phu nhân biết mình không thể vộivã được nên không nói gì thêm.“Cộc! Cộc! Cộc!”Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.Những người trong phòng giật mình.“Ai thế?”Lý Ngọc Quang ra mở cửa.“Phan Lâm là ai?” ở cửa một người mặcđồ vest lạnh lùng đứng hỏi.“Anh là ai?”“Họ Huỳnh.” Người đàn ông thốt ra haichữ.Mọi người trong nhà đều thay đổi sắcmặt.“Anh tìm Phan Lâm làm gì?” Lão thái tháicẩn thận hỏi.“Chú Lam muốn nói chuyện với PhanLâm” Người đàn ông không gì thêm.“Vậy sao?” Lão lão thái thái trâm mặcchốc lát, nói với Phan Lâm: “Phan Lâm, cậu đicùng cậu ta! Cậu nói càng ít càng tốt để LýCường nói, hiểu không?”Nhưng Phan Lâm phớt lờ lão thái thái vàđi thẳng ra cửa.Lý Cường vội vàng đuổi theo.Điều khiến Phan Lâm bất ngờ là, Lý ÁiVân cũng đi theo.“Em đi theo làm gì?”“Anh là chồng của tôi, tôi làm sao có thểkhông đi theo?” Lý Ái Vân khàn giọng nói.“Vừa nấy chỉ cần em gật đầu, thì chúng†a sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”Lý Ái Vân không nói gì, chỉ quay mặtsang một bên.Đây có phải là áy náy không?Tuy nói như thế, nhưng cái đầu này, erằng sẽ nhanh chóng gật rồi phải không?Phan Lâm cười thầm.Cả ba lên xe và phóng nhanh về phía nhàhọ Huỳnh.Trên đường đi, Lý Ái Vân không ngừngnhìn ra ngoài cửa sổ, Lý Cường khá căngthẳng, nhưng khi nhìn thấy Phan Lâm, trênmặt anh ta luôn hiện lên vẻ khinh thường.Anh ta thích vinh hoa phú quý, trong mắtanh ta, Phan Lâm chính là thủ phạm khiếnnhà họ Lý và nhà họ Hàn liên hôn thất bại, vìvậy anh ta rất căm phẫn Phan Lâm.“Lát nữa đến nhà họ Huỳnh có biết phảilàm gì không?” Lý Cường hạ giọng.Phan Lâm nhắm mắt làm ngơ, khôngthèm để ý đến.“Hừm, cho mày biết tay.” Lý Cường khó chịu.Lúc này, điện thoại của Phan Lâm rung lên.Kết nối.“Thầy Lâm, thầy đang ở đâu? Tôi cóbệnh nhân đang cấp bách, bất lực, thầy nếurảnh thì đến đây càng sớm càng tốt đượckhông? Có lẽ cả tỉnh Giang Nam này chỉ cóthầy mới có thể chữa được.” Ông Hà ở bênkia điện thoại nói với giọng lo lắng.“Ông Hà, hiện tại tôi hơi vội, có thể khôngtới được.” Phan Lâm bình tĩnh nói.“Có việc gì gấp? Có thể hoãn lại đượckhông? Chuyện liên quan đến tính mạngđấy” Giọng nói của Ông Hà càng lúc càng to.“Chuyện bên tôi cũng liên quan đếnmạng người, đợi tôi xử lý xong sẽ qua đó,bệnh nhân bên ông có thể chống cự baolâu?” Phan Lâm hỏi.“Năm giờ.”“Đủ rồi.”Phan Lâm cúp điện thoại.Bình thường anh sẽ không ra tay cứungười, trừ khi người quen cầu anh ta, hoặcanh ta nghĩ rằng người này có giá trị.Suy cho cùng, anh vốn chẳng phải là mộtđại thánh nhân huyền hồ tế thế gì đó.Trong biệt thự.Ông Hà đặt điện thoại xuống, thở dài.“Ông Hà, người đó nói cái gì?” HuỳnhLam vội vàng hỏi.“Cậu ta có chuyện gấp, sẽ đến muộn mộtchút, chắc không có vấn đề gì, tôi đi trướcxem tình hình của Hứa Hạo Thiên, khi nàogần xong, tôi sẽ gọi điện lại hỏi thử xem.Đừng lo lắng, không bị lỡ đâu.”“Vất vả rồi!”Huỳnh Lam cảm kích nói.Ông Hà vào phòng, Huỳnh Kim Thi cũngđi theo để phụ giúp.Huỳnh Lam đứng ngồi không yên.Hàn Trung liếc mắt cười.Anh ta không biết người bạn mà ông Hàđang nói đến là ai, nhưng anh biết rằngnhững gì sắp diễn ra sau đó sẽ rất thú vị.30 phút sau, Huỳnh Tân chạy đến.“Ba, nhà họ Lý đến rồi, còn có Phan Lâmkia nữa.”“Gọi họ qua đây.”“Dạ”