Tác giả:

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…

Chương 13

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 13: Đoạn tuyệtLão thái thái đã gặp Huỳnh Gia Đông,nhưng những người khác ở nhà họ Lý thìchưa gặp.Bởi vì họ vẫn chưa đủ tư cách.Huỳnh Gia Đông là một ông trùm kinhdoanh ở Nam Thành, và cũng là trụ cột củađệ nhất thế gia Huỳnh gia ở Nam Thành.Chỉ nhờ Huỳnh Lam thì không đủ, tuyHuynh Lam lăn lộn trong giới xã hội đen ởNam Thành, nhưng chỉ nhờ vào mấy kỹ xảođó thì cũng chẳng làm nên đại sự được.Bây giờ là xã hội pháp quyền, mấy thủđoạn đó căn bản là không còn dùng đượcnữaLão thái thái cũng chỉ gặp Huỳnh GiaĐông một lần, đó là cuộc họp cách đây vàinăm, cuộc họp này do chính phủ đề xuất tiếnhành, vì tài liệu cấp trên đưa xuống muốnquy hoạch lại kinh tế và thị trường ở hai tỉnhlà Nam Thành và Giang Thành, các lãnh đạodoanh nghiệp của hai thành phố tụ họp lại,Huỳnh Gia Đông cũng là nhân vật lớn, cũngtham dự cuộc họp.Bà còn nhớ ở cuộc họp đó ngay cả ghếchính tọa cũng không được ngồi, chỉ có thểđứng sát cửa nghe, nếu không phải nhânviên thấy bà tuổi đã lớn dọn ghế cho bà ngồi,không thì bà cũng phải đứng như mấy ôngchủ tập đoàn nhỏ khác.Nhân vật giống như Huỳnh Gia Đông,không thể nào lại đến một nơi như này được.Tuy nhiên, Huỳnh Gia Đông hôm nay đãđích thân đến tận cửa.Chuyện gì đã xảy ra?Lễ nào mối quan hệ giữa hai nhà Huỳnh,Lý lại xấu đến mức Huỳnh Gia Đông phảiđích thân lộ diện sao?Sắc mặt lão thái thái vô cùng tái nhợt.“Ông là ai?” Lý Ngọc Quang đứng lên hỏi.“Ngọc QuangLão thái thái nghiêm nghị quát.Lý Ngọc Quang sửng sốt, những ngườicòn lại thấy vậy lập tức hiểu được thân phậnngười này cao quý đến cỡ nào.“Chủ tịch Huỳnh đích thân đến nhà họ Lýchúng tôi, thật sự là lấy làm vinh hạnh, nàonào nào, mời chủ tịch Huỳnh ngồi, Thắng,Minh, mau rót trà cho ông Huỳnh, tiếp đãiông Huỳnh thật tốt, đừng để khách quý phậtlòng.“Lão thái thái cười nói.Chủ tịch Huỳnh?Mấy người Lý Minh Lý Thắng đưa mắtnhìn, thấy Huỳnh Lam đứng đẳng sau, họ lậptức đoán ra thân phận của người này, sắcmặt trở nên kinh hãi.Mặc dù họ chưa bao giờ nhìn thấy ngườinày, nhưng đã được nghe đến tên của ông ta.Huỳnh Gia Đông trông rất hào hoa, rất cótổ chức.Điều này có thể khiến gia đình họ Lýngạc nhiên.Chẳng lẽ vị chủ tịch Huỳnh này khôngphải đến gây phiền phức sao?Nghĩ tới cũng phải, cha con Lý Minh đềutrở về an toàn, nhà họ Huỳnh chắc cũng đãnguôi cơn giận, cộng với việc nhà họ Huỳnhtìm được danh y trị cho Huỳnh lão gia, lão giamới không nguy hiểm tính mạng, chuyện nàyđều đã qua hết rồi.Nghĩ đến đây, người nhà họ Lý đều thởphào nhẹ nhõm.“Chủ tịch Huỳnh, ông đích thân tới đây,có phải là vì chuyện của ông Huỳnh HạoThiên, đúng không? Chuyện này quả thật làlỗi của nhà họ Lý chúng tôi, lão già này sẽ bồithường cho ông.” Lão thái thái bước tới, cúiđầu nói.Huỳnh Gia Đông vội vàng dìu dậy, khẩnthiết nói: “Lão phu nhân làm sao vậy? Bà làtrưởng bối,làm thế không phải là tổn thọ Lýlắm sao? Hơn nữa, chuyện này vốn là tai nạn,không liên quan gì đến nhà họ Lý. Ngược lại,nên nói lời xin lỗi là chúng tôi mới phải. Emtrai Huỳnh Lam ngốc nghếch của tôi đã quál* m*ng mà làm phiền nhà họ Lý. Lần này tôiđến là để xin lỗi lão phu nhân và mọi người.Tôi thành thật xin lỗi!”Lời vừa dứt, Huỳnh Gia Đông đứng dậyvà cúi đầu chào Lão thái thái.Lão thái thái bối rối.Cả nhà họ Lý cũng sững sờ.Huỳnh Gia Đông làm vậy có hơi quákhông?Họ không bắt nhà họ Lý phải chịu tráchnhiệm thì cũng thôi đi, sao lại còn đích thânđến đây xin lỗi?Tại sao?Nhà họ Huỳnh bị ngốc rồi sao?Chuyện này quá lạ thường chắc chắn cóđiều kỳ quặc!Ánh mắt lão thái thái dẫn xuống, bà cảmthấy có gì đó không ổn.“Chủ tịch Huỳnh ông quá khách sáo rồi,dù sao chuyện này cũng đã qua. Hôm nayông đến, chắc không phải là chuyện đơn giảnnhư thế chứ? Nếu có chuyện khác thì cứ nóithẳng ra, chỉ cần Lý gia nhà tôi làm được,chúng tôi sẽ không bao giờ từ chối.” Lão tháithái mỉm cười.“Lão thái thái đã nhiệt tình như thế, tôimà còn vòng vo tam quốc nữa, chắc sẽ khiếnngười khác tức lộn ruột lên mất.” Huỳnh GiaĐông cười nói: “Lần này tôi tới, là vì Lâm tiênsinh, nhưng tôi không biết vị nào là Lâm tiênsinh?”“Lâm tiên sinh … Phan Lâm?”Vẻ mặt tươi cười của lão thái thái độtnhiên thu lại.Những người khác cũng thẫn thờ ra.Vị Phật lớn này … thực sự đến vì Phan Lâm?Lão thái thái nhất thời không biết phải trảlời như thế nào.Huỳnh Gia Đông là nhân vật gì chứ, ngaylập tức ngửi thấy có gì đó không ổn.Huỳnh Lam ở bên cạnh nói nhỏ vài câu,Huỳnh Gia Đông lập tức nhìn Lý Ái Vân, haimắt sáng lên, đi về phía trước.“Xin hỏi cô là vợ của Phan Lâm?”Lý Ái Vân giật mình, miễn cưỡng gật đầu.Nhưng Lý Mẫn đứng bên cạnh bất ngờ hứlên một tiếng, “Cái gì mà vợ chứ, bọn họ sắply hôn rồi.”“Lý Mẫn, im miệng.”Lão thái thái và Lý Thắng đồng thanh hétlên.Cả người Lý Mẫn run lên, sau đó bĩu môimột cách khó chịu.Huỳnh Gia Đông lập tức hiểu ra mọi chuyện.Có vẻ như Lâm tiên sinh không được hòathuận với nhà họ Lý cho lắm.Nhưng nó không liên quan gì đến ông ta.“CôLý, Lâm tiên sinh bây giờ đang ở đâu?”“Ở nhà tôi.”“Có tiện đưa chúng tôi đến đó không?Tôi có chuyện cần gặp, đừng lo lắng, chúngtôi sẽ tuyệt đối không quấy rầy cậuLâm.“Huỳnh Gia Đông lịch sự nói.“Cái này … được rồi ..Lý Ái Vân suy nghĩmột hồi, rôi gật đầu, sau đó bắt đầu đi rangoài, mới đi được vài bước, dường như côđã nghĩ ra điều gì, liền quay đầu lại với lãothái thái : “Bà nội, còn chuyện ly hôn vớiPhan Lâm, xin bà hãy cho cháu thêm thờigian…”Nói xong mọi người bước ra ngoài.Nghe Lý Ái Vân nói xong, sắc mặt lãothái thái tái nhợt.Huỳnh Gia Đông khẽ cau mày, liếc nhìnnhà họ Lý rồi rời đi không nói một lời.“Chủ tịch Huỳnh, chủ tịch huỳnh, đợi mộtlát!” Lão thái thái vội vàng đuổi theo.Nhưng lần này Huỳnh Gia Đông cũngkhông thèm nhìn nhà họ Lý mà trực tiếp lênxe.Huỳnh Lam cản lão thái thái lại.“Tôi hy vọng chuyện ly hôn giữa PhanLâm và nhà họ Lý các người sẽ không thànhsự thật.” Huỳnh Lam nói nhỏ với bà lão tháithái và những người khác, rồi quay ngườibước vào trong xe.Chiếc MPV trực tiếp lao đi.Lão thái thái đứng sững sờ một chỗ.Lý Thắng, Lý Minh, Lý Mẫn và nhữngngười khác cũng chết lặng.Bọn họ không phải kẻ ngốc, làm sao cóthể không hiểu ý tứ trong lời nói của HuỳnhLam?Bọn họ đến nhà họ Lý cúi đầu xin lỗi, tấtcả đều là vì Phan Lâm, nhưng hiện tại họ biếtPhan Lâm bị nhà họ Lý ép ly hôn, sắp bị lãothái thái đuổi ra khỏi nhà, cho nên họ khôngcần khách sáo với nhà họ Lý nữa.Nhà họ Lý bé nhỏ, trong mắt họ có là gìđâu chứ?Thái độ này quả thật là khiến cho ngườita như rơi khỏi chín tầng mây xuống tới đáyvực thẳm!“Sao lại như thế?” Hứa Hữu Tuệ hoảngSợ.“Thằng oắt đó là thế nào?” Đám ngườiPhạm Ngọc Châu hét lên.“Mẹ, giờ phải làm sao? Nhà họ Huỳnh lạicó vẻ lạnh nhạt hơn với chúng ta.” LýThắng bước tới, cẩn thận hỏi.Lão thái thái rũ mắt, quay lại nói: ‘Đi, đếnnhà chú tư con! Đi tìm Phan Lâm!”“Cái này … thích hợp sao?”“Có gì thích hợp hay không thích hợp?Bây giờ vân còn chưa ly hôn, ta vẫn là bà nộicủa nó!! Nó dám hỗn sao?” Lão thái tháichống gậy, sắc mặt đỏ bừng.Mấy người gật đầu, lập tức lái xe đến nhàPhan Lâm.Xe dừng ở tầng dưới, Lý Mẫn và Lý NgọcQuang dìu lão thái thái đi về phía cầu thang.Tuy nhiên, có hai người đàn ông mặcvest, đeo kính râm đứng ở đầu hành lang,vóc người cao gần hai mét, trực tiếp chặn lãothái thái và những người khác lại.“Các người muốn làm gì?”Lý Siêu giận dữ mắng mỏ.Nhưng thấy một trong những người đànông sắc mặt vô cảm, nói: “Lâm tiên sinh códặn dò, nếu như người nhà họ Lý đến, thì mờihọ về!”“Lâm tiên sinh không muốn gặp cácngười!” Người đàn ông nói thẳng.“Cái gì?”Mấy người nhà họ Lý ai nấy đều rất tứcgiận.“Phản rồi! Phản rồi! Ta là bà nội của nó,nó dám đại nghịch bất đạo sao!” lão thái tháicả người run lên, cuối cùng hai mắt tối sầm,trực tiếp ngất đi.“Mẹt Mẹ!”“Mau đưa mẹ đi bệnh viện!”“Phan Lâm, cậu nghe đây, Lý gia chúng†a nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”Lý Thắng và Lý Minh la măng chửi bới,nếu không có hai vệ sĩ họ Huỳnh này thì LýCường và Lý Ngọc Quang đã xông vào đậpphá nhà của Phan Lâm.Hàng xóm hai bên mở cửa sổ thò đầu ra xem.Nhưng Phan Lâm vẫn ở trong phòng mặckệ bọn họ.Từ lúc bị ép tới nhà họ Huỳnh, nhữngngười nhà họ Lý này đều không liên quan gìđến anh nữa.“Lâm tiên sinh, cậu có muốn tôi đuổimấy người này đi, để không làm phiền cậukhông?” Huỳnh Gia Đông nhìn Phan Lâmđang ngồi ở bàn viết chữ.“Không cần, nếu họ lại gây ồn ào, tôi sẽgọi cảnh sát.”Phan Lâm bình tĩnh nói, sau đó đặt bútxuống, đưa tờ giấy viết đầy chữ cho HuỳnhGia Đông: “Đưa cho Hà Vĩ Hùng, ông ấy biếtphải làm gì, ba của ông sẽ không sao.”Chỉ như thế thôi à?Huỳnh Gia Đông tuy bán tín bán nghỉnhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra,ngược lại còn mừng rỡ nói nói: “Cảm ơn Lâmtiên sinh.”“Mau về đi, Huỳnh lão gia không thể trìhoãn quá lâu.”“Nếu như cha tôi thật sự khỏi bệnh,Huỳnh Gia Đống nhất định sẽ lại tới cảm tạ cậu.Nói xong, Huỳnh Gia Đông để lại một cáithẻ ngân hàng vàng: “Một chút lòng thành,xin đừng chê cười.”“Không cần.”“Nếu Lâm tiên sinh không chịu nhận, tôisẽ để Huỳnh Lam ở lại đây báo đáp Lâm tiên sinh.”“Được rồi, vậy tôi nhận.”“Lâm tiên sinh, đây là số điện thoại củatôi, nếu có chuyện gì, cậu có thể liên hệ vớitôi.”Huỳnh Gia Đông mỉm cười đưa danhthiếp rồi cung kính rời đi.Khi họ rời đi, sẵn tiện đuổi luôn mấyngười Lý Mãn, Lý Ngọc Quang và nhữngngười khác vẫn đang chửi bới.Ngồi trong phòng khách lúng túng, Lý ÁiVân cố gắng mỉm cười tiễn những vị kháchquý, sau đó đi vào phòng.“Bọn họ tới đây tìm anh chữa bệnh sao?”“Đúng vậy”“Tại sao anh không đi?”“Em muốn tôi đi?”“Đương nhiên không phải, cái tên nửa vờinhư anh, nhỡ có xảy ra chuyện gì biết phảilàm sao”“ð”“Anh trả lời bọn họ như thế nào?”“Tôi chỉ sao chép một phương pháptrước đây tôi thấy trong sách y khoa và đưacho họ. Phương pháp này có thể chữa khỏibệnh Huỳnh Hạo Thiên.”“Cái này … hữu ích sao?”“Yên tâm, có tác dụng.”“Vậy à … thế bà nội phải làm sao? Lầnnày ngay cả cửa cũng không cho họ vào,muốn đoạn tuyệt với họ sao?”“Trên thực tế, bọn họ đã muốn đoạntuyệt với tôi rồi.”“Còn bố mẹ…anh định ăn nói với họ thếnào đây?”“Tôi chưa nghĩ tới.” Phan Lâm trầm mặcchốc lát, sau đó đột nhiên ngẩng đầu: “Emnghĩ thế nào?”“Tôi? Nghĩ cái gì?” Lý Ái Vân có chút kinhngạc.“Chuyện ly hôn.” Phan Lâm bình tĩnh hỏi.Ánh mắt Lý Ái Vân có chút bối rối, trầmmặc một lát, nhưng không có trả lời.Cô cầm lấy điện thoại bấm cái gì đó.Số điện thoại và địa chỉ được gửi đếnđiện thoại di động của Phan Lâm.“Tôi đã liên hệ với người bạn học đó rồi,sáng mai cậu có thể đến phòng khám bệnhcủa cô ấy lúc 8 giờ để làm việc. Tiền lươngmỗi tháng là 10 triệu. Tuy rằng hơi thấp mộtchút, nhưng vẫn tốt so với anh lười biếng ở nhà”‘Ừm?Phan Lâm gật đầu, cũng không hỏi gì thêm.

Chương 13: Đoạn tuyệt

Lão thái thái đã gặp Huỳnh Gia Đông,

nhưng những người khác ở nhà họ Lý thì

chưa gặp.

Bởi vì họ vẫn chưa đủ tư cách.

Huỳnh Gia Đông là một ông trùm kinh

doanh ở Nam Thành, và cũng là trụ cột của

đệ nhất thế gia Huỳnh gia ở Nam Thành.

Chỉ nhờ Huỳnh Lam thì không đủ, tuy

Huynh Lam lăn lộn trong giới xã hội đen ở

Nam Thành, nhưng chỉ nhờ vào mấy kỹ xảo

đó thì cũng chẳng làm nên đại sự được.

Bây giờ là xã hội pháp quyền, mấy thủ

đoạn đó căn bản là không còn dùng được

nữa

Lão thái thái cũng chỉ gặp Huỳnh Gia

Đông một lần, đó là cuộc họp cách đây vài

năm, cuộc họp này do chính phủ đề xuất tiến

hành, vì tài liệu cấp trên đưa xuống muốn

quy hoạch lại kinh tế và thị trường ở hai tỉnh

là Nam Thành và Giang Thành, các lãnh đạo

doanh nghiệp của hai thành phố tụ họp lại,

Huỳnh Gia Đông cũng là nhân vật lớn, cũng

tham dự cuộc họp.

Bà còn nhớ ở cuộc họp đó ngay cả ghế

chính tọa cũng không được ngồi, chỉ có thể

đứng sát cửa nghe, nếu không phải nhân

viên thấy bà tuổi đã lớn dọn ghế cho bà ngồi,

không thì bà cũng phải đứng như mấy ông

chủ tập đoàn nhỏ khác.

Nhân vật giống như Huỳnh Gia Đông,

không thể nào lại đến một nơi như này được.

Tuy nhiên, Huỳnh Gia Đông hôm nay đã

đích thân đến tận cửa.

Chuyện gì đã xảy ra?

Lễ nào mối quan hệ giữa hai nhà Huỳnh,

Lý lại xấu đến mức Huỳnh Gia Đông phải

đích thân lộ diện sao?

Sắc mặt lão thái thái vô cùng tái nhợt.

“Ông là ai?” Lý Ngọc Quang đứng lên hỏi.

“Ngọc Quang

Lão thái thái nghiêm nghị quát.

Lý Ngọc Quang sửng sốt, những người

còn lại thấy vậy lập tức hiểu được thân phận

người này cao quý đến cỡ nào.

“Chủ tịch Huỳnh đích thân đến nhà họ Lý

chúng tôi, thật sự là lấy làm vinh hạnh, nào

nào nào, mời chủ tịch Huỳnh ngồi, Thắng,

Minh, mau rót trà cho ông Huỳnh, tiếp đãi

ông Huỳnh thật tốt, đừng để khách quý phật

lòng.“Lão thái thái cười nói.

Chủ tịch Huỳnh?

Mấy người Lý Minh Lý Thắng đưa mắt

nhìn, thấy Huỳnh Lam đứng đẳng sau, họ lập

tức đoán ra thân phận của người này, sắc

mặt trở nên kinh hãi.

Mặc dù họ chưa bao giờ nhìn thấy người

này, nhưng đã được nghe đến tên của ông ta.

Huỳnh Gia Đông trông rất hào hoa, rất có

tổ chức.

Điều này có thể khiến gia đình họ Lý

ngạc nhiên.

Chẳng lẽ vị chủ tịch Huỳnh này không

phải đến gây phiền phức sao?

Nghĩ tới cũng phải, cha con Lý Minh đều

trở về an toàn, nhà họ Huỳnh chắc cũng đã

nguôi cơn giận, cộng với việc nhà họ Huỳnh

tìm được danh y trị cho Huỳnh lão gia, lão gia

mới không nguy hiểm tính mạng, chuyện này

đều đã qua hết rồi.

Nghĩ đến đây, người nhà họ Lý đều thở

phào nhẹ nhõm.

“Chủ tịch Huỳnh, ông đích thân tới đây,

có phải là vì chuyện của ông Huỳnh Hạo

Thiên, đúng không? Chuyện này quả thật là

lỗi của nhà họ Lý chúng tôi, lão già này sẽ bồi

thường cho ông.” Lão thái thái bước tới, cúi

đầu nói.

Huỳnh Gia Đông vội vàng dìu dậy, khẩn

thiết nói: “Lão phu nhân làm sao vậy? Bà là

trưởng bối,làm thế không phải là tổn thọ Lý

lắm sao? Hơn nữa, chuyện này vốn là tai nạn,

không liên quan gì đến nhà họ Lý. Ngược lại,

nên nói lời xin lỗi là chúng tôi mới phải. Em

trai Huỳnh Lam ngốc nghếch của tôi đã quá

l* m*ng mà làm phiền nhà họ Lý. Lần này tôi

đến là để xin lỗi lão phu nhân và mọi người.

Tôi thành thật xin lỗi!”

Lời vừa dứt, Huỳnh Gia Đông đứng dậy

và cúi đầu chào Lão thái thái.

Lão thái thái bối rối.

Cả nhà họ Lý cũng sững sờ.

Huỳnh Gia Đông làm vậy có hơi quá

không?

Họ không bắt nhà họ Lý phải chịu trách

nhiệm thì cũng thôi đi, sao lại còn đích thân

đến đây xin lỗi?

Tại sao?

Nhà họ Huỳnh bị ngốc rồi sao?

Chuyện này quá lạ thường chắc chắn có

điều kỳ quặc!

Ánh mắt lão thái thái dẫn xuống, bà cảm

thấy có gì đó không ổn.

“Chủ tịch Huỳnh ông quá khách sáo rồi,

dù sao chuyện này cũng đã qua. Hôm nay

ông đến, chắc không phải là chuyện đơn giản

như thế chứ? Nếu có chuyện khác thì cứ nói

thẳng ra, chỉ cần Lý gia nhà tôi làm được,

chúng tôi sẽ không bao giờ từ chối.” Lão thái

thái mỉm cười.

“Lão thái thái đã nhiệt tình như thế, tôi

mà còn vòng vo tam quốc nữa, chắc sẽ khiến

người khác tức lộn ruột lên mất.” Huỳnh Gia

Đông cười nói: “Lần này tôi tới, là vì Lâm tiên

sinh, nhưng tôi không biết vị nào là Lâm tiên

sinh?”

“Lâm tiên sinh … Phan Lâm?”

Vẻ mặt tươi cười của lão thái thái đột

nhiên thu lại.

Những người khác cũng thẫn thờ ra.

Vị Phật lớn này … thực sự đến vì Phan Lâm?

Lão thái thái nhất thời không biết phải trả

lời như thế nào.

Huỳnh Gia Đông là nhân vật gì chứ, ngay

lập tức ngửi thấy có gì đó không ổn.

Huỳnh Lam ở bên cạnh nói nhỏ vài câu,

Huỳnh Gia Đông lập tức nhìn Lý Ái Vân, hai

mắt sáng lên, đi về phía trước.

“Xin hỏi cô là vợ của Phan Lâm?”

Lý Ái Vân giật mình, miễn cưỡng gật đầu.

Nhưng Lý Mẫn đứng bên cạnh bất ngờ hứ

lên một tiếng, “Cái gì mà vợ chứ, bọn họ sắp

ly hôn rồi.”

“Lý Mẫn, im miệng.”

Lão thái thái và Lý Thắng đồng thanh hét

lên.

Cả người Lý Mẫn run lên, sau đó bĩu môi

một cách khó chịu.

Huỳnh Gia Đông lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Có vẻ như Lâm tiên sinh không được hòa

thuận với nhà họ Lý cho lắm.

Nhưng nó không liên quan gì đến ông ta.

“CôLý, Lâm tiên sinh bây giờ đang ở đâu?”

“Ở nhà tôi.”

“Có tiện đưa chúng tôi đến đó không?

Tôi có chuyện cần gặp, đừng lo lắng, chúng

tôi sẽ tuyệt đối không quấy rầy cậu

Lâm.“Huỳnh Gia Đông lịch sự nói.

“Cái này … được rồi ..Lý Ái Vân suy nghĩ

một hồi, rôi gật đầu, sau đó bắt đầu đi ra

ngoài, mới đi được vài bước, dường như cô

đã nghĩ ra điều gì, liền quay đầu lại với lão

thái thái : “Bà nội, còn chuyện ly hôn với

Phan Lâm, xin bà hãy cho cháu thêm thời

gian…”

Nói xong mọi người bước ra ngoài.

Nghe Lý Ái Vân nói xong, sắc mặt lão

thái thái tái nhợt.

Huỳnh Gia Đông khẽ cau mày, liếc nhìn

nhà họ Lý rồi rời đi không nói một lời.

“Chủ tịch Huỳnh, chủ tịch huỳnh, đợi một

lát!” Lão thái thái vội vàng đuổi theo.

Nhưng lần này Huỳnh Gia Đông cũng

không thèm nhìn nhà họ Lý mà trực tiếp lên

xe.

Huỳnh Lam cản lão thái thái lại.

“Tôi hy vọng chuyện ly hôn giữa Phan

Lâm và nhà họ Lý các người sẽ không thành

sự thật.” Huỳnh Lam nói nhỏ với bà lão thái

thái và những người khác, rồi quay người

bước vào trong xe.

Chiếc MPV trực tiếp lao đi.

Lão thái thái đứng sững sờ một chỗ.

Lý Thắng, Lý Minh, Lý Mẫn và những

người khác cũng chết lặng.

Bọn họ không phải kẻ ngốc, làm sao có

thể không hiểu ý tứ trong lời nói của Huỳnh

Lam?

Bọn họ đến nhà họ Lý cúi đầu xin lỗi, tất

cả đều là vì Phan Lâm, nhưng hiện tại họ biết

Phan Lâm bị nhà họ Lý ép ly hôn, sắp bị lão

thái thái đuổi ra khỏi nhà, cho nên họ không

cần khách sáo với nhà họ Lý nữa.

Nhà họ Lý bé nhỏ, trong mắt họ có là gì

đâu chứ?

Thái độ này quả thật là khiến cho người

ta như rơi khỏi chín tầng mây xuống tới đáy

vực thẳm!

“Sao lại như thế?” Hứa Hữu Tuệ hoảng

Sợ.

“Thằng oắt đó là thế nào?” Đám người

Phạm Ngọc Châu hét lên.

“Mẹ, giờ phải làm sao? Nhà họ Huỳnh lại

có vẻ lạnh nhạt hơn với chúng ta.” Lý

Thắng bước tới, cẩn thận hỏi.

Lão thái thái rũ mắt, quay lại nói: ‘Đi, đến

nhà chú tư con! Đi tìm Phan Lâm!”

“Cái này … thích hợp sao?”

“Có gì thích hợp hay không thích hợp?

Bây giờ vân còn chưa ly hôn, ta vẫn là bà nội

của nó!! Nó dám hỗn sao?” Lão thái thái

chống gậy, sắc mặt đỏ bừng.

Mấy người gật đầu, lập tức lái xe đến nhà

Phan Lâm.

Xe dừng ở tầng dưới, Lý Mẫn và Lý Ngọc

Quang dìu lão thái thái đi về phía cầu thang.

Tuy nhiên, có hai người đàn ông mặc

vest, đeo kính râm đứng ở đầu hành lang,

vóc người cao gần hai mét, trực tiếp chặn lão

thái thái và những người khác lại.

“Các người muốn làm gì?”

Lý Siêu giận dữ mắng mỏ.

Nhưng thấy một trong những người đàn

ông sắc mặt vô cảm, nói: “Lâm tiên sinh có

dặn dò, nếu như người nhà họ Lý đến, thì mời

họ về!”

“Lâm tiên sinh không muốn gặp các

người!” Người đàn ông nói thẳng.

“Cái gì?”

Mấy người nhà họ Lý ai nấy đều rất tức

giận.

“Phản rồi! Phản rồi! Ta là bà nội của nó,

nó dám đại nghịch bất đạo sao!” lão thái thái

cả người run lên, cuối cùng hai mắt tối sầm,

trực tiếp ngất đi.

“Mẹt Mẹ!”

“Mau đưa mẹ đi bệnh viện!”

“Phan Lâm, cậu nghe đây, Lý gia chúng

†a nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”

Lý Thắng và Lý Minh la măng chửi bới,

nếu không có hai vệ sĩ họ Huỳnh này thì Lý

Cường và Lý Ngọc Quang đã xông vào đập

phá nhà của Phan Lâm.

Hàng xóm hai bên mở cửa sổ thò đầu ra xem.

Nhưng Phan Lâm vẫn ở trong phòng mặc

kệ bọn họ.

Từ lúc bị ép tới nhà họ Huỳnh, những

người nhà họ Lý này đều không liên quan gì

đến anh nữa.

“Lâm tiên sinh, cậu có muốn tôi đuổi

mấy người này đi, để không làm phiền cậu

không?” Huỳnh Gia Đông nhìn Phan Lâm

đang ngồi ở bàn viết chữ.

“Không cần, nếu họ lại gây ồn ào, tôi sẽ

gọi cảnh sát.”

Phan Lâm bình tĩnh nói, sau đó đặt bút

xuống, đưa tờ giấy viết đầy chữ cho Huỳnh

Gia Đông: “Đưa cho Hà Vĩ Hùng, ông ấy biết

phải làm gì, ba của ông sẽ không sao.”

Chỉ như thế thôi à?

Huỳnh Gia Đông tuy bán tín bán nghỉ

nhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra,

ngược lại còn mừng rỡ nói nói: “Cảm ơn Lâm

tiên sinh.”

“Mau về đi, Huỳnh lão gia không thể trì

hoãn quá lâu.”

“Nếu như cha tôi thật sự khỏi bệnh,

Huỳnh Gia Đống nhất định sẽ lại tới cảm tạ cậu.

Nói xong, Huỳnh Gia Đông để lại một cái

thẻ ngân hàng vàng: “Một chút lòng thành,

xin đừng chê cười.”

“Không cần.”

“Nếu Lâm tiên sinh không chịu nhận, tôi

sẽ để Huỳnh Lam ở lại đây báo đáp Lâm tiên sinh.”

“Được rồi, vậy tôi nhận.”

“Lâm tiên sinh, đây là số điện thoại của

tôi, nếu có chuyện gì, cậu có thể liên hệ với

tôi.”

Huỳnh Gia Đông mỉm cười đưa danh

thiếp rồi cung kính rời đi.

Khi họ rời đi, sẵn tiện đuổi luôn mấy

người Lý Mãn, Lý Ngọc Quang và những

người khác vẫn đang chửi bới.

Ngồi trong phòng khách lúng túng, Lý Ái

Vân cố gắng mỉm cười tiễn những vị khách

quý, sau đó đi vào phòng.

“Bọn họ tới đây tìm anh chữa bệnh sao?”

“Đúng vậy”

“Tại sao anh không đi?”

“Em muốn tôi đi?”

“Đương nhiên không phải, cái tên nửa vời

như anh, nhỡ có xảy ra chuyện gì biết phải

làm sao”

“ð”

“Anh trả lời bọn họ như thế nào?”

“Tôi chỉ sao chép một phương pháp

trước đây tôi thấy trong sách y khoa và đưa

cho họ. Phương pháp này có thể chữa khỏi

bệnh Huỳnh Hạo Thiên.”

“Cái này … hữu ích sao?”

“Yên tâm, có tác dụng.”

“Vậy à … thế bà nội phải làm sao? Lần

này ngay cả cửa cũng không cho họ vào,

muốn đoạn tuyệt với họ sao?”

“Trên thực tế, bọn họ đã muốn đoạn

tuyệt với tôi rồi.”

“Còn bố mẹ…anh định ăn nói với họ thế

nào đây?”

“Tôi chưa nghĩ tới.” Phan Lâm trầm mặc

chốc lát, sau đó đột nhiên ngẩng đầu: “Em

nghĩ thế nào?”

“Tôi? Nghĩ cái gì?” Lý Ái Vân có chút kinh

ngạc.

“Chuyện ly hôn.” Phan Lâm bình tĩnh hỏi.

Ánh mắt Lý Ái Vân có chút bối rối, trầm

mặc một lát, nhưng không có trả lời.

Cô cầm lấy điện thoại bấm cái gì đó.

Số điện thoại và địa chỉ được gửi đến

điện thoại di động của Phan Lâm.

“Tôi đã liên hệ với người bạn học đó rồi,

sáng mai cậu có thể đến phòng khám bệnh

của cô ấy lúc 8 giờ để làm việc. Tiền lương

mỗi tháng là 10 triệu. Tuy rằng hơi thấp một

chút, nhưng vẫn tốt so với anh lười biếng ở nhà”

‘Ừm?

Phan Lâm gật đầu, cũng không hỏi gì thêm.

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 13: Đoạn tuyệtLão thái thái đã gặp Huỳnh Gia Đông,nhưng những người khác ở nhà họ Lý thìchưa gặp.Bởi vì họ vẫn chưa đủ tư cách.Huỳnh Gia Đông là một ông trùm kinhdoanh ở Nam Thành, và cũng là trụ cột củađệ nhất thế gia Huỳnh gia ở Nam Thành.Chỉ nhờ Huỳnh Lam thì không đủ, tuyHuynh Lam lăn lộn trong giới xã hội đen ởNam Thành, nhưng chỉ nhờ vào mấy kỹ xảođó thì cũng chẳng làm nên đại sự được.Bây giờ là xã hội pháp quyền, mấy thủđoạn đó căn bản là không còn dùng đượcnữaLão thái thái cũng chỉ gặp Huỳnh GiaĐông một lần, đó là cuộc họp cách đây vàinăm, cuộc họp này do chính phủ đề xuất tiếnhành, vì tài liệu cấp trên đưa xuống muốnquy hoạch lại kinh tế và thị trường ở hai tỉnhlà Nam Thành và Giang Thành, các lãnh đạodoanh nghiệp của hai thành phố tụ họp lại,Huỳnh Gia Đông cũng là nhân vật lớn, cũngtham dự cuộc họp.Bà còn nhớ ở cuộc họp đó ngay cả ghếchính tọa cũng không được ngồi, chỉ có thểđứng sát cửa nghe, nếu không phải nhânviên thấy bà tuổi đã lớn dọn ghế cho bà ngồi,không thì bà cũng phải đứng như mấy ôngchủ tập đoàn nhỏ khác.Nhân vật giống như Huỳnh Gia Đông,không thể nào lại đến một nơi như này được.Tuy nhiên, Huỳnh Gia Đông hôm nay đãđích thân đến tận cửa.Chuyện gì đã xảy ra?Lễ nào mối quan hệ giữa hai nhà Huỳnh,Lý lại xấu đến mức Huỳnh Gia Đông phảiđích thân lộ diện sao?Sắc mặt lão thái thái vô cùng tái nhợt.“Ông là ai?” Lý Ngọc Quang đứng lên hỏi.“Ngọc QuangLão thái thái nghiêm nghị quát.Lý Ngọc Quang sửng sốt, những ngườicòn lại thấy vậy lập tức hiểu được thân phậnngười này cao quý đến cỡ nào.“Chủ tịch Huỳnh đích thân đến nhà họ Lýchúng tôi, thật sự là lấy làm vinh hạnh, nàonào nào, mời chủ tịch Huỳnh ngồi, Thắng,Minh, mau rót trà cho ông Huỳnh, tiếp đãiông Huỳnh thật tốt, đừng để khách quý phậtlòng.“Lão thái thái cười nói.Chủ tịch Huỳnh?Mấy người Lý Minh Lý Thắng đưa mắtnhìn, thấy Huỳnh Lam đứng đẳng sau, họ lậptức đoán ra thân phận của người này, sắcmặt trở nên kinh hãi.Mặc dù họ chưa bao giờ nhìn thấy ngườinày, nhưng đã được nghe đến tên của ông ta.Huỳnh Gia Đông trông rất hào hoa, rất cótổ chức.Điều này có thể khiến gia đình họ Lýngạc nhiên.Chẳng lẽ vị chủ tịch Huỳnh này khôngphải đến gây phiền phức sao?Nghĩ tới cũng phải, cha con Lý Minh đềutrở về an toàn, nhà họ Huỳnh chắc cũng đãnguôi cơn giận, cộng với việc nhà họ Huỳnhtìm được danh y trị cho Huỳnh lão gia, lão giamới không nguy hiểm tính mạng, chuyện nàyđều đã qua hết rồi.Nghĩ đến đây, người nhà họ Lý đều thởphào nhẹ nhõm.“Chủ tịch Huỳnh, ông đích thân tới đây,có phải là vì chuyện của ông Huỳnh HạoThiên, đúng không? Chuyện này quả thật làlỗi của nhà họ Lý chúng tôi, lão già này sẽ bồithường cho ông.” Lão thái thái bước tới, cúiđầu nói.Huỳnh Gia Đông vội vàng dìu dậy, khẩnthiết nói: “Lão phu nhân làm sao vậy? Bà làtrưởng bối,làm thế không phải là tổn thọ Lýlắm sao? Hơn nữa, chuyện này vốn là tai nạn,không liên quan gì đến nhà họ Lý. Ngược lại,nên nói lời xin lỗi là chúng tôi mới phải. Emtrai Huỳnh Lam ngốc nghếch của tôi đã quál* m*ng mà làm phiền nhà họ Lý. Lần này tôiđến là để xin lỗi lão phu nhân và mọi người.Tôi thành thật xin lỗi!”Lời vừa dứt, Huỳnh Gia Đông đứng dậyvà cúi đầu chào Lão thái thái.Lão thái thái bối rối.Cả nhà họ Lý cũng sững sờ.Huỳnh Gia Đông làm vậy có hơi quákhông?Họ không bắt nhà họ Lý phải chịu tráchnhiệm thì cũng thôi đi, sao lại còn đích thânđến đây xin lỗi?Tại sao?Nhà họ Huỳnh bị ngốc rồi sao?Chuyện này quá lạ thường chắc chắn cóđiều kỳ quặc!Ánh mắt lão thái thái dẫn xuống, bà cảmthấy có gì đó không ổn.“Chủ tịch Huỳnh ông quá khách sáo rồi,dù sao chuyện này cũng đã qua. Hôm nayông đến, chắc không phải là chuyện đơn giảnnhư thế chứ? Nếu có chuyện khác thì cứ nóithẳng ra, chỉ cần Lý gia nhà tôi làm được,chúng tôi sẽ không bao giờ từ chối.” Lão tháithái mỉm cười.“Lão thái thái đã nhiệt tình như thế, tôimà còn vòng vo tam quốc nữa, chắc sẽ khiếnngười khác tức lộn ruột lên mất.” Huỳnh GiaĐông cười nói: “Lần này tôi tới, là vì Lâm tiênsinh, nhưng tôi không biết vị nào là Lâm tiênsinh?”“Lâm tiên sinh … Phan Lâm?”Vẻ mặt tươi cười của lão thái thái độtnhiên thu lại.Những người khác cũng thẫn thờ ra.Vị Phật lớn này … thực sự đến vì Phan Lâm?Lão thái thái nhất thời không biết phải trảlời như thế nào.Huỳnh Gia Đông là nhân vật gì chứ, ngaylập tức ngửi thấy có gì đó không ổn.Huỳnh Lam ở bên cạnh nói nhỏ vài câu,Huỳnh Gia Đông lập tức nhìn Lý Ái Vân, haimắt sáng lên, đi về phía trước.“Xin hỏi cô là vợ của Phan Lâm?”Lý Ái Vân giật mình, miễn cưỡng gật đầu.Nhưng Lý Mẫn đứng bên cạnh bất ngờ hứlên một tiếng, “Cái gì mà vợ chứ, bọn họ sắply hôn rồi.”“Lý Mẫn, im miệng.”Lão thái thái và Lý Thắng đồng thanh hétlên.Cả người Lý Mẫn run lên, sau đó bĩu môimột cách khó chịu.Huỳnh Gia Đông lập tức hiểu ra mọi chuyện.Có vẻ như Lâm tiên sinh không được hòathuận với nhà họ Lý cho lắm.Nhưng nó không liên quan gì đến ông ta.“CôLý, Lâm tiên sinh bây giờ đang ở đâu?”“Ở nhà tôi.”“Có tiện đưa chúng tôi đến đó không?Tôi có chuyện cần gặp, đừng lo lắng, chúngtôi sẽ tuyệt đối không quấy rầy cậuLâm.“Huỳnh Gia Đông lịch sự nói.“Cái này … được rồi ..Lý Ái Vân suy nghĩmột hồi, rôi gật đầu, sau đó bắt đầu đi rangoài, mới đi được vài bước, dường như côđã nghĩ ra điều gì, liền quay đầu lại với lãothái thái : “Bà nội, còn chuyện ly hôn vớiPhan Lâm, xin bà hãy cho cháu thêm thờigian…”Nói xong mọi người bước ra ngoài.Nghe Lý Ái Vân nói xong, sắc mặt lãothái thái tái nhợt.Huỳnh Gia Đông khẽ cau mày, liếc nhìnnhà họ Lý rồi rời đi không nói một lời.“Chủ tịch Huỳnh, chủ tịch huỳnh, đợi mộtlát!” Lão thái thái vội vàng đuổi theo.Nhưng lần này Huỳnh Gia Đông cũngkhông thèm nhìn nhà họ Lý mà trực tiếp lênxe.Huỳnh Lam cản lão thái thái lại.“Tôi hy vọng chuyện ly hôn giữa PhanLâm và nhà họ Lý các người sẽ không thànhsự thật.” Huỳnh Lam nói nhỏ với bà lão tháithái và những người khác, rồi quay ngườibước vào trong xe.Chiếc MPV trực tiếp lao đi.Lão thái thái đứng sững sờ một chỗ.Lý Thắng, Lý Minh, Lý Mẫn và nhữngngười khác cũng chết lặng.Bọn họ không phải kẻ ngốc, làm sao cóthể không hiểu ý tứ trong lời nói của HuỳnhLam?Bọn họ đến nhà họ Lý cúi đầu xin lỗi, tấtcả đều là vì Phan Lâm, nhưng hiện tại họ biếtPhan Lâm bị nhà họ Lý ép ly hôn, sắp bị lãothái thái đuổi ra khỏi nhà, cho nên họ khôngcần khách sáo với nhà họ Lý nữa.Nhà họ Lý bé nhỏ, trong mắt họ có là gìđâu chứ?Thái độ này quả thật là khiến cho ngườita như rơi khỏi chín tầng mây xuống tới đáyvực thẳm!“Sao lại như thế?” Hứa Hữu Tuệ hoảngSợ.“Thằng oắt đó là thế nào?” Đám ngườiPhạm Ngọc Châu hét lên.“Mẹ, giờ phải làm sao? Nhà họ Huỳnh lạicó vẻ lạnh nhạt hơn với chúng ta.” LýThắng bước tới, cẩn thận hỏi.Lão thái thái rũ mắt, quay lại nói: ‘Đi, đếnnhà chú tư con! Đi tìm Phan Lâm!”“Cái này … thích hợp sao?”“Có gì thích hợp hay không thích hợp?Bây giờ vân còn chưa ly hôn, ta vẫn là bà nộicủa nó!! Nó dám hỗn sao?” Lão thái tháichống gậy, sắc mặt đỏ bừng.Mấy người gật đầu, lập tức lái xe đến nhàPhan Lâm.Xe dừng ở tầng dưới, Lý Mẫn và Lý NgọcQuang dìu lão thái thái đi về phía cầu thang.Tuy nhiên, có hai người đàn ông mặcvest, đeo kính râm đứng ở đầu hành lang,vóc người cao gần hai mét, trực tiếp chặn lãothái thái và những người khác lại.“Các người muốn làm gì?”Lý Siêu giận dữ mắng mỏ.Nhưng thấy một trong những người đànông sắc mặt vô cảm, nói: “Lâm tiên sinh códặn dò, nếu như người nhà họ Lý đến, thì mờihọ về!”“Lâm tiên sinh không muốn gặp cácngười!” Người đàn ông nói thẳng.“Cái gì?”Mấy người nhà họ Lý ai nấy đều rất tứcgiận.“Phản rồi! Phản rồi! Ta là bà nội của nó,nó dám đại nghịch bất đạo sao!” lão thái tháicả người run lên, cuối cùng hai mắt tối sầm,trực tiếp ngất đi.“Mẹt Mẹ!”“Mau đưa mẹ đi bệnh viện!”“Phan Lâm, cậu nghe đây, Lý gia chúng†a nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!”Lý Thắng và Lý Minh la măng chửi bới,nếu không có hai vệ sĩ họ Huỳnh này thì LýCường và Lý Ngọc Quang đã xông vào đậpphá nhà của Phan Lâm.Hàng xóm hai bên mở cửa sổ thò đầu ra xem.Nhưng Phan Lâm vẫn ở trong phòng mặckệ bọn họ.Từ lúc bị ép tới nhà họ Huỳnh, nhữngngười nhà họ Lý này đều không liên quan gìđến anh nữa.“Lâm tiên sinh, cậu có muốn tôi đuổimấy người này đi, để không làm phiền cậukhông?” Huỳnh Gia Đông nhìn Phan Lâmđang ngồi ở bàn viết chữ.“Không cần, nếu họ lại gây ồn ào, tôi sẽgọi cảnh sát.”Phan Lâm bình tĩnh nói, sau đó đặt bútxuống, đưa tờ giấy viết đầy chữ cho HuỳnhGia Đông: “Đưa cho Hà Vĩ Hùng, ông ấy biếtphải làm gì, ba của ông sẽ không sao.”Chỉ như thế thôi à?Huỳnh Gia Đông tuy bán tín bán nghỉnhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra,ngược lại còn mừng rỡ nói nói: “Cảm ơn Lâmtiên sinh.”“Mau về đi, Huỳnh lão gia không thể trìhoãn quá lâu.”“Nếu như cha tôi thật sự khỏi bệnh,Huỳnh Gia Đống nhất định sẽ lại tới cảm tạ cậu.Nói xong, Huỳnh Gia Đông để lại một cáithẻ ngân hàng vàng: “Một chút lòng thành,xin đừng chê cười.”“Không cần.”“Nếu Lâm tiên sinh không chịu nhận, tôisẽ để Huỳnh Lam ở lại đây báo đáp Lâm tiên sinh.”“Được rồi, vậy tôi nhận.”“Lâm tiên sinh, đây là số điện thoại củatôi, nếu có chuyện gì, cậu có thể liên hệ vớitôi.”Huỳnh Gia Đông mỉm cười đưa danhthiếp rồi cung kính rời đi.Khi họ rời đi, sẵn tiện đuổi luôn mấyngười Lý Mãn, Lý Ngọc Quang và nhữngngười khác vẫn đang chửi bới.Ngồi trong phòng khách lúng túng, Lý ÁiVân cố gắng mỉm cười tiễn những vị kháchquý, sau đó đi vào phòng.“Bọn họ tới đây tìm anh chữa bệnh sao?”“Đúng vậy”“Tại sao anh không đi?”“Em muốn tôi đi?”“Đương nhiên không phải, cái tên nửa vờinhư anh, nhỡ có xảy ra chuyện gì biết phảilàm sao”“ð”“Anh trả lời bọn họ như thế nào?”“Tôi chỉ sao chép một phương pháptrước đây tôi thấy trong sách y khoa và đưacho họ. Phương pháp này có thể chữa khỏibệnh Huỳnh Hạo Thiên.”“Cái này … hữu ích sao?”“Yên tâm, có tác dụng.”“Vậy à … thế bà nội phải làm sao? Lầnnày ngay cả cửa cũng không cho họ vào,muốn đoạn tuyệt với họ sao?”“Trên thực tế, bọn họ đã muốn đoạntuyệt với tôi rồi.”“Còn bố mẹ…anh định ăn nói với họ thếnào đây?”“Tôi chưa nghĩ tới.” Phan Lâm trầm mặcchốc lát, sau đó đột nhiên ngẩng đầu: “Emnghĩ thế nào?”“Tôi? Nghĩ cái gì?” Lý Ái Vân có chút kinhngạc.“Chuyện ly hôn.” Phan Lâm bình tĩnh hỏi.Ánh mắt Lý Ái Vân có chút bối rối, trầmmặc một lát, nhưng không có trả lời.Cô cầm lấy điện thoại bấm cái gì đó.Số điện thoại và địa chỉ được gửi đếnđiện thoại di động của Phan Lâm.“Tôi đã liên hệ với người bạn học đó rồi,sáng mai cậu có thể đến phòng khám bệnhcủa cô ấy lúc 8 giờ để làm việc. Tiền lươngmỗi tháng là 10 triệu. Tuy rằng hơi thấp mộtchút, nhưng vẫn tốt so với anh lười biếng ở nhà”‘Ừm?Phan Lâm gật đầu, cũng không hỏi gì thêm.

Chương 13