Tác giả:

Trong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì…

Chương 24: Chương 24

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Cô nhìn Trương Thiên Dương với vẻ không chắc chắn.Anh gật đầu.“Phải.”“Có ngay.” Ứng Hiểu Vi lớn tiếng trả lời, cầm lấy ly cà phê bằng đôi tay dính đầy dầu của cô.“Thiên Dương, nước màu đen này có ngon không? Em đã thấy ba mẹ và em gái mình uống nó trước đây.Cho em nếm thử được không?” Cô hỏi khi nhìn chằm chằm vào Trương Thiên Dương.Anh lại gật đầu.Cô đã ngất ngây khi thốt lên.“Anh thật tốt bụng.”Cô nhấp một ngụm cà phê lớn, nhưng gần như phun ra ngay lập tức.Không may, cà phê dính trên chiếc áo sơ mi trắng của Trương Thiên Dương.Thế giới như ngừng chuyển động.Đám người hầu nín lặng theo dõi từng cử chỉ của chủ nhân mình.Ứng Hiểu Vi từ trên ghế nhảy xuống, lập tức giật lấy khăn giấy lau vết bẩn trên quần áo Trương Thiên Dương, miệng rối rít.“Ôi trời, em xin lỗi, em rất xin lỗi.Anh à, đừng tức giận.Em sẽ tự mình đến phòng trừng phạt, xin đừng đuổi em đi.”Vết cà phê dính trên áo trắng không thể nào lau sạch cho dù cô có chà xát mạnh như thế nào đi nữa.Bộ quần áo màu trắng như tuyết được làm bằng lụa, nó thấm hút cực nhanh.Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Trương Thiên Dương, Ứng Hiểu Vi cụp mắt xuống và cô quỳ trên mặt đất.“Em xin lỗi, em thực sự xin lỗi.Em đã làm sai cho nên sẽ tự mình quỳ xuống vì vậy xin anh đừng đuổi em ra khỏi nơi này.”Lần này, ngay cả Trương Thiên Dương cũng sửng sốt.Anh đưa tay ra, kéo cô đứng lên khỏi mặt đất trước khi nhận ra tay cô lạnh lẽo, chai sạn và run rẩy.‘Đây là một phản ứng theo bản năng.Chẵng lẽ cô ấy đã phải trải qua những lần bị phạt để phát triển thành một phản xạ có điều kiện như vậy?’ Sự giận dữ dâng lên trong lòng Trương Thiên Dương khi anh nghĩ đến điều đó.“Hiểu Vi, đừng sợ.Đọc truyện hay mới nhất tại đâyKhông ai trừng phạt em cả và cũng không có một căn phòng nhỏ tối mờ nào ở đây.” Anh thuyết phục cô khi nhẹ nhàng kéo tay cô đứng dậy.Tiếng khóc của Ứng Hiểu Vi dừng một chút.Cô ngước đôi mắt đẫm nước nhìn anh.“Vậy thì, anh có định đưa em trở về nhà không?”Anh có chút bất lực nhìn cô.“Em đã nói rằng em được sinh ra để trở thành một phần của gia đình chúng tôi, và rằng khi chết em cũng là hồn ma của Trương gia.Cho nên anh không thể trả em lại cho ba mẹ em sau khi em đã nói điều đó.”Ứng Hiểu Vi ngăn lại tiếng r*n r* của mình, bất an nhìn anh.“Có thật không? Anh… anh không định đá em ra ngoài sao? “Trương Thiên Dương nhẹ nhàng lắc đầu.“Không.”Ứng Hiểu Vi sáng lên, giọt nước mắt còn đọng lại quanh khóe mi.“Anh ơi, anh đi thay quần áo đi.Em sẽ giặt cho.Em thực sự giỏi trong việc giặt giũ đó.Em sẽ giặt chúng thật đẹp.”Giặt thật đẹp?

Cô nhìn Trương Thiên Dương với vẻ không chắc chắn.

Anh gật đầu.

“Phải.”

“Có ngay.” Ứng Hiểu Vi lớn tiếng trả lời, cầm lấy ly cà phê bằng đôi tay dính đầy dầu của cô.

“Thiên Dương, nước màu đen này có ngon không? Em đã thấy ba mẹ và em gái mình uống nó trước đây.

Cho em nếm thử được không?” Cô hỏi khi nhìn chằm chằm vào Trương Thiên Dương.

Anh lại gật đầu.

Cô đã ngất ngây khi thốt lên.

“Anh thật tốt bụng.”

Cô nhấp một ngụm cà phê lớn, nhưng gần như phun ra ngay lập tức.

Không may, cà phê dính trên chiếc áo sơ mi trắng của Trương Thiên Dương.

Thế giới như ngừng chuyển động.

Đám người hầu nín lặng theo dõi từng cử chỉ của chủ nhân mình.

Ứng Hiểu Vi từ trên ghế nhảy xuống, lập tức giật lấy khăn giấy lau vết bẩn trên quần áo Trương Thiên Dương, miệng rối rít.

“Ôi trời, em xin lỗi, em rất xin lỗi.

Anh à, đừng tức giận.

Em sẽ tự mình đến phòng trừng phạt, xin đừng đuổi em đi.”

Vết cà phê dính trên áo trắng không thể nào lau sạch cho dù cô có chà xát mạnh như thế nào đi nữa.

Bộ quần áo màu trắng như tuyết được làm bằng lụa, nó thấm hút cực nhanh.

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Trương Thiên Dương, Ứng Hiểu Vi cụp mắt xuống và cô quỳ trên mặt đất.

“Em xin lỗi, em thực sự xin lỗi.

Em đã làm sai cho nên sẽ tự mình quỳ xuống vì vậy xin anh đừng đuổi em ra khỏi nơi này.”

Lần này, ngay cả Trương Thiên Dương cũng sửng sốt.

Anh đưa tay ra, kéo cô đứng lên khỏi mặt đất trước khi nhận ra tay cô lạnh lẽo, chai sạn và run rẩy.

‘Đây là một phản ứng theo bản năng.

Chẵng lẽ cô ấy đã phải trải qua những lần bị phạt để phát triển thành một phản xạ có điều kiện như vậy?’ Sự giận dữ dâng lên trong lòng Trương Thiên Dương khi anh nghĩ đến điều đó.

“Hiểu Vi, đừng sợ.

Đọc truyện hay mới nhất tại đây

Không ai trừng phạt em cả và cũng không có một căn phòng nhỏ tối mờ nào ở đây.” Anh thuyết phục cô khi nhẹ nhàng kéo tay cô đứng dậy.

Tiếng khóc của Ứng Hiểu Vi dừng một chút.

Cô ngước đôi mắt đẫm nước nhìn anh.

“Vậy thì, anh có định đưa em trở về nhà không?”

Anh có chút bất lực nhìn cô.

“Em đã nói rằng em được sinh ra để trở thành một phần của gia đình chúng tôi, và rằng khi chết em cũng là hồn ma của Trương gia.

Cho nên anh không thể trả em lại cho ba mẹ em sau khi em đã nói điều đó.”

Ứng Hiểu Vi ngăn lại tiếng r*n r* của mình, bất an nhìn anh.

“Có thật không? Anh… anh không định đá em ra ngoài sao? “

Trương Thiên Dương nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không.”

Ứng Hiểu Vi sáng lên, giọt nước mắt còn đọng lại quanh khóe mi.

“Anh ơi, anh đi thay quần áo đi.

Em sẽ giặt cho.

Em thực sự giỏi trong việc giặt giũ đó.

Em sẽ giặt chúng thật đẹp.”

Giặt thật đẹp?

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Cô nhìn Trương Thiên Dương với vẻ không chắc chắn.Anh gật đầu.“Phải.”“Có ngay.” Ứng Hiểu Vi lớn tiếng trả lời, cầm lấy ly cà phê bằng đôi tay dính đầy dầu của cô.“Thiên Dương, nước màu đen này có ngon không? Em đã thấy ba mẹ và em gái mình uống nó trước đây.Cho em nếm thử được không?” Cô hỏi khi nhìn chằm chằm vào Trương Thiên Dương.Anh lại gật đầu.Cô đã ngất ngây khi thốt lên.“Anh thật tốt bụng.”Cô nhấp một ngụm cà phê lớn, nhưng gần như phun ra ngay lập tức.Không may, cà phê dính trên chiếc áo sơ mi trắng của Trương Thiên Dương.Thế giới như ngừng chuyển động.Đám người hầu nín lặng theo dõi từng cử chỉ của chủ nhân mình.Ứng Hiểu Vi từ trên ghế nhảy xuống, lập tức giật lấy khăn giấy lau vết bẩn trên quần áo Trương Thiên Dương, miệng rối rít.“Ôi trời, em xin lỗi, em rất xin lỗi.Anh à, đừng tức giận.Em sẽ tự mình đến phòng trừng phạt, xin đừng đuổi em đi.”Vết cà phê dính trên áo trắng không thể nào lau sạch cho dù cô có chà xát mạnh như thế nào đi nữa.Bộ quần áo màu trắng như tuyết được làm bằng lụa, nó thấm hút cực nhanh.Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Trương Thiên Dương, Ứng Hiểu Vi cụp mắt xuống và cô quỳ trên mặt đất.“Em xin lỗi, em thực sự xin lỗi.Em đã làm sai cho nên sẽ tự mình quỳ xuống vì vậy xin anh đừng đuổi em ra khỏi nơi này.”Lần này, ngay cả Trương Thiên Dương cũng sửng sốt.Anh đưa tay ra, kéo cô đứng lên khỏi mặt đất trước khi nhận ra tay cô lạnh lẽo, chai sạn và run rẩy.‘Đây là một phản ứng theo bản năng.Chẵng lẽ cô ấy đã phải trải qua những lần bị phạt để phát triển thành một phản xạ có điều kiện như vậy?’ Sự giận dữ dâng lên trong lòng Trương Thiên Dương khi anh nghĩ đến điều đó.“Hiểu Vi, đừng sợ.Đọc truyện hay mới nhất tại đâyKhông ai trừng phạt em cả và cũng không có một căn phòng nhỏ tối mờ nào ở đây.” Anh thuyết phục cô khi nhẹ nhàng kéo tay cô đứng dậy.Tiếng khóc của Ứng Hiểu Vi dừng một chút.Cô ngước đôi mắt đẫm nước nhìn anh.“Vậy thì, anh có định đưa em trở về nhà không?”Anh có chút bất lực nhìn cô.“Em đã nói rằng em được sinh ra để trở thành một phần của gia đình chúng tôi, và rằng khi chết em cũng là hồn ma của Trương gia.Cho nên anh không thể trả em lại cho ba mẹ em sau khi em đã nói điều đó.”Ứng Hiểu Vi ngăn lại tiếng r*n r* của mình, bất an nhìn anh.“Có thật không? Anh… anh không định đá em ra ngoài sao? “Trương Thiên Dương nhẹ nhàng lắc đầu.“Không.”Ứng Hiểu Vi sáng lên, giọt nước mắt còn đọng lại quanh khóe mi.“Anh ơi, anh đi thay quần áo đi.Em sẽ giặt cho.Em thực sự giỏi trong việc giặt giũ đó.Em sẽ giặt chúng thật đẹp.”Giặt thật đẹp?

Chương 24: Chương 24