Tác giả:

Trong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì…

Chương 28: Chương 28

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… “Boss, cô không tò mò về việc làm thế nào mà một người không có động lực như vậy lại có thể lẻn vào đội ưu tú của chúng tôi sao?”Tin nhắn lần lượt hiện lên trên khung chat.Ngón tay của Ứng Hiểu Vi lướt trên bàn phím điện thoại khi cô bấm từng chữ.“Các bạn cứ tiếp tục đi.Tôi sẽ đi tìm hiểu Tình hình của gia đình họ Trương trước.Tôi sẽ trả lời email của các bạn sớm nhất có thể nếu có bất kỳ vấn đề nào cần tôi chú ý.Hiện tại tôi chưa có lịch trình cụ thể nào, vì vậy tôi sẽ sử dụng phương pháp này để liên lạc với các bạn trong lúc này.Chúng ta sẽ có một cuộc họp khi mọi thứ trở lại bình thường.”Cô tắt điện thoại và đi lại gần cánh cửa mở hé quan sát những người hầu đang làm việc chăm chỉ.Bọn họ đều làm mọi việc một cách có trật tự và không ai chú ý đến cô.Các quy tắc của gia đình họ Trương rất nghiêm ngặt, điều này hoàn toàn khác với Bùi gia.Tất cả những người giúp việc của Bùi gia đã hành động theo tâm trạng thất thường của Phương Dạ Ngôn.Về phần Trương gia, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng và làm mọi việc theo một lịch trình cố định.Ứng Hiểu Vi không khỏi thở dài trong lòng – quả nhiên có khoảng cách giữa hai gia tộc.Cô cầm điện thoại và đi về phía cửa bếp.Ngay lập tức, một người hầu cúi đầu và hỏi.“Thiếu phu nhân, cô có muốn ăn những món ăn nhẹ này không?”Khuôn mặt Ứng Hiểu Vi sáng lên, cô nhanh chóng gật đầu.“Chắc chắn rồi.”Người giúp việc nhanh nhẹn bưng một đĩa đồ ăn nhẹ thơm lừng đặt lên bàn.Sau đó, người đó pha một ấm trà trái cây cho cô.Gô ngồi thẳng lưng và nở nụ cười ngọt ngào.“Cảm ơn chị.”Cô hầu gái hơi ngượng ngùng và trả lời một cách rụt rè.“Thiếu phu nhân, cô có thể gọi tôi là A Ly.”“A Ly, cảm ơn chị.” Ứng Hiểu Vi nói khi cô bóc một miếng snack cho vào miệng.“Woa, ngon thật đấy.’ Ứng Hiểu Vi thốt lên đầy vẻ kinh ngạc.Cô thực sự ngạc nhiên bởi hương vị này.A Ly mím môi lại và mỉm cười.Cô đẩy bình trà tới trước mặt Ứng Hiểu Vi.“Uống một chút trà hoa quả, nó sẽ làm giảm độ nhờn trong cổ họng của cô.”Ngay khi Ứng Hiểu Vi còn định khen tặng thêm một lời khen nữa thì cô nghe thấy tiếng huyên náo từ phòng khách bên ngoài.Cô không khỏi tò mò rướn cổ nhìn.Một nhóm phụ nữ bước vào, toàn những cô xinh đẹp, ăn mặc đỏm dáng, tô môi đỏ chót.Họ đều là người thân của Trương Thiên Dương.A Ly chạy tới đón chào khách mà không quan tâm nhìn về phía Ứng Hiểu Vi.Những người phụ nữ ngồi xuống ghế sopha trong phòng khách.Ứng Hiểu Vi nhìn thấy bác Văn lật đật từ dưới bếp đi lên chào hỏi.“Xin chào các quí cô.Ứng Hiểu Vi biết bác Văn là ‘thủ lĩnh của đám gia nhân trong gia tộc, có địa vị cao.Đó là lý do tại sao Trương Thiên Dương đã giao cô cho bác Văn săn sóc.Những người phụ nữ không thể kiềm chế khi luôn miệng tíu tít.Hết người này nói đến người kia hỏi, ồn ào cả một góc phòng khách.Một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi, ăn mặc sang trọng, đầu tóc được tạo kiểu tỉ mỉ hỏi với giọng điệu kiêu ngạo.“Chúng tôi đến đây để gặp thiếu phu nhân.Sao? Cô ấy không có ở đây à?”

“Boss, cô không tò mò về việc làm thế nào mà một người không có động lực như vậy lại có thể lẻn vào đội ưu tú của chúng tôi sao?”

Tin nhắn lần lượt hiện lên trên khung chat.

Ngón tay của Ứng Hiểu Vi lướt trên bàn phím điện thoại khi cô bấm từng chữ.

“Các bạn cứ tiếp tục đi.

Tôi sẽ đi tìm hiểu Tình hình của gia đình họ Trương trước.

Tôi sẽ trả lời email của các bạn sớm nhất có thể nếu có bất kỳ vấn đề nào cần tôi chú ý.

Hiện tại tôi chưa có lịch trình cụ thể nào, vì vậy tôi sẽ sử dụng phương pháp này để liên lạc với các bạn trong lúc này.

Chúng ta sẽ có một cuộc họp khi mọi thứ trở lại bình thường.”

Cô tắt điện thoại và đi lại gần cánh cửa mở hé quan sát những người hầu đang làm việc chăm chỉ.

Bọn họ đều làm mọi việc một cách có trật tự và không ai chú ý đến cô.

Các quy tắc của gia đình họ Trương rất nghiêm ngặt, điều này hoàn toàn khác với Bùi gia.

Tất cả những người giúp việc của Bùi gia đã hành động theo tâm trạng thất thường của Phương Dạ Ngôn.

Về phần Trương gia, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng và làm mọi việc theo một lịch trình cố định.

Ứng Hiểu Vi không khỏi thở dài trong lòng – quả nhiên có khoảng cách giữa hai gia tộc.

Cô cầm điện thoại và đi về phía cửa bếp.

Ngay lập tức, một người hầu cúi đầu và hỏi.

“Thiếu phu nhân, cô có muốn ăn những món ăn nhẹ này không?”

Khuôn mặt Ứng Hiểu Vi sáng lên, cô nhanh chóng gật đầu.

“Chắc chắn rồi.”

Người giúp việc nhanh nhẹn bưng một đĩa đồ ăn nhẹ thơm lừng đặt lên bàn.

Sau đó, người đó pha một ấm trà trái cây cho cô.

Gô ngồi thẳng lưng và nở nụ cười ngọt ngào.

“Cảm ơn chị.”

Cô hầu gái hơi ngượng ngùng và trả lời một cách rụt rè.

“Thiếu phu nhân, cô có thể gọi tôi là A Ly.”

“A Ly, cảm ơn chị.” Ứng Hiểu Vi nói khi cô bóc một miếng snack cho vào miệng.

“Woa, ngon thật đấy.’ Ứng Hiểu Vi thốt lên đầy vẻ kinh ngạc.

Cô thực sự ngạc nhiên bởi hương vị này.

A Ly mím môi lại và mỉm cười.

Cô đẩy bình trà tới trước mặt Ứng Hiểu Vi.

“Uống một chút trà hoa quả, nó sẽ làm giảm độ nhờn trong cổ họng của cô.”

Ngay khi Ứng Hiểu Vi còn định khen tặng thêm một lời khen nữa thì cô nghe thấy tiếng huyên náo từ phòng khách bên ngoài.

Cô không khỏi tò mò rướn cổ nhìn.

Một nhóm phụ nữ bước vào, toàn những cô xinh đẹp, ăn mặc đỏm dáng, tô môi đỏ chót.

Họ đều là người thân của Trương Thiên Dương.

A Ly chạy tới đón chào khách mà không quan tâm nhìn về phía Ứng Hiểu Vi.

Những người phụ nữ ngồi xuống ghế sopha trong phòng khách.

Ứng Hiểu Vi nhìn thấy bác Văn lật đật từ dưới bếp đi lên chào hỏi.

“Xin chào các quí cô.

Ứng Hiểu Vi biết bác Văn là ‘thủ lĩnh của đám gia nhân trong gia tộc, có địa vị cao.

Đó là lý do tại sao Trương Thiên Dương đã giao cô cho bác Văn săn sóc.

Những người phụ nữ không thể kiềm chế khi luôn miệng tíu tít.

Hết người này nói đến người kia hỏi, ồn ào cả một góc phòng khách.

Một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi, ăn mặc sang trọng, đầu tóc được tạo kiểu tỉ mỉ hỏi với giọng điệu kiêu ngạo.

“Chúng tôi đến đây để gặp thiếu phu nhân.

Sao? Cô ấy không có ở đây à?”

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… “Boss, cô không tò mò về việc làm thế nào mà một người không có động lực như vậy lại có thể lẻn vào đội ưu tú của chúng tôi sao?”Tin nhắn lần lượt hiện lên trên khung chat.Ngón tay của Ứng Hiểu Vi lướt trên bàn phím điện thoại khi cô bấm từng chữ.“Các bạn cứ tiếp tục đi.Tôi sẽ đi tìm hiểu Tình hình của gia đình họ Trương trước.Tôi sẽ trả lời email của các bạn sớm nhất có thể nếu có bất kỳ vấn đề nào cần tôi chú ý.Hiện tại tôi chưa có lịch trình cụ thể nào, vì vậy tôi sẽ sử dụng phương pháp này để liên lạc với các bạn trong lúc này.Chúng ta sẽ có một cuộc họp khi mọi thứ trở lại bình thường.”Cô tắt điện thoại và đi lại gần cánh cửa mở hé quan sát những người hầu đang làm việc chăm chỉ.Bọn họ đều làm mọi việc một cách có trật tự và không ai chú ý đến cô.Các quy tắc của gia đình họ Trương rất nghiêm ngặt, điều này hoàn toàn khác với Bùi gia.Tất cả những người giúp việc của Bùi gia đã hành động theo tâm trạng thất thường của Phương Dạ Ngôn.Về phần Trương gia, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng và làm mọi việc theo một lịch trình cố định.Ứng Hiểu Vi không khỏi thở dài trong lòng – quả nhiên có khoảng cách giữa hai gia tộc.Cô cầm điện thoại và đi về phía cửa bếp.Ngay lập tức, một người hầu cúi đầu và hỏi.“Thiếu phu nhân, cô có muốn ăn những món ăn nhẹ này không?”Khuôn mặt Ứng Hiểu Vi sáng lên, cô nhanh chóng gật đầu.“Chắc chắn rồi.”Người giúp việc nhanh nhẹn bưng một đĩa đồ ăn nhẹ thơm lừng đặt lên bàn.Sau đó, người đó pha một ấm trà trái cây cho cô.Gô ngồi thẳng lưng và nở nụ cười ngọt ngào.“Cảm ơn chị.”Cô hầu gái hơi ngượng ngùng và trả lời một cách rụt rè.“Thiếu phu nhân, cô có thể gọi tôi là A Ly.”“A Ly, cảm ơn chị.” Ứng Hiểu Vi nói khi cô bóc một miếng snack cho vào miệng.“Woa, ngon thật đấy.’ Ứng Hiểu Vi thốt lên đầy vẻ kinh ngạc.Cô thực sự ngạc nhiên bởi hương vị này.A Ly mím môi lại và mỉm cười.Cô đẩy bình trà tới trước mặt Ứng Hiểu Vi.“Uống một chút trà hoa quả, nó sẽ làm giảm độ nhờn trong cổ họng của cô.”Ngay khi Ứng Hiểu Vi còn định khen tặng thêm một lời khen nữa thì cô nghe thấy tiếng huyên náo từ phòng khách bên ngoài.Cô không khỏi tò mò rướn cổ nhìn.Một nhóm phụ nữ bước vào, toàn những cô xinh đẹp, ăn mặc đỏm dáng, tô môi đỏ chót.Họ đều là người thân của Trương Thiên Dương.A Ly chạy tới đón chào khách mà không quan tâm nhìn về phía Ứng Hiểu Vi.Những người phụ nữ ngồi xuống ghế sopha trong phòng khách.Ứng Hiểu Vi nhìn thấy bác Văn lật đật từ dưới bếp đi lên chào hỏi.“Xin chào các quí cô.Ứng Hiểu Vi biết bác Văn là ‘thủ lĩnh của đám gia nhân trong gia tộc, có địa vị cao.Đó là lý do tại sao Trương Thiên Dương đã giao cô cho bác Văn săn sóc.Những người phụ nữ không thể kiềm chế khi luôn miệng tíu tít.Hết người này nói đến người kia hỏi, ồn ào cả một góc phòng khách.Một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi, ăn mặc sang trọng, đầu tóc được tạo kiểu tỉ mỉ hỏi với giọng điệu kiêu ngạo.“Chúng tôi đến đây để gặp thiếu phu nhân.Sao? Cô ấy không có ở đây à?”

Chương 28: Chương 28