"Ting, ting". Tiếng chuông cổng vang lên, xé tan mọi suy nghĩ trong đầu Dạ Thẩm Linh. Cô vội vàng chạy ra mở cửa. Phía trước cánh cổng, một thân hình cao lớn mang theo một tia lạnh lẽo đang nhìn cô. "Anh về rồi..." Mạc Thanh Phong chậm rãi đi vào, đôi mắt hờ hững nhìn lướt qua Dạ Thẩm Linh. Dạ Thẩm Linh đóng cổng cẩn thận rồi lặng lẽ bước sau lưng anh. Hai người vào trong nhà, Mạc Thanh Phong lạnh nhạt nói: "Chúng ta li hôn đi". Đoàng! Câu nói của anh khiến cô run rẩy. Dù cho đây là điều mà cô đã dự liệu từ trước, nhưng khi câu nói đó phát ra từ chính miệng của anh, cô vẫn cảm thấy đau lòng. Chuyên trang đọc truyện == Tг ЦмtгuуeИ.V И == "Thanh Phong! Anh..." "9h sáng mai, tôi bảo Trường Tam qua đón cô đi làm thủ tục". Vừa nói, Mạc Thanh Phong vừa bước lên lầu. Dạ Thẩm Linh cười chua chát. Người đàn ông này luôn vô tình với cô như thế. Còn cô lại cứ như con thiêu thân, lao đầu vào mà yêu anh bất chấp. "Anh...sẽ không hối hận chứ?" Bước chân Mạc Thanh Phong dừng lại, trên môi nở một nụ…
Chương 51: 51: Cướp Mất Nụ Hôn Đầu Của Tôi Rồi Bây Giờ Muốn Trốn Sao
Hành Trình Theo Đuổi Vợ Cũ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Huỳnh Khánh VyTruyện Ngôn Tình"Ting, ting". Tiếng chuông cổng vang lên, xé tan mọi suy nghĩ trong đầu Dạ Thẩm Linh. Cô vội vàng chạy ra mở cửa. Phía trước cánh cổng, một thân hình cao lớn mang theo một tia lạnh lẽo đang nhìn cô. "Anh về rồi..." Mạc Thanh Phong chậm rãi đi vào, đôi mắt hờ hững nhìn lướt qua Dạ Thẩm Linh. Dạ Thẩm Linh đóng cổng cẩn thận rồi lặng lẽ bước sau lưng anh. Hai người vào trong nhà, Mạc Thanh Phong lạnh nhạt nói: "Chúng ta li hôn đi". Đoàng! Câu nói của anh khiến cô run rẩy. Dù cho đây là điều mà cô đã dự liệu từ trước, nhưng khi câu nói đó phát ra từ chính miệng của anh, cô vẫn cảm thấy đau lòng. Chuyên trang đọc truyện == Tг ЦмtгuуeИ.V И == "Thanh Phong! Anh..." "9h sáng mai, tôi bảo Trường Tam qua đón cô đi làm thủ tục". Vừa nói, Mạc Thanh Phong vừa bước lên lầu. Dạ Thẩm Linh cười chua chát. Người đàn ông này luôn vô tình với cô như thế. Còn cô lại cứ như con thiêu thân, lao đầu vào mà yêu anh bất chấp. "Anh...sẽ không hối hận chứ?" Bước chân Mạc Thanh Phong dừng lại, trên môi nở một nụ… Rời khỏi bệnh viện, Thẩm Linh một mình lang thang trên đường.Hôm nay Winn đã trở về, công việc ở cửa hàng tất thảy đều có anh lo liệu.Cô đã nhắn tin cho anh từ sáng, nói hôm nay phải đi bệnh viện tái khám.Winn cũng biết khá rõ vấn đề của cô, lại biết cô chính là ánh mặt trời của ai đó nên cũng không lấy làm khó chịu gì cả.Thẩm Linh bắt xe buýt, cô muốn dạo một vòng quanh thành phố nhỏ nhắn xinh đẹp này.Ngồi trên xe, cô cắm tai nghe vào rồi bật nhạc lên.Lời bài hát du dương êm ái, đôi mắt đượm buồn của cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật xung quanh đang lùi dần về phía sau.Trong lòng trống rỗng, tâm trạng không vui vẻ, cô thậm chí còn không tìm được lí do tại sao lại buồn.Lúc trước chỉ có một mình cô cùng Tiểu Ngôn và Tiểu Lộ nương tựa nhau mà sống.Bây giờ Mạc Thanh Phong cũng đã ở bên cạnh che chở, bảo vệ cô, vậy thì tại sao cô vẫn không thể cười.Tận sâu bên trong tâm hồn của mỗi người chúng ta luôn có một khoảng trống.Một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy được, đó gọi là cô đơn.Đôi khi một mình cũng chưa hẳn là chuyện xấu, ít nhất là khi ở một mình, chúng ta có thể sống với con người thật của mình mà không cần phải đeo lên một chiếc mặt nạ nào khác.Thẩm Linh cô cũng không ngoại lệ.Ai rồi cũng sẽ khác...____________Bầu trời rất nhanh đã chuyển sang chiều tà, những tia nắng cũng bắt đầu thôi không nhảy nhót nữa.Tại cửa hàng Violet, một chàng thanh niên với chiều cao khiêm tốt 1m80 đang đứng dựa mình vào chiếc môtô, trên tay cầm điếu thuốc, tóc bay bay trong gió, phong thái lạnh lùng xa cách cùng với gương mặt đẹp trai kia lại thu hút vô số ánh nhìn của những cô gái đi đường.Người đàn ông này rất đẹp...Tiểu Lộ và Winn đúng lúc tan làm, đang tay trong tay tung tăng bước ra, vừa vặn bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của ai đó đang nhìn về phía mình.Winn nhìn thấy người đàn ông đó liền hí ha hí hửng chạy đến chỗ anh ta."Ui ui, nhìn xem ai đến đây nè.Trường Tam, soái ca trong lòng tôi, anh đến đón tôi sao, tôi nhớ anh quá".Trước khi anh ta kịp chạm vào mình, Trường Tam đã bước qua một bên khiến anh ta hụt hẫng."Hừm...đáng ghét".Bước chân kiên định từng bước vững vàng đi về phía cô gái nhỏ.Tiểu Lộ nhìn người trước mặt đang đi về phía mình bản thân liền thấy chột dạ.Chẳng là sáng hôm nay khi cô thức dậy, đầu đau như búa bổ, đập vào đôi mắt mơ màng của cô là gương mặt đẹp trai không góc chết của Trường Tam đang rất gần với mình.Một vài hình ảnh xuất hiện trong trú nhớ, Tiểu Lộ chỉ muốn đập đầu chết cho rồi, cô nhớ lại những câu mà cô đã nói, thật là...!không thể sống nổi! Cô gái nhỏ rón rén bước xuống giường rồi chuồn đi mất mà không biết khoé môi của ai đó đã kéo ra một nụ cười đầy mãn nguyện.Cô đã trốn khỏi anh rồi, tại sao anh lại xuất hiện ở đây chứ.Tiểu Lộ xoay người định bỏ đi thì bị một bàn tay kéo áo cô giật lại.Ánh mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng khiến Tiểu Lộ có chút...sợ hãi."A...a...anh, anh muốn làm gì?""Hai người quen nhau sao?"Winn vừa bước tới vừa hỏi.Dù cho Tiểu Lộ là người thân nhất với Thẩm Linh, nhưng cũng không có nghĩa là cô ấy cũng có quen biết anh.Chắc chắn là giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó."Không có!"."Dĩ nhiên là có ".Cả hai người cùng nhau lên tiếng, một người nói có một người đáp không.Hừm hừm, chắc chắn là có vấn đề.Sau khi nghe được câu trả lời của đối phương, cả hai đều trợn mắt đối mặt nhìn nhau.Trường Tam cong môi lên cười, anh cúi người xuống bên tai cô gái nhỏ chỉ cao hơn 1m60, thì thầm..."Cướp mất nụ hôn đầu của tôi rồi bây giờ muốn trốn sao?"Tiểu Lộ cứng đờ, không thể nhúc nhích, cả cơ thể bất động nhìn gương mặt người đàn ông đang nhìn cô mỉm cười.Đúng thật là...muốn độn thổ chạy đi mất cho rồi."Tiểu Lộ Lộ, nói xem, em quen với anh đẹp trai này sao?""E...e...em không không có, không có quen anh ta"."Thật sự không quen?"Trường Tam lạnh giọng hỏi, muốn xác nhận lại câu trả lời của cô.Tiểu Lộ bắt gặp ánh mắt sâu thẳm kia, trái tim nhỏ bé của cô đã đập nhanh đến mức không thể đếm được nhịp nữa rồi.Cô cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt quật cường đối chọi với anh."Không quen "."Ồ...! Vậy đêm qua là ai nói thích tôi!"Ầm ầm...Tiểu Lộ ngượng đến mức mặt đỏ như gấc, đôi mắt nhắm lại không dám mở ra"Oh My God! Anh nói gì vậy, Tiểu Lộ Lộ của tôi thích anh sao? Ôi Chúa ơi, tiểu bảo bối của tôi, em thật sự thích tên tảng băng di động này sao?""Anh nói lại lần nữa xem".Giọng nói không chút nhiệt độ của ai đó khiến Winn không thể không rùng mình một cái.Anh ta cười hì hì, vỗ vai Tiểu Lộ.Hành động đó lại khiến cho người kia khó chịu, anh không muốn người của mình bị người khác đụng chạm."Lấy tay xuống"."Ấy dà ta nói Tam ca à, anh đừng có như vậy mà, ý chiếm hữu quá mạnh rồi"."Thì sao"."Uầy, anh thật là nhàm chán.Được rồi tôi còn có hẹn phải đi trước, không làm phiền cặp tình nhân nhỏ các người ".Bóng dáng ẻo lả của Winn đi mất, bỏ lại một con cừu non ở lại cùng một con sói."Thế nào, còn nói không quen tôi nữa không?""Anh muốn gì?""Không muốn gì hết, chỉ muốn mời em đi ăn cơm"."Không cần, tôi muốn đi tìm chị Linh"."Không được.Tối nay mợ chủ có chuyện cần giải quyết, người ngoài như chúng ta không tiện xen vào"."Chuyện gì? "Tiểu Lộ đưa cặp mắt tò mò nhìn anh, Trường Tam cốc đầu cô một cái"Nhiều chuyện"."Xì! Vậy thì tôi cũng không đi với anh đâu, tôi muốn về nhà"."Cũng được, tôi đưa cô về".Không đợi cô trả lời, anh đã trực tiếp kéo tay cô lôi đi trước cặp mắt ngưỡng mộ của biết bao nhiêu cô gái."Oà, dẹp trai quá"."Cô gái kia thật may mắn".Tiểu Lộ ngại đỏ mặt, cúi đầu đi theo sau lưng anh.Trường Tam giúp cô đội nón bảo hiểm rồi bảo cô lên xe.Chiếc xe nổ máy rời đi..._________☘️☘️????????CÁC BẠN ĐỌC GIẢ YÊU QUÝ! GHÉ THĂM TRUYỆN THÌ CHO VY XIN MỘT LIKE MỘT COMMENT VÀ MỘT LƯỢT THEO DÕI CỦA MỌI NGƯỜI NHÁ! ĐỂ VY CÓ ĐỘNG LỰC RA CHAP MỚI ????????ĐẦU TUẦN CÓ PHIẾU VOTE RỒI.CÁC BẠN QUÝ VY VÀ YÊU THÍCH TRUYỆN THÌ VOTE CHO VY NHA ???????? CẢM ƠN RẤT NHIỀU Ạ ❤️❤️❤️.
Rời khỏi bệnh viện, Thẩm Linh một mình lang thang trên đường.
Hôm nay Winn đã trở về, công việc ở cửa hàng tất thảy đều có anh lo liệu.
Cô đã nhắn tin cho anh từ sáng, nói hôm nay phải đi bệnh viện tái khám.
Winn cũng biết khá rõ vấn đề của cô, lại biết cô chính là ánh mặt trời của ai đó nên cũng không lấy làm khó chịu gì cả.
Thẩm Linh bắt xe buýt, cô muốn dạo một vòng quanh thành phố nhỏ nhắn xinh đẹp này.
Ngồi trên xe, cô cắm tai nghe vào rồi bật nhạc lên.
Lời bài hát du dương êm ái, đôi mắt đượm buồn của cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật xung quanh đang lùi dần về phía sau.
Trong lòng trống rỗng, tâm trạng không vui vẻ, cô thậm chí còn không tìm được lí do tại sao lại buồn.
Lúc trước chỉ có một mình cô cùng Tiểu Ngôn và Tiểu Lộ nương tựa nhau mà sống.
Bây giờ Mạc Thanh Phong cũng đã ở bên cạnh che chở, bảo vệ cô, vậy thì tại sao cô vẫn không thể cười.
Tận sâu bên trong tâm hồn của mỗi người chúng ta luôn có một khoảng trống.
Một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy được, đó gọi là cô đơn.
Đôi khi một mình cũng chưa hẳn là chuyện xấu, ít nhất là khi ở một mình, chúng ta có thể sống với con người thật của mình mà không cần phải đeo lên một chiếc mặt nạ nào khác.
Thẩm Linh cô cũng không ngoại lệ.
Ai rồi cũng sẽ khác...
____________
Bầu trời rất nhanh đã chuyển sang chiều tà, những tia nắng cũng bắt đầu thôi không nhảy nhót nữa.
Tại cửa hàng Violet, một chàng thanh niên với chiều cao khiêm tốt 1m80 đang đứng dựa mình vào chiếc môtô, trên tay cầm điếu thuốc, tóc bay bay trong gió, phong thái lạnh lùng xa cách cùng với gương mặt đẹp trai kia lại thu hút vô số ánh nhìn của những cô gái đi đường.
Người đàn ông này rất đẹp...
Tiểu Lộ và Winn đúng lúc tan làm, đang tay trong tay tung tăng bước ra, vừa vặn bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của ai đó đang nhìn về phía mình.
Winn nhìn thấy người đàn ông đó liền hí ha hí hửng chạy đến chỗ anh ta.
"Ui ui, nhìn xem ai đến đây nè.
Trường Tam, soái ca trong lòng tôi, anh đến đón tôi sao, tôi nhớ anh quá".
Trước khi anh ta kịp chạm vào mình, Trường Tam đã bước qua một bên khiến anh ta hụt hẫng.
"Hừm...đáng ghét".
Bước chân kiên định từng bước vững vàng đi về phía cô gái nhỏ.
Tiểu Lộ nhìn người trước mặt đang đi về phía mình bản thân liền thấy chột dạ.
Chẳng là sáng hôm nay khi cô thức dậy, đầu đau như búa bổ, đập vào đôi mắt mơ màng của cô là gương mặt đẹp trai không góc chết của Trường Tam đang rất gần với mình.
Một vài hình ảnh xuất hiện trong trú nhớ, Tiểu Lộ chỉ muốn đập đầu chết cho rồi, cô nhớ lại những câu mà cô đã nói, thật là...!không thể sống nổi! Cô gái nhỏ rón rén bước xuống giường rồi chuồn đi mất mà không biết khoé môi của ai đó đã kéo ra một nụ cười đầy mãn nguyện.
Cô đã trốn khỏi anh rồi, tại sao anh lại xuất hiện ở đây chứ.
Tiểu Lộ xoay người định bỏ đi thì bị một bàn tay kéo áo cô giật lại.
Ánh mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng khiến Tiểu Lộ có chút...sợ hãi.
"A...a...anh, anh muốn làm gì?"
"Hai người quen nhau sao?"
Winn vừa bước tới vừa hỏi.
Dù cho Tiểu Lộ là người thân nhất với Thẩm Linh, nhưng cũng không có nghĩa là cô ấy cũng có quen biết anh.
Chắc chắn là giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó.
"Không có!".
"Dĩ nhiên là có ".
Cả hai người cùng nhau lên tiếng, một người nói có một người đáp không.
Hừm hừm, chắc chắn là có vấn đề.
Sau khi nghe được câu trả lời của đối phương, cả hai đều trợn mắt đối mặt nhìn nhau.
Trường Tam cong môi lên cười, anh cúi người xuống bên tai cô gái nhỏ chỉ cao hơn 1m60, thì thầm...
"Cướp mất nụ hôn đầu của tôi rồi bây giờ muốn trốn sao?"
Tiểu Lộ cứng đờ, không thể nhúc nhích, cả cơ thể bất động nhìn gương mặt người đàn ông đang nhìn cô mỉm cười.
Đúng thật là...muốn độn thổ chạy đi mất cho rồi.
"Tiểu Lộ Lộ, nói xem, em quen với anh đẹp trai này sao?"
"E...e...em không không có, không có quen anh ta".
"Thật sự không quen?"
Trường Tam lạnh giọng hỏi, muốn xác nhận lại câu trả lời của cô.
Tiểu Lộ bắt gặp ánh mắt sâu thẳm kia, trái tim nhỏ bé của cô đã đập nhanh đến mức không thể đếm được nhịp nữa rồi.
Cô cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt quật cường đối chọi với anh.
"Không quen ".
"Ồ...! Vậy đêm qua là ai nói thích tôi!"
Ầm ầm...
Tiểu Lộ ngượng đến mức mặt đỏ như gấc, đôi mắt nhắm lại không dám mở ra
"Oh My God! Anh nói gì vậy, Tiểu Lộ Lộ của tôi thích anh sao? Ôi Chúa ơi, tiểu bảo bối của tôi, em thật sự thích tên tảng băng di động này sao?"
"Anh nói lại lần nữa xem".
Giọng nói không chút nhiệt độ của ai đó khiến Winn không thể không rùng mình một cái.
Anh ta cười hì hì, vỗ vai Tiểu Lộ.
Hành động đó lại khiến cho người kia khó chịu, anh không muốn người của mình bị người khác đụng chạm.
"Lấy tay xuống".
"Ấy dà ta nói Tam ca à, anh đừng có như vậy mà, ý chiếm hữu quá mạnh rồi".
"Thì sao".
"Uầy, anh thật là nhàm chán.
Được rồi tôi còn có hẹn phải đi trước, không làm phiền cặp tình nhân nhỏ các người ".
Bóng dáng ẻo lả của Winn đi mất, bỏ lại một con cừu non ở lại cùng một con sói.
"Thế nào, còn nói không quen tôi nữa không?"
"Anh muốn gì?"
"Không muốn gì hết, chỉ muốn mời em đi ăn cơm".
"Không cần, tôi muốn đi tìm chị Linh".
"Không được.
Tối nay mợ chủ có chuyện cần giải quyết, người ngoài như chúng ta không tiện xen vào".
"Chuyện gì? "
Tiểu Lộ đưa cặp mắt tò mò nhìn anh, Trường Tam cốc đầu cô một cái
"Nhiều chuyện".
"Xì! Vậy thì tôi cũng không đi với anh đâu, tôi muốn về nhà".
"Cũng được, tôi đưa cô về".
Không đợi cô trả lời, anh đã trực tiếp kéo tay cô lôi đi trước cặp mắt ngưỡng mộ của biết bao nhiêu cô gái.
"Oà, dẹp trai quá".
"Cô gái kia thật may mắn".
Tiểu Lộ ngại đỏ mặt, cúi đầu đi theo sau lưng anh.
Trường Tam giúp cô đội nón bảo hiểm rồi bảo cô lên xe.
Chiếc xe nổ máy rời đi...
_________☘️☘️
????????CÁC BẠN ĐỌC GIẢ YÊU QUÝ! GHÉ THĂM TRUYỆN THÌ CHO VY XIN MỘT LIKE MỘT COMMENT VÀ MỘT LƯỢT THEO DÕI CỦA MỌI NGƯỜI NHÁ! ĐỂ VY CÓ ĐỘNG LỰC RA CHAP MỚI ????????
ĐẦU TUẦN CÓ PHIẾU VOTE RỒI.
CÁC BẠN QUÝ VY VÀ YÊU THÍCH TRUYỆN THÌ VOTE CHO VY NHA ???????? CẢM ƠN RẤT NHIỀU Ạ ❤️❤️❤️.
Hành Trình Theo Đuổi Vợ Cũ Của Tổng Tài Bá ĐạoTác giả: Huỳnh Khánh VyTruyện Ngôn Tình"Ting, ting". Tiếng chuông cổng vang lên, xé tan mọi suy nghĩ trong đầu Dạ Thẩm Linh. Cô vội vàng chạy ra mở cửa. Phía trước cánh cổng, một thân hình cao lớn mang theo một tia lạnh lẽo đang nhìn cô. "Anh về rồi..." Mạc Thanh Phong chậm rãi đi vào, đôi mắt hờ hững nhìn lướt qua Dạ Thẩm Linh. Dạ Thẩm Linh đóng cổng cẩn thận rồi lặng lẽ bước sau lưng anh. Hai người vào trong nhà, Mạc Thanh Phong lạnh nhạt nói: "Chúng ta li hôn đi". Đoàng! Câu nói của anh khiến cô run rẩy. Dù cho đây là điều mà cô đã dự liệu từ trước, nhưng khi câu nói đó phát ra từ chính miệng của anh, cô vẫn cảm thấy đau lòng. Chuyên trang đọc truyện == Tг ЦмtгuуeИ.V И == "Thanh Phong! Anh..." "9h sáng mai, tôi bảo Trường Tam qua đón cô đi làm thủ tục". Vừa nói, Mạc Thanh Phong vừa bước lên lầu. Dạ Thẩm Linh cười chua chát. Người đàn ông này luôn vô tình với cô như thế. Còn cô lại cứ như con thiêu thân, lao đầu vào mà yêu anh bất chấp. "Anh...sẽ không hối hận chứ?" Bước chân Mạc Thanh Phong dừng lại, trên môi nở một nụ… Rời khỏi bệnh viện, Thẩm Linh một mình lang thang trên đường.Hôm nay Winn đã trở về, công việc ở cửa hàng tất thảy đều có anh lo liệu.Cô đã nhắn tin cho anh từ sáng, nói hôm nay phải đi bệnh viện tái khám.Winn cũng biết khá rõ vấn đề của cô, lại biết cô chính là ánh mặt trời của ai đó nên cũng không lấy làm khó chịu gì cả.Thẩm Linh bắt xe buýt, cô muốn dạo một vòng quanh thành phố nhỏ nhắn xinh đẹp này.Ngồi trên xe, cô cắm tai nghe vào rồi bật nhạc lên.Lời bài hát du dương êm ái, đôi mắt đượm buồn của cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật xung quanh đang lùi dần về phía sau.Trong lòng trống rỗng, tâm trạng không vui vẻ, cô thậm chí còn không tìm được lí do tại sao lại buồn.Lúc trước chỉ có một mình cô cùng Tiểu Ngôn và Tiểu Lộ nương tựa nhau mà sống.Bây giờ Mạc Thanh Phong cũng đã ở bên cạnh che chở, bảo vệ cô, vậy thì tại sao cô vẫn không thể cười.Tận sâu bên trong tâm hồn của mỗi người chúng ta luôn có một khoảng trống.Một khoảng trống mà không ai có thể lấp đầy được, đó gọi là cô đơn.Đôi khi một mình cũng chưa hẳn là chuyện xấu, ít nhất là khi ở một mình, chúng ta có thể sống với con người thật của mình mà không cần phải đeo lên một chiếc mặt nạ nào khác.Thẩm Linh cô cũng không ngoại lệ.Ai rồi cũng sẽ khác...____________Bầu trời rất nhanh đã chuyển sang chiều tà, những tia nắng cũng bắt đầu thôi không nhảy nhót nữa.Tại cửa hàng Violet, một chàng thanh niên với chiều cao khiêm tốt 1m80 đang đứng dựa mình vào chiếc môtô, trên tay cầm điếu thuốc, tóc bay bay trong gió, phong thái lạnh lùng xa cách cùng với gương mặt đẹp trai kia lại thu hút vô số ánh nhìn của những cô gái đi đường.Người đàn ông này rất đẹp...Tiểu Lộ và Winn đúng lúc tan làm, đang tay trong tay tung tăng bước ra, vừa vặn bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của ai đó đang nhìn về phía mình.Winn nhìn thấy người đàn ông đó liền hí ha hí hửng chạy đến chỗ anh ta."Ui ui, nhìn xem ai đến đây nè.Trường Tam, soái ca trong lòng tôi, anh đến đón tôi sao, tôi nhớ anh quá".Trước khi anh ta kịp chạm vào mình, Trường Tam đã bước qua một bên khiến anh ta hụt hẫng."Hừm...đáng ghét".Bước chân kiên định từng bước vững vàng đi về phía cô gái nhỏ.Tiểu Lộ nhìn người trước mặt đang đi về phía mình bản thân liền thấy chột dạ.Chẳng là sáng hôm nay khi cô thức dậy, đầu đau như búa bổ, đập vào đôi mắt mơ màng của cô là gương mặt đẹp trai không góc chết của Trường Tam đang rất gần với mình.Một vài hình ảnh xuất hiện trong trú nhớ, Tiểu Lộ chỉ muốn đập đầu chết cho rồi, cô nhớ lại những câu mà cô đã nói, thật là...!không thể sống nổi! Cô gái nhỏ rón rén bước xuống giường rồi chuồn đi mất mà không biết khoé môi của ai đó đã kéo ra một nụ cười đầy mãn nguyện.Cô đã trốn khỏi anh rồi, tại sao anh lại xuất hiện ở đây chứ.Tiểu Lộ xoay người định bỏ đi thì bị một bàn tay kéo áo cô giật lại.Ánh mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng khiến Tiểu Lộ có chút...sợ hãi."A...a...anh, anh muốn làm gì?""Hai người quen nhau sao?"Winn vừa bước tới vừa hỏi.Dù cho Tiểu Lộ là người thân nhất với Thẩm Linh, nhưng cũng không có nghĩa là cô ấy cũng có quen biết anh.Chắc chắn là giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó."Không có!"."Dĩ nhiên là có ".Cả hai người cùng nhau lên tiếng, một người nói có một người đáp không.Hừm hừm, chắc chắn là có vấn đề.Sau khi nghe được câu trả lời của đối phương, cả hai đều trợn mắt đối mặt nhìn nhau.Trường Tam cong môi lên cười, anh cúi người xuống bên tai cô gái nhỏ chỉ cao hơn 1m60, thì thầm..."Cướp mất nụ hôn đầu của tôi rồi bây giờ muốn trốn sao?"Tiểu Lộ cứng đờ, không thể nhúc nhích, cả cơ thể bất động nhìn gương mặt người đàn ông đang nhìn cô mỉm cười.Đúng thật là...muốn độn thổ chạy đi mất cho rồi."Tiểu Lộ Lộ, nói xem, em quen với anh đẹp trai này sao?""E...e...em không không có, không có quen anh ta"."Thật sự không quen?"Trường Tam lạnh giọng hỏi, muốn xác nhận lại câu trả lời của cô.Tiểu Lộ bắt gặp ánh mắt sâu thẳm kia, trái tim nhỏ bé của cô đã đập nhanh đến mức không thể đếm được nhịp nữa rồi.Cô cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt quật cường đối chọi với anh."Không quen "."Ồ...! Vậy đêm qua là ai nói thích tôi!"Ầm ầm...Tiểu Lộ ngượng đến mức mặt đỏ như gấc, đôi mắt nhắm lại không dám mở ra"Oh My God! Anh nói gì vậy, Tiểu Lộ Lộ của tôi thích anh sao? Ôi Chúa ơi, tiểu bảo bối của tôi, em thật sự thích tên tảng băng di động này sao?""Anh nói lại lần nữa xem".Giọng nói không chút nhiệt độ của ai đó khiến Winn không thể không rùng mình một cái.Anh ta cười hì hì, vỗ vai Tiểu Lộ.Hành động đó lại khiến cho người kia khó chịu, anh không muốn người của mình bị người khác đụng chạm."Lấy tay xuống"."Ấy dà ta nói Tam ca à, anh đừng có như vậy mà, ý chiếm hữu quá mạnh rồi"."Thì sao"."Uầy, anh thật là nhàm chán.Được rồi tôi còn có hẹn phải đi trước, không làm phiền cặp tình nhân nhỏ các người ".Bóng dáng ẻo lả của Winn đi mất, bỏ lại một con cừu non ở lại cùng một con sói."Thế nào, còn nói không quen tôi nữa không?""Anh muốn gì?""Không muốn gì hết, chỉ muốn mời em đi ăn cơm"."Không cần, tôi muốn đi tìm chị Linh"."Không được.Tối nay mợ chủ có chuyện cần giải quyết, người ngoài như chúng ta không tiện xen vào"."Chuyện gì? "Tiểu Lộ đưa cặp mắt tò mò nhìn anh, Trường Tam cốc đầu cô một cái"Nhiều chuyện"."Xì! Vậy thì tôi cũng không đi với anh đâu, tôi muốn về nhà"."Cũng được, tôi đưa cô về".Không đợi cô trả lời, anh đã trực tiếp kéo tay cô lôi đi trước cặp mắt ngưỡng mộ của biết bao nhiêu cô gái."Oà, dẹp trai quá"."Cô gái kia thật may mắn".Tiểu Lộ ngại đỏ mặt, cúi đầu đi theo sau lưng anh.Trường Tam giúp cô đội nón bảo hiểm rồi bảo cô lên xe.Chiếc xe nổ máy rời đi..._________☘️☘️????????CÁC BẠN ĐỌC GIẢ YÊU QUÝ! GHÉ THĂM TRUYỆN THÌ CHO VY XIN MỘT LIKE MỘT COMMENT VÀ MỘT LƯỢT THEO DÕI CỦA MỌI NGƯỜI NHÁ! ĐỂ VY CÓ ĐỘNG LỰC RA CHAP MỚI ????????ĐẦU TUẦN CÓ PHIẾU VOTE RỒI.CÁC BẠN QUÝ VY VÀ YÊU THÍCH TRUYỆN THÌ VOTE CHO VY NHA ???????? CẢM ƠN RẤT NHIỀU Ạ ❤️❤️❤️.