Edit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền…
Chương 30: Q.2 - Chương 22: Nhân Gian (Một)
Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: Trần“Ha ha!” Ngửa đầu cười, Tùy Hỉ xấu xa nói: “Là ngươi nói muốn xem một chút, xem Nhân Gian giới ở nơi này của chúng ta có khác gì so với nơi của ngươi, cho nên ta muốn để cho chính ngươi tự mình chậm rãi phát hiện!”“Ngươi, ngươi, ngươi…” Bị nghẹn đến đỏ bừng, Đường Đường căm giận dậm chân nói: “Quên đi, đi thôi!”“Này!” Duỗi cánh tay kéo lại Đường Đường, Tùy Hỉ sờ sờ từ bên hông ra một khối bạc vụn, “Nếu đã đến đây thì đi chơi đi, cho ngươi!”“Bạc?” Hai mắt chợt lóe ra tinh quang, Đường Đường giả vờ nhăn nhó một chút: “Cầm tiền của ngươi, không hay cho lắm!”“Không cần thì thôi!” Ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, Tùy Hỉ làm bộ nhét bạc vào túi bên hông, đã thấy Đường Đường vội bám vào cánh tay của mình—-“Từ từ, từ từ!” Cười có chút vô lại, Đường Đường vội đoạt lấy bạc, cười nói: “Tục ngữ nói, rận nhiều không chê ngứa, nợ nhiều không chê lo*! Dù sao ta cũng đã nợ ngươi một đống, thêm một chút nữa cũng không sao! Hì hì, đa tạ Tùy Hỉ đại nhân!” (có thể hiểu là bị nhiều quá rồi, thêm 1 chút cũng k sao, quá nhiều rận sẽ không thấy ngứa, quá nhiều nợ sẽ không cảm thấy lo lắng nữa>”
Edit: Trần
“Ha ha!” Ngửa đầu cười, Tùy Hỉ xấu xa nói: “Là ngươi nói muốn xem một chút, xem Nhân Gian giới ở nơi này của chúng ta có khác gì so với nơi của ngươi, cho nên ta muốn để cho chính ngươi tự mình chậm rãi phát hiện!”
“Ngươi, ngươi, ngươi…” Bị nghẹn đến đỏ bừng, Đường Đường căm giận dậm chân nói: “Quên đi, đi thôi!”
“Này!” Duỗi cánh tay kéo lại Đường Đường, Tùy Hỉ sờ sờ từ bên hông ra một khối bạc vụn, “Nếu đã đến đây thì đi chơi đi, cho ngươi!”
“Bạc?” Hai mắt chợt lóe ra tinh quang, Đường Đường giả vờ nhăn nhó một chút: “Cầm tiền của ngươi, không hay cho lắm!”
“Không cần thì thôi!” Ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, Tùy Hỉ làm bộ nhét bạc vào túi bên hông, đã thấy Đường Đường vội bám vào cánh tay của mình—-
“Từ từ, từ từ!” Cười có chút vô lại, Đường Đường vội đoạt lấy bạc, cười nói: “Tục ngữ nói, rận nhiều không chê ngứa, nợ nhiều không chê lo*! Dù sao ta cũng đã nợ ngươi một đống, thêm một chút nữa cũng không sao! Hì hì, đa tạ Tùy Hỉ đại nhân!” (có thể hiểu là bị nhiều quá rồi, thêm 1 chút cũng k sao, quá nhiều rận sẽ không thấy ngứa, quá nhiều nợ sẽ không cảm thấy lo lắng nữa>”
Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: Trần“Ha ha!” Ngửa đầu cười, Tùy Hỉ xấu xa nói: “Là ngươi nói muốn xem một chút, xem Nhân Gian giới ở nơi này của chúng ta có khác gì so với nơi của ngươi, cho nên ta muốn để cho chính ngươi tự mình chậm rãi phát hiện!”“Ngươi, ngươi, ngươi…” Bị nghẹn đến đỏ bừng, Đường Đường căm giận dậm chân nói: “Quên đi, đi thôi!”“Này!” Duỗi cánh tay kéo lại Đường Đường, Tùy Hỉ sờ sờ từ bên hông ra một khối bạc vụn, “Nếu đã đến đây thì đi chơi đi, cho ngươi!”“Bạc?” Hai mắt chợt lóe ra tinh quang, Đường Đường giả vờ nhăn nhó một chút: “Cầm tiền của ngươi, không hay cho lắm!”“Không cần thì thôi!” Ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, Tùy Hỉ làm bộ nhét bạc vào túi bên hông, đã thấy Đường Đường vội bám vào cánh tay của mình—-“Từ từ, từ từ!” Cười có chút vô lại, Đường Đường vội đoạt lấy bạc, cười nói: “Tục ngữ nói, rận nhiều không chê ngứa, nợ nhiều không chê lo*! Dù sao ta cũng đã nợ ngươi một đống, thêm một chút nữa cũng không sao! Hì hì, đa tạ Tùy Hỉ đại nhân!” (có thể hiểu là bị nhiều quá rồi, thêm 1 chút cũng k sao, quá nhiều rận sẽ không thấy ngứa, quá nhiều nợ sẽ không cảm thấy lo lắng nữa>”