Tác giả:

Edit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền…

Chương 67: Q.2 - Chương 59: Muốn Giết Ta Sao

Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: Trần“Ầm – - Tiếng kiếm ngâm thê lương, hàn ý lạnh đến tận xương, trong nháy mắt Đường Đường cảm thấy lạnh như biến thành tượng đá, cảm giác có gì đó mềm mại rơi xuống tay, hình như là tóc của mình, sau đó cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi nhỏ giọt trên tay, dường như là máu tươi của ai đó, nhưng nàng đều không rảnh để ý tới, chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn một đoàn huyết sắc xen lẫn hắc ám ở phía trước.Không thể xác định được, bóng tối mang theo rét lạnh, người khiến mình hoàn toàn nằm trong bóng đêm dày đặc có phải là đại thúc hay không.Người trước mắt, quần áo đẫm máu đã rách tả tơi, mái tóc đầy máu bay loạn lên, một đôi mắt đỏ như máu vẫn còn bám đầy vết máu hung tợn nhìn mình lom lom, ánh mắt đó đầy hung ác, xa lạ, trừ bỏ sát ý điên cuồng thì không còn gì khác, Đường Đường run sợ, trái tim như bị người bóp chặt, nhào nắn thành một khối, dùng đủ mọi cách mà tra tấn khiến nàng đau đớn.Đây là đại thúc sao?Không, không phải đại thúc! Sao đại thúc có thể không nhận ra nàng? Sao đại thúc có thể giết nàng? Đại thúc của nàng sẽ chỉ cứu nàng! Người này điên rồi, bị bệnh, điên cuồng chỉ biết giết người, không thể phân biệt thật giả tốt xấu!“Muốn giết ta sao?” Lệ rơi, trên khuôn mặt đen đúa xuất hiện hai vệt trắng noãn, Đường Đường đưa tay, sờ thanh kiếm đen tuyền đang đặt trên cổ mình.Lạnh quá, lạnh lẽo từ tứ chi cho đến tận xương tủy, thân kiếm phát ra một tiếng ngâm trầm thấp, như từ trong giấc mộng xa xôi nào đó tỉnh lại, ngáp một cái thật dài. Hai tia sáng màu vàng chợt lóe trên thân kiếm, càng ngày càng sáng, càng ngày càng chói mắt, chói đến nỗi Đường Đường phải nhắm chặt mắt lại, không thể mở mắt ra nổi.“Hóa ra, là ta tự mình tình nguyện chạy đến đây tìm chết!” Một cơn gió mạnh cuốn tới, ngọn lửa vù một tiếng lại dấy lên cao, Đường Đường nghe thấy tiếng mình kêu thê thảm đến tê tâm liệt phế, tiếng kêu thật khó nghe, nặng nề mà thô khàn, so với tiếng con lừa Húc Thanh Lam rống còn khó nghe hơn!Ánh sáng hỗn độn chồng chất lên nhau tức thì bùng nổ, Đường Đường ngã mạnh trên mặt đất.“Cũng vẫn còn may, chết cũng không thống khổ!” Muốn khóc lại không có nước mắt, Đường Đường thở dài suy nghĩ nói.

Edit: Trần

“Ầm – - Tiếng kiếm ngâm thê lương, hàn ý lạnh đến tận xương, trong nháy mắt Đường Đường cảm thấy lạnh như biến thành tượng đá, cảm giác có gì đó mềm mại rơi xuống tay, hình như là tóc của mình, sau đó cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi nhỏ giọt trên tay, dường như là máu tươi của ai đó, nhưng nàng đều không rảnh để ý tới, chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn một đoàn huyết sắc xen lẫn hắc ám ở phía trước.

Không thể xác định được, bóng tối mang theo rét lạnh, người khiến mình hoàn toàn nằm trong bóng đêm dày đặc có phải là đại thúc hay không.

Người trước mắt, quần áo đẫm máu đã rách tả tơi, mái tóc đầy máu bay loạn lên, một đôi mắt đỏ như máu vẫn còn bám đầy vết máu hung tợn nhìn mình lom lom, ánh mắt đó đầy hung ác, xa lạ, trừ bỏ sát ý điên cuồng thì không còn gì khác, Đường Đường run sợ, trái tim như bị người bóp chặt, nhào nắn thành một khối, dùng đủ mọi cách mà tra tấn khiến nàng đau đớn.

Đây là đại thúc sao?

Không, không phải đại thúc! Sao đại thúc có thể không nhận ra nàng? Sao đại thúc có thể giết nàng? Đại thúc của nàng sẽ chỉ cứu nàng! Người này điên rồi, bị bệnh, điên cuồng chỉ biết giết người, không thể phân biệt thật giả tốt xấu!

“Muốn giết ta sao?” Lệ rơi, trên khuôn mặt đen đúa xuất hiện hai vệt trắng noãn, Đường Đường đưa tay, sờ thanh kiếm đen tuyền đang đặt trên cổ mình.

Lạnh quá, lạnh lẽo từ tứ chi cho đến tận xương tủy, thân kiếm phát ra một tiếng ngâm trầm thấp, như từ trong giấc mộng xa xôi nào đó tỉnh lại, ngáp một cái thật dài. Hai tia sáng màu vàng chợt lóe trên thân kiếm, càng ngày càng sáng, càng ngày càng chói mắt, chói đến nỗi Đường Đường phải nhắm chặt mắt lại, không thể mở mắt ra nổi.

“Hóa ra, là ta tự mình tình nguyện chạy đến đây tìm chết!” Một cơn gió mạnh cuốn tới, ngọn lửa vù một tiếng lại dấy lên cao, Đường Đường nghe thấy tiếng mình kêu thê thảm đến tê tâm liệt phế, tiếng kêu thật khó nghe, nặng nề mà thô khàn, so với tiếng con lừa Húc Thanh Lam rống còn khó nghe hơn!

Ánh sáng hỗn độn chồng chất lên nhau tức thì bùng nổ, Đường Đường ngã mạnh trên mặt đất.

“Cũng vẫn còn may, chết cũng không thống khổ!” Muốn khóc lại không có nước mắt, Đường Đường thở dài suy nghĩ nói.

Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: Trần“Ầm – - Tiếng kiếm ngâm thê lương, hàn ý lạnh đến tận xương, trong nháy mắt Đường Đường cảm thấy lạnh như biến thành tượng đá, cảm giác có gì đó mềm mại rơi xuống tay, hình như là tóc của mình, sau đó cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi nhỏ giọt trên tay, dường như là máu tươi của ai đó, nhưng nàng đều không rảnh để ý tới, chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn một đoàn huyết sắc xen lẫn hắc ám ở phía trước.Không thể xác định được, bóng tối mang theo rét lạnh, người khiến mình hoàn toàn nằm trong bóng đêm dày đặc có phải là đại thúc hay không.Người trước mắt, quần áo đẫm máu đã rách tả tơi, mái tóc đầy máu bay loạn lên, một đôi mắt đỏ như máu vẫn còn bám đầy vết máu hung tợn nhìn mình lom lom, ánh mắt đó đầy hung ác, xa lạ, trừ bỏ sát ý điên cuồng thì không còn gì khác, Đường Đường run sợ, trái tim như bị người bóp chặt, nhào nắn thành một khối, dùng đủ mọi cách mà tra tấn khiến nàng đau đớn.Đây là đại thúc sao?Không, không phải đại thúc! Sao đại thúc có thể không nhận ra nàng? Sao đại thúc có thể giết nàng? Đại thúc của nàng sẽ chỉ cứu nàng! Người này điên rồi, bị bệnh, điên cuồng chỉ biết giết người, không thể phân biệt thật giả tốt xấu!“Muốn giết ta sao?” Lệ rơi, trên khuôn mặt đen đúa xuất hiện hai vệt trắng noãn, Đường Đường đưa tay, sờ thanh kiếm đen tuyền đang đặt trên cổ mình.Lạnh quá, lạnh lẽo từ tứ chi cho đến tận xương tủy, thân kiếm phát ra một tiếng ngâm trầm thấp, như từ trong giấc mộng xa xôi nào đó tỉnh lại, ngáp một cái thật dài. Hai tia sáng màu vàng chợt lóe trên thân kiếm, càng ngày càng sáng, càng ngày càng chói mắt, chói đến nỗi Đường Đường phải nhắm chặt mắt lại, không thể mở mắt ra nổi.“Hóa ra, là ta tự mình tình nguyện chạy đến đây tìm chết!” Một cơn gió mạnh cuốn tới, ngọn lửa vù một tiếng lại dấy lên cao, Đường Đường nghe thấy tiếng mình kêu thê thảm đến tê tâm liệt phế, tiếng kêu thật khó nghe, nặng nề mà thô khàn, so với tiếng con lừa Húc Thanh Lam rống còn khó nghe hơn!Ánh sáng hỗn độn chồng chất lên nhau tức thì bùng nổ, Đường Đường ngã mạnh trên mặt đất.“Cũng vẫn còn may, chết cũng không thống khổ!” Muốn khóc lại không có nước mắt, Đường Đường thở dài suy nghĩ nói.

Chương 67: Q.2 - Chương 59: Muốn Giết Ta Sao