Edit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền…
Chương 112: Q.3 - Chương 104: Lão Già Kì Quái
Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: trần“Có lẽ Ma Vương tấn công thiên giới là do – - hữu duyên!” Nhếch miệng gật gật đầu, lừa làm như thật nói.“Sặc!”“Bốp!”“Ai da, ngươi lại đánh người!”“Ta đánh lừa, không phải đánh người!” Nhe răng, Đường Đường hung tợn trừng mắt nói: “Ngươi nói ngươi có đáng ăn đòn không, lần nào cũng đều nói lung tung, chả trúng trọng điểm gì cả!”Lừa bĩu môi, Húc Thanh Lam đột nhiên cảm thấy hoài niệm nữ nhân ngu ngốc vừa rồi còn buồn bã ỉu xìu, tử khí âm trầm.Thế này mới đúng chứ! Cái tính tình của nàng, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, xem ra, địa vị của Ma Vương trong lòng nàng cũng khong cao.“Ngươi không đau lòng sao?” Phẩy phẩy tai, xụ miệng, lừa rầm rì nói.“Đau lòng cũng không phải ở trên mặt!” Chỉ ngực mình, Đường Đường vừa định nói chuyện, chỉ cảm thấy một cơn gió lớn thổi qua, một bóng đen chợt lóe trước mắt, sau đó bùm một tiếng, một vật lạ nện vào chân, đau đến nỗi mỗ Đường thiếu chút nữa hôn mê.“Ôi mẹ ơi, cái gì thế này?” Một tia thương cảm cuối cùng bị đánh bay mất, Đường Đường đặt mông ngồi xuống gò cát, ôm chân chảy lệ, rống ầm lên: “Con mẹ nó ai dám ám toán lão nương?”“Phù phù!” Trong ánh mắt kinh ngạc của lừa, một ông lão gầy khô như que củi nhấc đầu lên khỏi bãi cát, liếc mắt nhìn thấy Đường Đường đang ngồi gào khóc, hai tay lập tức khua khoắng lung tung, “A, đối – - Đối – -”“Đối cái gì mà đối?” Nhặt thanh sắt từ mặt đất lên, Đường Đường thở phì phì chống hông: “Lão là ai hả? Đây là chỗ nào lão biết không? Lão tưởng cứ cầm một miếng sắt rỉ là có thể chạy tới đây làm đại hiệp đánh ma à? Ma dễ đánh vậy sao? Nếu không có trang bị cực phẩm thì lão phải đi luyện cấp, không thì chết lúc nào cũng không biết! (Trần: >_
Edit: trần
“Có lẽ Ma Vương tấn công thiên giới là do – - hữu duyên!” Nhếch miệng gật gật đầu, lừa làm như thật nói.
“Sặc!”
“Bốp!”
“Ai da, ngươi lại đánh người!”
“Ta đánh lừa, không phải đánh người!” Nhe răng, Đường Đường hung tợn trừng mắt nói: “Ngươi nói ngươi có đáng ăn đòn không, lần nào cũng đều nói lung tung, chả trúng trọng điểm gì cả!”
Lừa bĩu môi, Húc Thanh Lam đột nhiên cảm thấy hoài niệm nữ nhân ngu ngốc vừa rồi còn buồn bã ỉu xìu, tử khí âm trầm.
Thế này mới đúng chứ! Cái tính tình của nàng, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, xem ra, địa vị của Ma Vương trong lòng nàng cũng khong cao.
“Ngươi không đau lòng sao?” Phẩy phẩy tai, xụ miệng, lừa rầm rì nói.
“Đau lòng cũng không phải ở trên mặt!” Chỉ ngực mình, Đường Đường vừa định nói chuyện, chỉ cảm thấy một cơn gió lớn thổi qua, một bóng đen chợt lóe trước mắt, sau đó bùm một tiếng, một vật lạ nện vào chân, đau đến nỗi mỗ Đường thiếu chút nữa hôn mê.
“Ôi mẹ ơi, cái gì thế này?” Một tia thương cảm cuối cùng bị đánh bay mất, Đường Đường đặt mông ngồi xuống gò cát, ôm chân chảy lệ, rống ầm lên: “Con mẹ nó ai dám ám toán lão nương?”
“Phù phù!” Trong ánh mắt kinh ngạc của lừa, một ông lão gầy khô như que củi nhấc đầu lên khỏi bãi cát, liếc mắt nhìn thấy Đường Đường đang ngồi gào khóc, hai tay lập tức khua khoắng lung tung, “A, đối – - Đối – -”
“Đối cái gì mà đối?” Nhặt thanh sắt từ mặt đất lên, Đường Đường thở phì phì chống hông: “Lão là ai hả? Đây là chỗ nào lão biết không? Lão tưởng cứ cầm một miếng sắt rỉ là có thể chạy tới đây làm đại hiệp đánh ma à? Ma dễ đánh vậy sao? Nếu không có trang bị cực phẩm thì lão phải đi luyện cấp, không thì chết lúc nào cũng không biết! (Trần: >_
Nhất Ngộ Ma Vương Nhầm Cả ĐờiTác giả: Hồ Già (Sáo)Truyện Ngôn TìnhEdit: Tiểu Trần Nếu như chàng thật sư có thể chuyển thế Thế gian có thể luân hồi Nếu như thế Tình yêu của ta Chúng ta kiếp trước từng là gì Chàng từng là cao tăng diện bích* Ta hẳn là một nén hương trước điện Đốt cháy lên Làm bạn cùng chàng một quãng thời gian tĩnh lặng. (Cao tăng diện bích: diện bích là hành động một người quay mặt đối diện với bức tường, cao tăng diện bích ám chỉ việc tụng kinh gõ mõ của một vị cao tăng) Gió nổi mây phun*, sét đánh từng trận, ngàn vạn tia sét như xé rách bầu trời tối thẫm đến chấn động lòng người thành từng mảnh vụn , mưa như trút nước giống như bầu trời đổ máu thoáng chốc tràn ngập cả trời đất. (gió nổi mây phun: gió cuốn ầm ầm, mây phủ cuồn cuộn=gió giục mây vần) Trên Thiên giới, một tia sáng chói mắt màu vàng mang theo ánh hồng từ giữa mây mù dày đặc xuyên qua, cắt qua thác nước, bổ đôi núi non, (nguyên gốc là tiệt đoạn phi bộc, phách liệt phù nhac, nghĩa là cắt ngang thác nước đang bay, chém đứt ngọn núi đang nổi lên (Tiểu Trần: đây là huyền… Edit: trần“Có lẽ Ma Vương tấn công thiên giới là do – - hữu duyên!” Nhếch miệng gật gật đầu, lừa làm như thật nói.“Sặc!”“Bốp!”“Ai da, ngươi lại đánh người!”“Ta đánh lừa, không phải đánh người!” Nhe răng, Đường Đường hung tợn trừng mắt nói: “Ngươi nói ngươi có đáng ăn đòn không, lần nào cũng đều nói lung tung, chả trúng trọng điểm gì cả!”Lừa bĩu môi, Húc Thanh Lam đột nhiên cảm thấy hoài niệm nữ nhân ngu ngốc vừa rồi còn buồn bã ỉu xìu, tử khí âm trầm.Thế này mới đúng chứ! Cái tính tình của nàng, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, xem ra, địa vị của Ma Vương trong lòng nàng cũng khong cao.“Ngươi không đau lòng sao?” Phẩy phẩy tai, xụ miệng, lừa rầm rì nói.“Đau lòng cũng không phải ở trên mặt!” Chỉ ngực mình, Đường Đường vừa định nói chuyện, chỉ cảm thấy một cơn gió lớn thổi qua, một bóng đen chợt lóe trước mắt, sau đó bùm một tiếng, một vật lạ nện vào chân, đau đến nỗi mỗ Đường thiếu chút nữa hôn mê.“Ôi mẹ ơi, cái gì thế này?” Một tia thương cảm cuối cùng bị đánh bay mất, Đường Đường đặt mông ngồi xuống gò cát, ôm chân chảy lệ, rống ầm lên: “Con mẹ nó ai dám ám toán lão nương?”“Phù phù!” Trong ánh mắt kinh ngạc của lừa, một ông lão gầy khô như que củi nhấc đầu lên khỏi bãi cát, liếc mắt nhìn thấy Đường Đường đang ngồi gào khóc, hai tay lập tức khua khoắng lung tung, “A, đối – - Đối – -”“Đối cái gì mà đối?” Nhặt thanh sắt từ mặt đất lên, Đường Đường thở phì phì chống hông: “Lão là ai hả? Đây là chỗ nào lão biết không? Lão tưởng cứ cầm một miếng sắt rỉ là có thể chạy tới đây làm đại hiệp đánh ma à? Ma dễ đánh vậy sao? Nếu không có trang bị cực phẩm thì lão phải đi luyện cấp, không thì chết lúc nào cũng không biết! (Trần: >_