JungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc…
Chương 26: 6. Kim Seokjin
Fic Ngắn Của Bangtan Và ArmyTác giả: An NhiênJungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc… Bạn và Seokjin cùng là nhân viên của một tiệm ăn nhỏ ở Seoul.Hôm nay là ca làm chung của bạn và anh. Sau khi dọn dẹp quán đâu vào đó, trời cũng dần về khuya, Seokjin mệt mỏi ngồi bệt xuống bật thềm trước cửa, mông lung nhìn lên trời.Trời hôm nay nhiều sao thật, ngôi nào ngôi nấy đều sáng rọi như thể đó là lần cuối cùng của chúng vậy.Nghĩ Seokjin buồn nên bạn cũng ngồi xuống cạnh bên.- Anh sao vậy? Mệt à?- Anh...đang nghĩ về tương lai!Seokjin nói trong khi mắt thì vẫn chăm chú nhìn trời.- Nó sẽ trông ra sao anh nhỉ?Bạn khẽ cười, cũng ngước mắt nhìn vào điểm mù ấy, nơi những dãy chung cư lấp la lấp lánh ánh điện đèn lúc về khuya, nơi tít tắp là vài vật thể nhấp nháy xẹt ngang để lại làn khói trắng vương vãi phía sau...Bạn và anh chính là những kẻ thích mơ mộng nhất còn gì?- Sau khi tốt nghiệp anh sẽ mở quán ăn! Một quán ăn thật to!Jin bảo.- Em tưởng anh học Luật cơ mà?- Quán ăn đó phải bán những món anh thích nhất, anh sẽ được ở đó ăn cả ngày mà không phải nhìn giá, cũng không phải nghĩ chén đĩa ăn xong thì ai sẽ rửa, vì lúc đó anh đã là chủ rồi!Seokjin chính là đang triệt để bơ đẹp cái con người phá mood là bạn.- Àaa!-bạn chậc lưỡi khinh khỉnh nhìn anh như đã hiểu, cuối cùng thì anh ấy cũng chỉ biết ăn thôi, vẻ đạo mạo đó đừng hiểu nhầm-Anh có ước mơ thì tốt quá rồi, em còn chẳng biết em sẽ làm gì nữa!Thở dài, bạn thở dài nghĩ về cái số của mình, cùng lắm chắc bạn sẽ lại làm thợ làm công cho mấy ông sếp khó ở bụng bự thôi.- Buồn gì chứ, anh đã nghĩ giúp em rồi!- Dạ?- Sau này quán ăn đó là của hai đứa mình còn gì, em quản chuyện tiền bạc, còn anh, anh chỉ việc ăn thôi!-Jin nhướn mày nhìn bạn-Làm bà chủ quán ăn Kim Seokjin, nghe oách mà nhỉ?
Bạn và Seokjin cùng là nhân viên của một tiệm ăn nhỏ ở Seoul.
Hôm nay là ca làm chung của bạn và anh. Sau khi dọn dẹp quán đâu vào đó, trời cũng dần về khuya, Seokjin mệt mỏi ngồi bệt xuống bật thềm trước cửa, mông lung nhìn lên trời.
Trời hôm nay nhiều sao thật, ngôi nào ngôi nấy đều sáng rọi như thể đó là lần cuối cùng của chúng vậy.
Nghĩ Seokjin buồn nên bạn cũng ngồi xuống cạnh bên.
- Anh sao vậy? Mệt à?
- Anh...đang nghĩ về tương lai!
Seokjin nói trong khi mắt thì vẫn chăm chú nhìn trời.
- Nó sẽ trông ra sao anh nhỉ?
Bạn khẽ cười, cũng ngước mắt nhìn vào điểm mù ấy, nơi những dãy chung cư lấp la lấp lánh ánh điện đèn lúc về khuya, nơi tít tắp là vài vật thể nhấp nháy xẹt ngang để lại làn khói trắng vương vãi phía sau...
Bạn và anh chính là những kẻ thích mơ mộng nhất còn gì?
- Sau khi tốt nghiệp anh sẽ mở quán ăn! Một quán ăn thật to!
Jin bảo.
- Em tưởng anh học Luật cơ mà?
- Quán ăn đó phải bán những món anh thích nhất, anh sẽ được ở đó ăn cả ngày mà không phải nhìn giá, cũng không phải nghĩ chén đĩa ăn xong thì ai sẽ rửa, vì lúc đó anh đã là chủ rồi!
Seokjin chính là đang triệt để bơ đẹp cái con người phá mood là bạn.
- Àaa!-bạn chậc lưỡi khinh khỉnh nhìn anh như đã hiểu, cuối cùng thì anh ấy cũng chỉ biết ăn thôi, vẻ đạo mạo đó đừng hiểu nhầm-Anh có ước mơ thì tốt quá rồi, em còn chẳng biết em sẽ làm gì nữa!
Thở dài, bạn thở dài nghĩ về cái số của mình, cùng lắm chắc bạn sẽ lại làm thợ làm công cho mấy ông sếp khó ở bụng bự thôi.
- Buồn gì chứ, anh đã nghĩ giúp em rồi!
- Dạ?
- Sau này quán ăn đó là của hai đứa mình còn gì, em quản chuyện tiền bạc, còn anh, anh chỉ việc ăn thôi!-Jin nhướn mày nhìn bạn-Làm bà chủ quán ăn Kim Seokjin, nghe oách mà nhỉ?
Fic Ngắn Của Bangtan Và ArmyTác giả: An NhiênJungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc… Bạn và Seokjin cùng là nhân viên của một tiệm ăn nhỏ ở Seoul.Hôm nay là ca làm chung của bạn và anh. Sau khi dọn dẹp quán đâu vào đó, trời cũng dần về khuya, Seokjin mệt mỏi ngồi bệt xuống bật thềm trước cửa, mông lung nhìn lên trời.Trời hôm nay nhiều sao thật, ngôi nào ngôi nấy đều sáng rọi như thể đó là lần cuối cùng của chúng vậy.Nghĩ Seokjin buồn nên bạn cũng ngồi xuống cạnh bên.- Anh sao vậy? Mệt à?- Anh...đang nghĩ về tương lai!Seokjin nói trong khi mắt thì vẫn chăm chú nhìn trời.- Nó sẽ trông ra sao anh nhỉ?Bạn khẽ cười, cũng ngước mắt nhìn vào điểm mù ấy, nơi những dãy chung cư lấp la lấp lánh ánh điện đèn lúc về khuya, nơi tít tắp là vài vật thể nhấp nháy xẹt ngang để lại làn khói trắng vương vãi phía sau...Bạn và anh chính là những kẻ thích mơ mộng nhất còn gì?- Sau khi tốt nghiệp anh sẽ mở quán ăn! Một quán ăn thật to!Jin bảo.- Em tưởng anh học Luật cơ mà?- Quán ăn đó phải bán những món anh thích nhất, anh sẽ được ở đó ăn cả ngày mà không phải nhìn giá, cũng không phải nghĩ chén đĩa ăn xong thì ai sẽ rửa, vì lúc đó anh đã là chủ rồi!Seokjin chính là đang triệt để bơ đẹp cái con người phá mood là bạn.- Àaa!-bạn chậc lưỡi khinh khỉnh nhìn anh như đã hiểu, cuối cùng thì anh ấy cũng chỉ biết ăn thôi, vẻ đạo mạo đó đừng hiểu nhầm-Anh có ước mơ thì tốt quá rồi, em còn chẳng biết em sẽ làm gì nữa!Thở dài, bạn thở dài nghĩ về cái số của mình, cùng lắm chắc bạn sẽ lại làm thợ làm công cho mấy ông sếp khó ở bụng bự thôi.- Buồn gì chứ, anh đã nghĩ giúp em rồi!- Dạ?- Sau này quán ăn đó là của hai đứa mình còn gì, em quản chuyện tiền bạc, còn anh, anh chỉ việc ăn thôi!-Jin nhướn mày nhìn bạn-Làm bà chủ quán ăn Kim Seokjin, nghe oách mà nhỉ?