JungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc…
Chương 30: 2. Kim Seokjin
Fic Ngắn Của Bangtan Và ArmyTác giả: An NhiênJungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc… Từ xưa đến nay, để có thể khiến một kẻ đầy uy quyền, từng lời phả ra đều mang khí chất hoàng tộc nghiêm nghị lạnh lùng như Kim Seokjin, trong phút chốc trở thành kiểu người ôn nhu, dịu dàng ai gặp cũng mến, thực sự chưa có ai làm được điều đó..."Ngoài nàng..."Để Kim Seokjin nói yêu thương một ai là rất khó, nếu không muốn thấy ánh mắt sắc lẻm cùng hàn khí áp đảo đối phương đến nghẹt thở..."Ngoài nàng..."Nhưng để có một Kim Seokjin như bây giờ, thật sự đã là kì tích.Seokjin bây giờ biết cười, biết hát, biết để tâm tới mùi vị của đồ ăn dù là đạm bạc hay cao lương vị mỹ...Seokjin bây giờ biết dịu dàng dừng chân, nâng lên một nhành hoa bên đường đã sớm dập nát vì giông bão, dù khi đó hắn có đang thong dong trên chiếc xe ngựa dác vàng của mình.Chẳng ai làm được điều đó trước đây, khiến hắn một lòng thay đổi. "Ngoài nàng..."Nhưng nàng của hắn chẳng còn tồn tại trên thế gian này nữa rồi. Nàng rời xa hắn, mang theo nỗi đau tột cùng, cả giọt nước mắt mà hắn thề thốt chỉ vì nàng mà rơi...mất mát nàng để lại cho hắn, chẳng thể đếm bằng lời nữa."Seokjin, kiếm của con càng ngày càng sáng!"Ngồi ở chiếc bàn khắc hình phượng phía đối diện, thái hậu Kim nheo lấy đôi mày buồn nở nụ cười nhàn nhạt, tuy xanh xao thế mà ở bà ta lại ung dung tỏa ra khí chất của vị nữ tử mang vẻ đẹp một thời khuynh quốc khuynh thành."Kiếm bình thường sẽ chẳng sáng thế đâu, chỉ có kiếm vương qua máu người của con mới rực rỡ như vậy thôi!"Seokjin một mực chỉ nhìn kiếm, lại vô tình hay hữu ý mà nhếch môi cười khinh miệt."Đã bao năm con vẫn chưa quên được chuyện cũ sao con?""Phản bội là phản bội, con yêu người ta đến ngu si, người ta lại vì tình mà phản bội con. Con nâng niu cây kiếm người ta tặng, đến một lúc lại phải dùng nó để kết liễu đời người ta...vì người ta muốn được giải thoát khỏi con. Mẫu hậu, người xem, trông con giống quái vật lắm sao? Đến người ta còn khiếp sợ con, dù con yêu người ta đến hóa dại rồi?"Thế mới nói, tình của chàng chỉ chàng biết, nàng vô tình, nàng không biết lại làm chàng thêm đau.Ngọc trong băng, vì yêu mà tan chảy.Băng trong ngọc, biết tan rồi sẽ chẳng còn chi.Thế mà vẫn yêu?Dại khờ...
Từ xưa đến nay, để có thể khiến một kẻ đầy uy quyền, từng lời phả ra đều mang khí chất hoàng tộc nghiêm nghị lạnh lùng như Kim Seokjin, trong phút chốc trở thành kiểu người ôn nhu, dịu dàng ai gặp cũng mến, thực sự chưa có ai làm được điều đó...
"Ngoài nàng..."
Để Kim Seokjin nói yêu thương một ai là rất khó, nếu không muốn thấy ánh mắt sắc lẻm cùng hàn khí áp đảo đối phương đến nghẹt thở...
"Ngoài nàng..."
Nhưng để có một Kim Seokjin như bây giờ, thật sự đã là kì tích.
Seokjin bây giờ biết cười, biết hát, biết để tâm tới mùi vị của đồ ăn dù là đạm bạc hay cao lương vị mỹ...
Seokjin bây giờ biết dịu dàng dừng chân, nâng lên một nhành hoa bên đường đã sớm dập nát vì giông bão, dù khi đó hắn có đang thong dong trên chiếc xe ngựa dác vàng của mình.
Chẳng ai làm được điều đó trước đây, khiến hắn một lòng thay đổi. "Ngoài nàng..."
Nhưng nàng của hắn chẳng còn tồn tại trên thế gian này nữa rồi. Nàng rời xa hắn, mang theo nỗi đau tột cùng, cả giọt nước mắt mà hắn thề thốt chỉ vì nàng mà rơi...mất mát nàng để lại cho hắn, chẳng thể đếm bằng lời nữa.
"Seokjin, kiếm của con càng ngày càng sáng!"
Ngồi ở chiếc bàn khắc hình phượng phía đối diện, thái hậu Kim nheo lấy đôi mày buồn nở nụ cười nhàn nhạt, tuy xanh xao thế mà ở bà ta lại ung dung tỏa ra khí chất của vị nữ tử mang vẻ đẹp một thời khuynh quốc khuynh thành.
"Kiếm bình thường sẽ chẳng sáng thế đâu, chỉ có kiếm vương qua máu người của con mới rực rỡ như vậy thôi!"
Seokjin một mực chỉ nhìn kiếm, lại vô tình hay hữu ý mà nhếch môi cười khinh miệt.
"Đã bao năm con vẫn chưa quên được chuyện cũ sao con?"
"Phản bội là phản bội, con yêu người ta đến ngu si, người ta lại vì tình mà phản bội con. Con nâng niu cây kiếm người ta tặng, đến một lúc lại phải dùng nó để kết liễu đời người ta...vì người ta muốn được giải thoát khỏi con. Mẫu hậu, người xem, trông con giống quái vật lắm sao? Đến người ta còn khiếp sợ con, dù con yêu người ta đến hóa dại rồi?"
Thế mới nói, tình của chàng chỉ chàng biết, nàng vô tình, nàng không biết lại làm chàng thêm đau.
Ngọc trong băng, vì yêu mà tan chảy.
Băng trong ngọc, biết tan rồi sẽ chẳng còn chi.
Thế mà vẫn yêu?
Dại khờ...
Fic Ngắn Của Bangtan Và ArmyTác giả: An NhiênJungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc… Từ xưa đến nay, để có thể khiến một kẻ đầy uy quyền, từng lời phả ra đều mang khí chất hoàng tộc nghiêm nghị lạnh lùng như Kim Seokjin, trong phút chốc trở thành kiểu người ôn nhu, dịu dàng ai gặp cũng mến, thực sự chưa có ai làm được điều đó..."Ngoài nàng..."Để Kim Seokjin nói yêu thương một ai là rất khó, nếu không muốn thấy ánh mắt sắc lẻm cùng hàn khí áp đảo đối phương đến nghẹt thở..."Ngoài nàng..."Nhưng để có một Kim Seokjin như bây giờ, thật sự đã là kì tích.Seokjin bây giờ biết cười, biết hát, biết để tâm tới mùi vị của đồ ăn dù là đạm bạc hay cao lương vị mỹ...Seokjin bây giờ biết dịu dàng dừng chân, nâng lên một nhành hoa bên đường đã sớm dập nát vì giông bão, dù khi đó hắn có đang thong dong trên chiếc xe ngựa dác vàng của mình.Chẳng ai làm được điều đó trước đây, khiến hắn một lòng thay đổi. "Ngoài nàng..."Nhưng nàng của hắn chẳng còn tồn tại trên thế gian này nữa rồi. Nàng rời xa hắn, mang theo nỗi đau tột cùng, cả giọt nước mắt mà hắn thề thốt chỉ vì nàng mà rơi...mất mát nàng để lại cho hắn, chẳng thể đếm bằng lời nữa."Seokjin, kiếm của con càng ngày càng sáng!"Ngồi ở chiếc bàn khắc hình phượng phía đối diện, thái hậu Kim nheo lấy đôi mày buồn nở nụ cười nhàn nhạt, tuy xanh xao thế mà ở bà ta lại ung dung tỏa ra khí chất của vị nữ tử mang vẻ đẹp một thời khuynh quốc khuynh thành."Kiếm bình thường sẽ chẳng sáng thế đâu, chỉ có kiếm vương qua máu người của con mới rực rỡ như vậy thôi!"Seokjin một mực chỉ nhìn kiếm, lại vô tình hay hữu ý mà nhếch môi cười khinh miệt."Đã bao năm con vẫn chưa quên được chuyện cũ sao con?""Phản bội là phản bội, con yêu người ta đến ngu si, người ta lại vì tình mà phản bội con. Con nâng niu cây kiếm người ta tặng, đến một lúc lại phải dùng nó để kết liễu đời người ta...vì người ta muốn được giải thoát khỏi con. Mẫu hậu, người xem, trông con giống quái vật lắm sao? Đến người ta còn khiếp sợ con, dù con yêu người ta đến hóa dại rồi?"Thế mới nói, tình của chàng chỉ chàng biết, nàng vô tình, nàng không biết lại làm chàng thêm đau.Ngọc trong băng, vì yêu mà tan chảy.Băng trong ngọc, biết tan rồi sẽ chẳng còn chi.Thế mà vẫn yêu?Dại khờ...