Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 180
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 180“Xì, bủn xỉn thế mà cũng lôi ra được”Hoắc Diệc Phong dè bỉu, cả khuôn mặt đều thể hiện sự khinh miệt và coi thường.Tô Tú Song không chấp, cố tình giả vờ không nghe thấy.Có cuộc gọi đến, cô đứng dậy đi ra bên ngoài nhà hàng.Thấy thế, ba người đàn ông đồng loạt nhướn mày, không biết cô đang làm trò gì.5 phút sau.Tô Tú Song quay lại, trong tay câm một bó hoa và một chiếc bánh gato.Cô đưa hoa cho Hoắc Lăng Tùng rồi mở hộp bánh, là bánh gato dâu tây sô cô la, cô lấy nến ra, từng cây một cắm lên bánh.“Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ…”Tô Tú Song mỉm cười, hát bài hát sinh nhật bằng giọng ngọt ngào, nhẹ nhàng.Người Hoắc Dung Thành hơi run lên, hai chân vắt chéo, đổi tư tế, mặt lạnh đi, nhìn chằm chằm tình cảnh trước mặt.“Bác sĩ Hoắc, sinh nhật vui vẻ nha, chúc anh mãi mãi thanh xuân, mãi mãi 18 tuổi, năm nào cũng có ngày này, cầu nguyện đi nào.”Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ, nhắm mắt lại, 3 giây sau liền mở mắt ra thổi tắt nến.Phục vụ đúng lúc đó bê đồ ăn tới. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Mất mặt quá!”Hoắc Diệc Phong ôm chặt mặt, cậu chưa bao giờ mất mặt như thế.Bữa trưa vẫn xem là vui vẻ, cả nhóm quay trở lại nhà họ Hoắc.“Tú Song, em đi theo anh, anh có lời muốn nói với em”Hoắc Lăng Tùng gọi nhẹ Tô Tú Song, trên cổ vẫn quàng khăn cô tặng.Tô Tú Song có chút ngẩn người, định thần lại mới đi theo anh.Nghe xong, Hoắc Dung Thành đột nhiên dừng bước.Hoắc Diệc Phong đi ngay sau anh không kịp phanh, liên va vào, “Anh hai, sao anh đột nhiên…”Cậu vẫn chưa nói hết thấy khuôn mặt u ám, lạnh lão của Hoắc Dung Thành liên tự động ngậm miệng.Anh hai tâm trạng không tốt, nhìn sắc mặt rất kém.Sợ không cẩn thận sẽ làm anh tức giận, Hoắc Diệc Phong thở nhẹ, cúi đầu, từng nước nhỏ đi về phía trước.Trong vườn hoa.“Ngồi đi.” Hoắc Lăng Tùng chỉ vào ghế.“Không cần đâu, em còn có việc, bác sỹ Hoắc nói luôn đi, tốt nhất là nói ngắn gọn thôi.”Tô Tú Song đứng như vậy rồi nói.Hiện tại cô muốn đi tìm Hoắc Dung Thành nên có chút nóng ruột.“Bây giờ em rất xa cách anh” Hoắc Lăng Tùng nói.Lông mi khẽ rung lên, cô nghĩ lại hai cuộc điện thoại bị ngắt của mình, bặm môi, “Không có, bác sỹ Hoắc nghĩ nhiều rồi “Cảm giác của anh luôn rất nhạy bén, còn nữa, anh luôn nghĩ chúng ta là bạn bè”
Chương 180
“Xì, bủn xỉn thế mà cũng lôi ra được”
Hoắc Diệc Phong dè bỉu, cả khuôn mặt đều thể hiện sự khinh miệt và coi thường.
Tô Tú Song không chấp, cố tình giả vờ không nghe thấy.
Có cuộc gọi đến, cô đứng dậy đi ra bên ngoài nhà hàng.
Thấy thế, ba người đàn ông đồng loạt nhướn mày, không biết cô đang làm trò gì.
5 phút sau.
Tô Tú Song quay lại, trong tay câm một bó hoa và một chiếc bánh gato.
Cô đưa hoa cho Hoắc Lăng Tùng rồi mở hộp bánh, là bánh gato dâu tây sô cô la, cô lấy nến ra, từng cây một cắm lên bánh.
“Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ…”
Tô Tú Song mỉm cười, hát bài hát sinh nhật bằng giọng ngọt ngào, nhẹ nhàng.
Người Hoắc Dung Thành hơi run lên, hai chân vắt chéo, đổi tư tế, mặt lạnh đi, nhìn chằm chằm tình cảnh trước mặt.
“Bác sĩ Hoắc, sinh nhật vui vẻ nha, chúc anh mãi mãi thanh xuân, mãi mãi 18 tuổi, năm nào cũng có ngày này, cầu nguyện đi nào.”
Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ, nhắm mắt lại, 3 giây sau liền mở mắt ra thổi tắt nến.
Phục vụ đúng lúc đó bê đồ ăn tới. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
“Mất mặt quá!”
Hoắc Diệc Phong ôm chặt mặt, cậu chưa bao giờ mất mặt như thế.
Bữa trưa vẫn xem là vui vẻ, cả nhóm quay trở lại nhà họ Hoắc.
“Tú Song, em đi theo anh, anh có lời muốn nói với em”
Hoắc Lăng Tùng gọi nhẹ Tô Tú Song, trên cổ vẫn quàng khăn cô tặng.
Tô Tú Song có chút ngẩn người, định thần lại mới đi theo anh.
Nghe xong, Hoắc Dung Thành đột nhiên dừng bước.
Hoắc Diệc Phong đi ngay sau anh không kịp phanh, liên va vào, “Anh hai, sao anh đột nhiên…”
Cậu vẫn chưa nói hết thấy khuôn mặt u ám, lạnh lão của Hoắc Dung Thành liên tự động ngậm miệng.
Anh hai tâm trạng không tốt, nhìn sắc mặt rất kém.
Sợ không cẩn thận sẽ làm anh tức giận, Hoắc Diệc Phong thở nhẹ, cúi đầu, từng nước nhỏ đi về phía trước.
Trong vườn hoa.
“Ngồi đi.” Hoắc Lăng Tùng chỉ vào ghế.
“Không cần đâu, em còn có việc, bác sỹ Hoắc nói luôn đi, tốt nhất là nói ngắn gọn thôi.”
Tô Tú Song đứng như vậy rồi nói.
Hiện tại cô muốn đi tìm Hoắc Dung Thành nên có chút nóng ruột.
“Bây giờ em rất xa cách anh” Hoắc Lăng Tùng nói.
Lông mi khẽ rung lên, cô nghĩ lại hai cuộc điện thoại bị ngắt của mình, bặm môi, “Không có, bác sỹ Hoắc nghĩ nhiều rồi “Cảm giác của anh luôn rất nhạy bén, còn nữa, anh luôn nghĩ chúng ta là bạn bè”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 180“Xì, bủn xỉn thế mà cũng lôi ra được”Hoắc Diệc Phong dè bỉu, cả khuôn mặt đều thể hiện sự khinh miệt và coi thường.Tô Tú Song không chấp, cố tình giả vờ không nghe thấy.Có cuộc gọi đến, cô đứng dậy đi ra bên ngoài nhà hàng.Thấy thế, ba người đàn ông đồng loạt nhướn mày, không biết cô đang làm trò gì.5 phút sau.Tô Tú Song quay lại, trong tay câm một bó hoa và một chiếc bánh gato.Cô đưa hoa cho Hoắc Lăng Tùng rồi mở hộp bánh, là bánh gato dâu tây sô cô la, cô lấy nến ra, từng cây một cắm lên bánh.“Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ…”Tô Tú Song mỉm cười, hát bài hát sinh nhật bằng giọng ngọt ngào, nhẹ nhàng.Người Hoắc Dung Thành hơi run lên, hai chân vắt chéo, đổi tư tế, mặt lạnh đi, nhìn chằm chằm tình cảnh trước mặt.“Bác sĩ Hoắc, sinh nhật vui vẻ nha, chúc anh mãi mãi thanh xuân, mãi mãi 18 tuổi, năm nào cũng có ngày này, cầu nguyện đi nào.”Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ, nhắm mắt lại, 3 giây sau liền mở mắt ra thổi tắt nến.Phục vụ đúng lúc đó bê đồ ăn tới. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Mất mặt quá!”Hoắc Diệc Phong ôm chặt mặt, cậu chưa bao giờ mất mặt như thế.Bữa trưa vẫn xem là vui vẻ, cả nhóm quay trở lại nhà họ Hoắc.“Tú Song, em đi theo anh, anh có lời muốn nói với em”Hoắc Lăng Tùng gọi nhẹ Tô Tú Song, trên cổ vẫn quàng khăn cô tặng.Tô Tú Song có chút ngẩn người, định thần lại mới đi theo anh.Nghe xong, Hoắc Dung Thành đột nhiên dừng bước.Hoắc Diệc Phong đi ngay sau anh không kịp phanh, liên va vào, “Anh hai, sao anh đột nhiên…”Cậu vẫn chưa nói hết thấy khuôn mặt u ám, lạnh lão của Hoắc Dung Thành liên tự động ngậm miệng.Anh hai tâm trạng không tốt, nhìn sắc mặt rất kém.Sợ không cẩn thận sẽ làm anh tức giận, Hoắc Diệc Phong thở nhẹ, cúi đầu, từng nước nhỏ đi về phía trước.Trong vườn hoa.“Ngồi đi.” Hoắc Lăng Tùng chỉ vào ghế.“Không cần đâu, em còn có việc, bác sỹ Hoắc nói luôn đi, tốt nhất là nói ngắn gọn thôi.”Tô Tú Song đứng như vậy rồi nói.Hiện tại cô muốn đi tìm Hoắc Dung Thành nên có chút nóng ruột.“Bây giờ em rất xa cách anh” Hoắc Lăng Tùng nói.Lông mi khẽ rung lên, cô nghĩ lại hai cuộc điện thoại bị ngắt của mình, bặm môi, “Không có, bác sỹ Hoắc nghĩ nhiều rồi “Cảm giác của anh luôn rất nhạy bén, còn nữa, anh luôn nghĩ chúng ta là bạn bè”