Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 190
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 190Giọng nói vừa mới cất lên, Hàn Văn Thiên đi về phía hai người.Lễ tân đỏ mặt, “Hàn Thiếu”“Chị dâu nhỏ, chúng ta không phải hạng người không ăn nổi một bữa cơm, chị thấy đúng không?” Hàn Văn Thiên nói.“Cậu ăn nổi, tôi không ăn nổi” Tô Tú Song nói thẳng, không cho anh ta chút mặt mũi nào.Hàn Văn Thiên cũng không tức giận, tiếp tục cười hi hi, “Cậu hai muốn cô đến phòng riêng một chuyến”“Tôi không đi” Tô Tú Song từ chối.“Tính tình anh ta cô biết mà, nếu như anh ta không vui, người khác cũng đừng hòng thoải mái, hà tất như thế, đúng không?”Vừa nói, Hà Vũ Trạch đi tới phía sau Tô Tú Song, đặt hai tay lên lưng cô đẩy về phía trước.Tô Tú Song bị đẩy vào phòng riêng.Chỉ nhìn thấy người đàn ông lười biếng dựa vào sô pha màu đen bằng da thật, ngón tay dài nghịch ly rượu vang, ánh mắt lạnh lùng.Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở hai người.Không khí trong phòng riêng lại thay đổi rồi.“Ai cho cô vào?” Hoắc Dung Thành nói trước, anh phá vỡ sự im lặng trong phòng.“Lẽ nào không phải anh bảo tôi vào sao?” Tô Tú Song không trả lời mà hỏi lại.Hoắc Dung Thành nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Hàn Văn Thiên, “Bảo cô vào làm gì, ăn no rửng mỡ à”Lại dám lừa côi Tô Tú Song quay đầu, cắn chặt răng nhìn chằm chằm Hàn Văn Thiên, “Đồ lừa đảo: “Chị dâu nhỏ, đừng kích động vội, tôi là nghĩ cho cô, cô nghĩ xem, cô và cậu hai là vợ chồng, chỉ cần cô mở lời, cậu hai thanh toán giúp cô, lại không phải là việc cỏn con sao?”Hàn Văn Thiên cười híp mắt.Hoắc Dung Thành nói, “Không trả được tiền, định ăn cơm bá vương à?”Nghe xong, Tô Tú Song cảm thấy nhục nhã lạ thường.“Cái này không thể trách chị dâu nhỏ được, rõ ràng là đối phương coi chị dâu nhỏ là đồ ngu, muốn ăn chặn một bữa ngon.” Hàn Văn Thiên bên cạnh nói chen vào.Hoắc Dung Thành cười lạnh, “Đây là kết quả của việc cô nhờ Hoắc Lăng Tùng giúp đỡ?”“Không liên quan gì đến anh” Tô Tú Song nhìn anh chằm chằm, “Cho dù kết quả như thế nào, anh ấy bằng lòng giúp tôi, chứ không giống anh, máu lạnh vô tình, không hiểu lòng người”Phút chốc, mặt Hoắc Dung Thành tối sầm lại, một luồng khí lạnh ngưng tụ xung quanh anh, “Giúp cô là tình nghĩa, không phải bổn phận, trước mặt tôi đừng có đem cái trò trói buộc đạo đức ra”Hàn Văn Thiên lén nuốt nước bọt, đột nhiên vô cùng hối hận vì đã đưa Tô Tú Song vào phòng.Sợ rằng không xem được náo nhiệt và k*ch th*ch, đến lúc đó kết cục là chết không toàn thây.Không khí nhất thời vô cùng căng thẳng.Tô Tú Song không nói gì, quay đầu định rời khỏi đó.Hoắc Dung Thành liếc qua.Hàn Văn Thiên lập tức hiểu ý, anh ta nhanh tay nhanh mắt, chân lại dài, lùi lại một bước trực tiếp chắn lối đi.“Anh có ý gì?”
Chương 190
Giọng nói vừa mới cất lên, Hàn Văn Thiên đi về phía hai người.
Lễ tân đỏ mặt, “Hàn Thiếu”
“Chị dâu nhỏ, chúng ta không phải hạng người không ăn nổi một bữa cơm, chị thấy đúng không?” Hàn Văn Thiên nói.
“Cậu ăn nổi, tôi không ăn nổi” Tô Tú Song nói thẳng, không cho anh ta chút mặt mũi nào.
Hàn Văn Thiên cũng không tức giận, tiếp tục cười hi hi, “Cậu hai muốn cô đến phòng riêng một chuyến”
“Tôi không đi” Tô Tú Song từ chối.
“Tính tình anh ta cô biết mà, nếu như anh ta không vui, người khác cũng đừng hòng thoải mái, hà tất như thế, đúng không?”
Vừa nói, Hà Vũ Trạch đi tới phía sau Tô Tú Song, đặt hai tay lên lưng cô đẩy về phía trước.
Tô Tú Song bị đẩy vào phòng riêng.
Chỉ nhìn thấy người đàn ông lười biếng dựa vào sô pha màu đen bằng da thật, ngón tay dài nghịch ly rượu vang, ánh mắt lạnh lùng.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở hai người.
Không khí trong phòng riêng lại thay đổi rồi.
“Ai cho cô vào?” Hoắc Dung Thành nói trước, anh phá vỡ sự im lặng trong phòng.
“Lẽ nào không phải anh bảo tôi vào sao?” Tô Tú Song không trả lời mà hỏi lại.
Hoắc Dung Thành nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Hàn Văn Thiên, “Bảo cô vào làm gì, ăn no rửng mỡ à”
Lại dám lừa côi Tô Tú Song quay đầu, cắn chặt răng nhìn chằm chằm Hàn Văn Thiên, “Đồ lừa đảo: “Chị dâu nhỏ, đừng kích động vội, tôi là nghĩ cho cô, cô nghĩ xem, cô và cậu hai là vợ chồng, chỉ cần cô mở lời, cậu hai thanh toán giúp cô, lại không phải là việc cỏn con sao?”
Hàn Văn Thiên cười híp mắt.
Hoắc Dung Thành nói, “Không trả được tiền, định ăn cơm bá vương à?”
Nghe xong, Tô Tú Song cảm thấy nhục nhã lạ thường.
“Cái này không thể trách chị dâu nhỏ được, rõ ràng là đối phương coi chị dâu nhỏ là đồ ngu, muốn ăn chặn một bữa ngon.” Hàn Văn Thiên bên cạnh nói chen vào.
Hoắc Dung Thành cười lạnh, “Đây là kết quả của việc cô nhờ Hoắc Lăng Tùng giúp đỡ?”
“Không liên quan gì đến anh” Tô Tú Song nhìn anh chằm chằm, “Cho dù kết quả như thế nào, anh ấy bằng lòng giúp tôi, chứ không giống anh, máu lạnh vô tình, không hiểu lòng người”
Phút chốc, mặt Hoắc Dung Thành tối sầm lại, một luồng khí lạnh ngưng tụ xung quanh anh, “Giúp cô là tình nghĩa, không phải bổn phận, trước mặt tôi đừng có đem cái trò trói buộc đạo đức ra”
Hàn Văn Thiên lén nuốt nước bọt, đột nhiên vô cùng hối hận vì đã đưa Tô Tú Song vào phòng.
Sợ rằng không xem được náo nhiệt và k*ch th*ch, đến lúc đó kết cục là chết không toàn thây.
Không khí nhất thời vô cùng căng thẳng.
Tô Tú Song không nói gì, quay đầu định rời khỏi đó.
Hoắc Dung Thành liếc qua.
Hàn Văn Thiên lập tức hiểu ý, anh ta nhanh tay nhanh mắt, chân lại dài, lùi lại một bước trực tiếp chắn lối đi.
“Anh có ý gì?”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 190Giọng nói vừa mới cất lên, Hàn Văn Thiên đi về phía hai người.Lễ tân đỏ mặt, “Hàn Thiếu”“Chị dâu nhỏ, chúng ta không phải hạng người không ăn nổi một bữa cơm, chị thấy đúng không?” Hàn Văn Thiên nói.“Cậu ăn nổi, tôi không ăn nổi” Tô Tú Song nói thẳng, không cho anh ta chút mặt mũi nào.Hàn Văn Thiên cũng không tức giận, tiếp tục cười hi hi, “Cậu hai muốn cô đến phòng riêng một chuyến”“Tôi không đi” Tô Tú Song từ chối.“Tính tình anh ta cô biết mà, nếu như anh ta không vui, người khác cũng đừng hòng thoải mái, hà tất như thế, đúng không?”Vừa nói, Hà Vũ Trạch đi tới phía sau Tô Tú Song, đặt hai tay lên lưng cô đẩy về phía trước.Tô Tú Song bị đẩy vào phòng riêng.Chỉ nhìn thấy người đàn ông lười biếng dựa vào sô pha màu đen bằng da thật, ngón tay dài nghịch ly rượu vang, ánh mắt lạnh lùng.Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở hai người.Không khí trong phòng riêng lại thay đổi rồi.“Ai cho cô vào?” Hoắc Dung Thành nói trước, anh phá vỡ sự im lặng trong phòng.“Lẽ nào không phải anh bảo tôi vào sao?” Tô Tú Song không trả lời mà hỏi lại.Hoắc Dung Thành nhìn cô, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Hàn Văn Thiên, “Bảo cô vào làm gì, ăn no rửng mỡ à”Lại dám lừa côi Tô Tú Song quay đầu, cắn chặt răng nhìn chằm chằm Hàn Văn Thiên, “Đồ lừa đảo: “Chị dâu nhỏ, đừng kích động vội, tôi là nghĩ cho cô, cô nghĩ xem, cô và cậu hai là vợ chồng, chỉ cần cô mở lời, cậu hai thanh toán giúp cô, lại không phải là việc cỏn con sao?”Hàn Văn Thiên cười híp mắt.Hoắc Dung Thành nói, “Không trả được tiền, định ăn cơm bá vương à?”Nghe xong, Tô Tú Song cảm thấy nhục nhã lạ thường.“Cái này không thể trách chị dâu nhỏ được, rõ ràng là đối phương coi chị dâu nhỏ là đồ ngu, muốn ăn chặn một bữa ngon.” Hàn Văn Thiên bên cạnh nói chen vào.Hoắc Dung Thành cười lạnh, “Đây là kết quả của việc cô nhờ Hoắc Lăng Tùng giúp đỡ?”“Không liên quan gì đến anh” Tô Tú Song nhìn anh chằm chằm, “Cho dù kết quả như thế nào, anh ấy bằng lòng giúp tôi, chứ không giống anh, máu lạnh vô tình, không hiểu lòng người”Phút chốc, mặt Hoắc Dung Thành tối sầm lại, một luồng khí lạnh ngưng tụ xung quanh anh, “Giúp cô là tình nghĩa, không phải bổn phận, trước mặt tôi đừng có đem cái trò trói buộc đạo đức ra”Hàn Văn Thiên lén nuốt nước bọt, đột nhiên vô cùng hối hận vì đã đưa Tô Tú Song vào phòng.Sợ rằng không xem được náo nhiệt và k*ch th*ch, đến lúc đó kết cục là chết không toàn thây.Không khí nhất thời vô cùng căng thẳng.Tô Tú Song không nói gì, quay đầu định rời khỏi đó.Hoắc Dung Thành liếc qua.Hàn Văn Thiên lập tức hiểu ý, anh ta nhanh tay nhanh mắt, chân lại dài, lùi lại một bước trực tiếp chắn lối đi.“Anh có ý gì?”