Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 215
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 215Một tiếng sau, Tô Tú Song đeo tạp dề đi tới, trong tay bưng rau.Thấy thế, Hoắc Lăng Tùng đứng dậy đi hỗ trợ.Cô làm rất nhiều, đầy một bàn đồ ăn, còn có cả bánh rán.Hoắc Lăng Tùng ngồi xuống.Hoắc Diệc Phong dẫn theo Tiểu Bạch đi tới vẻ mặt ghét bỏ, “Không ăn, làm cái gì vậy.”“Không ăn thì nhịn đói” Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc cậu.“Người không giúp đỡ làm cơm tối, không có tư cách nêu ý kiến.” Hoắc Lăng Tùng cũng nói theo.“Không ăn thì không ăn, ai mà thèm!”Hoắc Diệc Phong cũng rất nóng nảy, mạnh mẽ nằm xuống ghế sa lon, “Cho dù em có chết đói cũng không ăn một miếng cơm nào do nữ nhân ngu ngốc kia nấu đâu!”“Có cốt khí, cho cậu một tràng pháo tay!!!”Phía sau, Tô Tú Song mỉm cười vỗ tay tán thưởng cậu, thanh âm dị thường vang dội.Sau đó, cô cầm lấy một cái bánh rán, công khai dùng đũa gắp khoai tây sợi và rau trộn, cuốn lại đưa cho Hoắc Dung Thành.Hoắc Dung Thành hơi nhướn mắt, nhìn cô, không nhận lấy.Tô Tú Song tay giơ trên không, có chút xấu hổ.Một bên, Hoắc Lăng Tùng thấy thế, nhẹ giọng giải thích, “Anh hai mắc chứng nghiện sạch sẽ.”Lúc ăn sủi cảo trong lễ mừng năm mới, không thấy anh ta nghiện sạch sẽ cơ mà, giờ lại nghiện sạch sẽ, bệnh này cũng có thời điểm hả?Tô Tú Song thâm mắng trong lòng.Tuy nhiên, cô cũng không tức giận, chuẩn bị thu tay lại, chính mình ăn.Ngay lúc này, Hoắc Dung Thành duỗi tay ra cầm lấy miếng bánh trên tay cô bắt đầu ăn.“Thế nào?” Tô Tú Song nhìn anh, có chút khẩn trương cùng chờ mong.Cắn một miếng, bắt gặp ánh mắt sáng ngời của cô, Hoắc Dung Thành sâu kín nhìn cô hiếm khi khen tặng mà nói, “Cũng không tệ lắm”“Vậy anh ăn nhiều một chút” Tô Tú Song khẽ nở nụ cười, lại cuốn một cái, đưa cho Hoắc Lăng Tùng.“Cảm ơn” Anh nếm thử một miếng, tán thưởng nói, “Ăn ngon, mùi vị không tệ, có một hương vị rất khó diễn tả, rất giống hương vị của gia đình”Trong khoảng thời gian ngắn, trên bàn cơm không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng ăn cơm.Hoắc Diệc Phong nằm trên ghế sa lon, mũi ngửi thấy mùi thơm bay lại đây, bụng cậu ùng ục mà hát hòa âm theo, càng nghe thấy càng đói.“Tôi là một cây cải thìa đáng thương, không cha không mẹ, không ai yêu, ở trong mơ anh trai ăn mì còn tôi ăn canh a.”Nhắm mắt lại, cậu dài giọng u oán mà hát.Đáng tiếc, không có người nào để ý tới cậu.Càng thấy vậy, trong lòng lại càng buồn phiền, cậu chua xót mà lau nước mắt, “ Chú Trương, nếu hôm nay cháu chết đói, chú nhớ rõ làm cho cháu một cái quan tài thật xa hoa đấy”
Chương 215
Một tiếng sau, Tô Tú Song đeo tạp dề đi tới, trong tay bưng rau.
Thấy thế, Hoắc Lăng Tùng đứng dậy đi hỗ trợ.
Cô làm rất nhiều, đầy một bàn đồ ăn, còn có cả bánh rán.
Hoắc Lăng Tùng ngồi xuống.
Hoắc Diệc Phong dẫn theo Tiểu Bạch đi tới vẻ mặt ghét bỏ, “Không ăn, làm cái gì vậy.”
“Không ăn thì nhịn đói” Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc cậu.
“Người không giúp đỡ làm cơm tối, không có tư cách nêu ý kiến.” Hoắc Lăng Tùng cũng nói theo.
“Không ăn thì không ăn, ai mà thèm!”
Hoắc Diệc Phong cũng rất nóng nảy, mạnh mẽ nằm xuống ghế sa lon, “Cho dù em có chết đói cũng không ăn một miếng cơm nào do nữ nhân ngu ngốc kia nấu đâu!”
“Có cốt khí, cho cậu một tràng pháo tay!!!”
Phía sau, Tô Tú Song mỉm cười vỗ tay tán thưởng cậu, thanh âm dị thường vang dội.
Sau đó, cô cầm lấy một cái bánh rán, công khai dùng đũa gắp khoai tây sợi và rau trộn, cuốn lại đưa cho Hoắc Dung Thành.
Hoắc Dung Thành hơi nhướn mắt, nhìn cô, không nhận lấy.
Tô Tú Song tay giơ trên không, có chút xấu hổ.
Một bên, Hoắc Lăng Tùng thấy thế, nhẹ giọng giải thích, “Anh hai mắc chứng nghiện sạch sẽ.”
Lúc ăn sủi cảo trong lễ mừng năm mới, không thấy anh ta nghiện sạch sẽ cơ mà, giờ lại nghiện sạch sẽ, bệnh này cũng có thời điểm hả?
Tô Tú Song thâm mắng trong lòng.
Tuy nhiên, cô cũng không tức giận, chuẩn bị thu tay lại, chính mình ăn.
Ngay lúc này, Hoắc Dung Thành duỗi tay ra cầm lấy miếng bánh trên tay cô bắt đầu ăn.
“Thế nào?” Tô Tú Song nhìn anh, có chút khẩn trương cùng chờ mong.
Cắn một miếng, bắt gặp ánh mắt sáng ngời của cô, Hoắc Dung Thành sâu kín nhìn cô hiếm khi khen tặng mà nói, “Cũng không tệ lắm”
“Vậy anh ăn nhiều một chút” Tô Tú Song khẽ nở nụ cười, lại cuốn một cái, đưa cho Hoắc Lăng Tùng.
“Cảm ơn” Anh nếm thử một miếng, tán thưởng nói, “Ăn ngon, mùi vị không tệ, có một hương vị rất khó diễn tả, rất giống hương vị của gia đình”
Trong khoảng thời gian ngắn, trên bàn cơm không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng ăn cơm.
Hoắc Diệc Phong nằm trên ghế sa lon, mũi ngửi thấy mùi thơm bay lại đây, bụng cậu ùng ục mà hát hòa âm theo, càng nghe thấy càng đói.
“Tôi là một cây cải thìa đáng thương, không cha không mẹ, không ai yêu, ở trong mơ anh trai ăn mì còn tôi ăn canh a.”
Nhắm mắt lại, cậu dài giọng u oán mà hát.
Đáng tiếc, không có người nào để ý tới cậu.
Càng thấy vậy, trong lòng lại càng buồn phiền, cậu chua xót mà lau nước mắt, “ Chú Trương, nếu hôm nay cháu chết đói, chú nhớ rõ làm cho cháu một cái quan tài thật xa hoa đấy”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 215Một tiếng sau, Tô Tú Song đeo tạp dề đi tới, trong tay bưng rau.Thấy thế, Hoắc Lăng Tùng đứng dậy đi hỗ trợ.Cô làm rất nhiều, đầy một bàn đồ ăn, còn có cả bánh rán.Hoắc Lăng Tùng ngồi xuống.Hoắc Diệc Phong dẫn theo Tiểu Bạch đi tới vẻ mặt ghét bỏ, “Không ăn, làm cái gì vậy.”“Không ăn thì nhịn đói” Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc cậu.“Người không giúp đỡ làm cơm tối, không có tư cách nêu ý kiến.” Hoắc Lăng Tùng cũng nói theo.“Không ăn thì không ăn, ai mà thèm!”Hoắc Diệc Phong cũng rất nóng nảy, mạnh mẽ nằm xuống ghế sa lon, “Cho dù em có chết đói cũng không ăn một miếng cơm nào do nữ nhân ngu ngốc kia nấu đâu!”“Có cốt khí, cho cậu một tràng pháo tay!!!”Phía sau, Tô Tú Song mỉm cười vỗ tay tán thưởng cậu, thanh âm dị thường vang dội.Sau đó, cô cầm lấy một cái bánh rán, công khai dùng đũa gắp khoai tây sợi và rau trộn, cuốn lại đưa cho Hoắc Dung Thành.Hoắc Dung Thành hơi nhướn mắt, nhìn cô, không nhận lấy.Tô Tú Song tay giơ trên không, có chút xấu hổ.Một bên, Hoắc Lăng Tùng thấy thế, nhẹ giọng giải thích, “Anh hai mắc chứng nghiện sạch sẽ.”Lúc ăn sủi cảo trong lễ mừng năm mới, không thấy anh ta nghiện sạch sẽ cơ mà, giờ lại nghiện sạch sẽ, bệnh này cũng có thời điểm hả?Tô Tú Song thâm mắng trong lòng.Tuy nhiên, cô cũng không tức giận, chuẩn bị thu tay lại, chính mình ăn.Ngay lúc này, Hoắc Dung Thành duỗi tay ra cầm lấy miếng bánh trên tay cô bắt đầu ăn.“Thế nào?” Tô Tú Song nhìn anh, có chút khẩn trương cùng chờ mong.Cắn một miếng, bắt gặp ánh mắt sáng ngời của cô, Hoắc Dung Thành sâu kín nhìn cô hiếm khi khen tặng mà nói, “Cũng không tệ lắm”“Vậy anh ăn nhiều một chút” Tô Tú Song khẽ nở nụ cười, lại cuốn một cái, đưa cho Hoắc Lăng Tùng.“Cảm ơn” Anh nếm thử một miếng, tán thưởng nói, “Ăn ngon, mùi vị không tệ, có một hương vị rất khó diễn tả, rất giống hương vị của gia đình”Trong khoảng thời gian ngắn, trên bàn cơm không có tiếng nói chuyện, chỉ có tiếng ăn cơm.Hoắc Diệc Phong nằm trên ghế sa lon, mũi ngửi thấy mùi thơm bay lại đây, bụng cậu ùng ục mà hát hòa âm theo, càng nghe thấy càng đói.“Tôi là một cây cải thìa đáng thương, không cha không mẹ, không ai yêu, ở trong mơ anh trai ăn mì còn tôi ăn canh a.”Nhắm mắt lại, cậu dài giọng u oán mà hát.Đáng tiếc, không có người nào để ý tới cậu.Càng thấy vậy, trong lòng lại càng buồn phiền, cậu chua xót mà lau nước mắt, “ Chú Trương, nếu hôm nay cháu chết đói, chú nhớ rõ làm cho cháu một cái quan tài thật xa hoa đấy”