Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 219
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 219Lúc này, Hoắc Diệc Phong cầm một chậu tuyết, híp mắt nhìn Tô Tú Song, anh †a cười muốn đánh: “Cô gọi đi, kêu to lên đi, cho dù cô kêu rát cổ họng, cũng sẽ không có người đến cứu cô đâu”“Anh sao lại b**n th** như vậy!”Tô Tú Song hung dữ nói.Hoắc Diệc Phong hừ lạnh một cái, cũng không quan tâm đến cô.Tô Tú Song nhấc mắt lên, khóe mắt vô tình nhìn Hoắc Dung Thành đang đứng phía xa, anh mặc một cái áo màu đen, lộ ra dáng người cao ngất.Ánh mắt hơi chuyển động, một tia sáng xẹt qua mắt cô, trong lòng cô xuất hiện một ý nghĩ.Cô tỉnh bơ, nhấc chân đi về phía Hắc Diệc Sâm.“Nhóc con, cô muốn chạy trốn sao?Cô cho rằng mình có thể thoát khỏi bàn †ay tôi sao?”Khóe miệng anh ta cong lên, sau đó cũng đuổi theo, khi thấy Hoắc Dung Thành anh ta vẫn không dừng lại.Nhắm vào Tô Tú Song sau đó ném một chậu đầy tuyết ra, toàn bộ đều ném hết!Nói thì chậm nhưng hành động lại diễn ra rất nhanh, Tô Tú Song nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng trốn ở sau lưng Hoắc Dung Thành.Người đàn ông với đôi chân thon dài, cô đứng ở sau lưng anh hoàn toàn bị che lấp.Sau đó không khí đều yên tĩnh lại.Hoắc Diệc Phong hít một hơi khí lạnh, dè dặt liếc một cái.Chỉ thấy anh hai từ đầu đến chân đều là tuyết, nhìn có vẻ hơi chật vật, hiuwax lông mày còn vương lại khí tràng nguy hiểm lạnh như băng.Bỏ cái chậu trong tay xuống, Hoắc Diệc Phong tỏ ra nghiêm mặt, sau đó không nói hai lời giống như một cơn gió mà chạy như điên vào phòng khách.Thấy Hoắc Diệc Phong đã rời đi, Tô Tú Song nhẹ nhàng thở ra, cũng muốn nhân cơ hội này chạy trốn.“Muốn chạy sao?”Ai ngờ người đàn ông giống như sau lưng có mắt, chân cô mới bước về phía trước một bước đã bị Hoắc Dung Thành nắm lấy cổ tay kéo lại.Dưới chân đều là tuyết rất trơn, cô lại đúng lúc dẫm trên đá, thân thể hơi nghiêng sau đó trực tiếp ngã về phía trước.“AI”Cô kinh hãi kêu lên, hai mắt nhắm chặt lại, cả người không c=khống chế được ngã nhào về phía người đàn ông.Hai người không tránh được liền ngã trên đất.Hoắc Dung Thành nằm dưới, Tô Tú Song nằm trên, nằm ngay trong ngực anh.Không giống trong suy nghĩ, cô không hề cảm thấy đau đớn sau đó cô liền mở mắt ra.Gương mặt người đàn ông tuấn mỹ gần trong gang tấc, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng được lông mi của anh.Ánh mắt Hoắc Dung Thành cũng dừng lại trên người cô.
Chương 219
Lúc này, Hoắc Diệc Phong cầm một chậu tuyết, híp mắt nhìn Tô Tú Song, anh †a cười muốn đánh: “Cô gọi đi, kêu to lên đi, cho dù cô kêu rát cổ họng, cũng sẽ không có người đến cứu cô đâu”
“Anh sao lại b**n th** như vậy!”
Tô Tú Song hung dữ nói.
Hoắc Diệc Phong hừ lạnh một cái, cũng không quan tâm đến cô.
Tô Tú Song nhấc mắt lên, khóe mắt vô tình nhìn Hoắc Dung Thành đang đứng phía xa, anh mặc một cái áo màu đen, lộ ra dáng người cao ngất.
Ánh mắt hơi chuyển động, một tia sáng xẹt qua mắt cô, trong lòng cô xuất hiện một ý nghĩ.
Cô tỉnh bơ, nhấc chân đi về phía Hắc Diệc Sâm.
“Nhóc con, cô muốn chạy trốn sao?
Cô cho rằng mình có thể thoát khỏi bàn †ay tôi sao?”
Khóe miệng anh ta cong lên, sau đó cũng đuổi theo, khi thấy Hoắc Dung Thành anh ta vẫn không dừng lại.
Nhắm vào Tô Tú Song sau đó ném một chậu đầy tuyết ra, toàn bộ đều ném hết!
Nói thì chậm nhưng hành động lại diễn ra rất nhanh, Tô Tú Song nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng trốn ở sau lưng Hoắc Dung Thành.
Người đàn ông với đôi chân thon dài, cô đứng ở sau lưng anh hoàn toàn bị che lấp.
Sau đó không khí đều yên tĩnh lại.
Hoắc Diệc Phong hít một hơi khí lạnh, dè dặt liếc một cái.
Chỉ thấy anh hai từ đầu đến chân đều là tuyết, nhìn có vẻ hơi chật vật, hiuwax lông mày còn vương lại khí tràng nguy hiểm lạnh như băng.
Bỏ cái chậu trong tay xuống, Hoắc Diệc Phong tỏ ra nghiêm mặt, sau đó không nói hai lời giống như một cơn gió mà chạy như điên vào phòng khách.
Thấy Hoắc Diệc Phong đã rời đi, Tô Tú Song nhẹ nhàng thở ra, cũng muốn nhân cơ hội này chạy trốn.
“Muốn chạy sao?”
Ai ngờ người đàn ông giống như sau lưng có mắt, chân cô mới bước về phía trước một bước đã bị Hoắc Dung Thành nắm lấy cổ tay kéo lại.
Dưới chân đều là tuyết rất trơn, cô lại đúng lúc dẫm trên đá, thân thể hơi nghiêng sau đó trực tiếp ngã về phía trước.
“AI”
Cô kinh hãi kêu lên, hai mắt nhắm chặt lại, cả người không c=khống chế được ngã nhào về phía người đàn ông.
Hai người không tránh được liền ngã trên đất.
Hoắc Dung Thành nằm dưới, Tô Tú Song nằm trên, nằm ngay trong ngực anh.
Không giống trong suy nghĩ, cô không hề cảm thấy đau đớn sau đó cô liền mở mắt ra.
Gương mặt người đàn ông tuấn mỹ gần trong gang tấc, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng được lông mi của anh.
Ánh mắt Hoắc Dung Thành cũng dừng lại trên người cô.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 219Lúc này, Hoắc Diệc Phong cầm một chậu tuyết, híp mắt nhìn Tô Tú Song, anh †a cười muốn đánh: “Cô gọi đi, kêu to lên đi, cho dù cô kêu rát cổ họng, cũng sẽ không có người đến cứu cô đâu”“Anh sao lại b**n th** như vậy!”Tô Tú Song hung dữ nói.Hoắc Diệc Phong hừ lạnh một cái, cũng không quan tâm đến cô.Tô Tú Song nhấc mắt lên, khóe mắt vô tình nhìn Hoắc Dung Thành đang đứng phía xa, anh mặc một cái áo màu đen, lộ ra dáng người cao ngất.Ánh mắt hơi chuyển động, một tia sáng xẹt qua mắt cô, trong lòng cô xuất hiện một ý nghĩ.Cô tỉnh bơ, nhấc chân đi về phía Hắc Diệc Sâm.“Nhóc con, cô muốn chạy trốn sao?Cô cho rằng mình có thể thoát khỏi bàn †ay tôi sao?”Khóe miệng anh ta cong lên, sau đó cũng đuổi theo, khi thấy Hoắc Dung Thành anh ta vẫn không dừng lại.Nhắm vào Tô Tú Song sau đó ném một chậu đầy tuyết ra, toàn bộ đều ném hết!Nói thì chậm nhưng hành động lại diễn ra rất nhanh, Tô Tú Song nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng trốn ở sau lưng Hoắc Dung Thành.Người đàn ông với đôi chân thon dài, cô đứng ở sau lưng anh hoàn toàn bị che lấp.Sau đó không khí đều yên tĩnh lại.Hoắc Diệc Phong hít một hơi khí lạnh, dè dặt liếc một cái.Chỉ thấy anh hai từ đầu đến chân đều là tuyết, nhìn có vẻ hơi chật vật, hiuwax lông mày còn vương lại khí tràng nguy hiểm lạnh như băng.Bỏ cái chậu trong tay xuống, Hoắc Diệc Phong tỏ ra nghiêm mặt, sau đó không nói hai lời giống như một cơn gió mà chạy như điên vào phòng khách.Thấy Hoắc Diệc Phong đã rời đi, Tô Tú Song nhẹ nhàng thở ra, cũng muốn nhân cơ hội này chạy trốn.“Muốn chạy sao?”Ai ngờ người đàn ông giống như sau lưng có mắt, chân cô mới bước về phía trước một bước đã bị Hoắc Dung Thành nắm lấy cổ tay kéo lại.Dưới chân đều là tuyết rất trơn, cô lại đúng lúc dẫm trên đá, thân thể hơi nghiêng sau đó trực tiếp ngã về phía trước.“AI”Cô kinh hãi kêu lên, hai mắt nhắm chặt lại, cả người không c=khống chế được ngã nhào về phía người đàn ông.Hai người không tránh được liền ngã trên đất.Hoắc Dung Thành nằm dưới, Tô Tú Song nằm trên, nằm ngay trong ngực anh.Không giống trong suy nghĩ, cô không hề cảm thấy đau đớn sau đó cô liền mở mắt ra.Gương mặt người đàn ông tuấn mỹ gần trong gang tấc, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng được lông mi của anh.Ánh mắt Hoắc Dung Thành cũng dừng lại trên người cô.