Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 233
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 233“Hừi Quái gởi” Tô Tú Song cô dặp tắt miệng hắn trước vẻ mặt khiến người ta chán ghét đến nôn mửa của hắn, từ trong hàm răng thốt ra ba từ.“Mạnh mồm…”Mộ Tư Đồng lạnh lùng cười, tay lại có động tác mới.Tâm trí đau khổ của Tô Tử trống rỗng, cơ thể không chịu kiểm soát của bản thân, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy.“Cô không phải rất có bản lĩnh sao?Sao không nói?”“Bởi… vì … quá thoải mái.. “Mặt tê dại, các cơ quanh miệng không thể hoạt động, nói một câu vô cùng khó khăn.Lương Mật Điềm đứng bên cạnh tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh hãi và khiếp sợ.Trong lòng cô ta hiện lên một ý nghĩ, bất luận thế nào đều không nên đắc tội Mộ Tư Đồng, hắn quả thực là ác ma.Nó có vẻ quá tệ, quá nhàm chán, hắn yêu cầu nhân viên phục vụ đem đến một chiếc kim tiêm.Một cây gậy điện trong tay và một cây kim mảnh ở tay kia nhầm vào cơ thể của Tô Tú Song.Hai lần bị tra tấn hành hạ, hai mắt cô đau đớn trợn trắng, thân thể run rẩy, mồ hôi lạnh, tóc dính sát vào trán.Trong miệng nhét một chiếc khăn tắm, vốn dĩ không thể thốt ra âm thanh.Cô nghĩ rằng mình sẽ chết.Thực sự sẽ chết trong tay của Mộ Tư Đồng.“Cậu Mộ, như thế là được rồi, nếu không, sẽ xảy ra án mạng.”Lương Mật Điềm thực sự không nhìn nổi nữa, bước lên phía trước và nói.“Xảy ra án mạng thì xảy ra án mạn, cậu đây sợ chắc? Không được dùng trên người cô ta, vậy thì dùng trên người cô?”Ngay lập tức, Lương Mật Điềm sợ khép kín miệng.Hơn tám giờ tối rồi.Hoắc Dung Thành trở về nơi ở của nhà họ Hoắc.“Cậu hai, bây giờ dùng bữa tối luôn không? Phòng bếp đã chuẩn bị xong cả rồi.Quản gia Trương bước tới và đón lấy chiếc áo khoác đen.Ngón tay thon dài, Hoắc Diệc Phong cởi cúc áo sơ mi, Hoắc Dung Thành liếc nhìn đồng hồ, lãnh đạm gật đầu: “Ừm”Nghe vậy, quản gia Trương ngay lập tức cho người hầu bắt đầu dọn đồ ăn lên.Hàng loạt món ngon đắc tiền, đủ màu sắc và hương thơm.Hoắc Dung Thành ngồi trên ghế chủ nhà, đôi mắt nhàn nhạt đảo qua nhưng không không muốn ăn, anh cau mày lạnh lùng nói: “Người đâu?”“Cậu ba ở bệnh viện, hình như còn có một ca phẫu thuật. Cậu tư sáng sớm đã đi ra ngoài vẫn chưa về” Quản gia Trương đáp.
Chương 233
“Hừi Quái gởi” Tô Tú Song cô dặp tắt miệng hắn trước vẻ mặt khiến người ta chán ghét đến nôn mửa của hắn, từ trong hàm răng thốt ra ba từ.
“Mạnh mồm…”
Mộ Tư Đồng lạnh lùng cười, tay lại có động tác mới.
Tâm trí đau khổ của Tô Tử trống rỗng, cơ thể không chịu kiểm soát của bản thân, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy.
“Cô không phải rất có bản lĩnh sao?
Sao không nói?”
“Bởi… vì … quá thoải mái.. “
Mặt tê dại, các cơ quanh miệng không thể hoạt động, nói một câu vô cùng khó khăn.
Lương Mật Điềm đứng bên cạnh tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh hãi và khiếp sợ.
Trong lòng cô ta hiện lên một ý nghĩ, bất luận thế nào đều không nên đắc tội Mộ Tư Đồng, hắn quả thực là ác ma.
Nó có vẻ quá tệ, quá nhàm chán, hắn yêu cầu nhân viên phục vụ đem đến một chiếc kim tiêm.
Một cây gậy điện trong tay và một cây kim mảnh ở tay kia nhầm vào cơ thể của Tô Tú Song.
Hai lần bị tra tấn hành hạ, hai mắt cô đau đớn trợn trắng, thân thể run rẩy, mồ hôi lạnh, tóc dính sát vào trán.
Trong miệng nhét một chiếc khăn tắm, vốn dĩ không thể thốt ra âm thanh.
Cô nghĩ rằng mình sẽ chết.
Thực sự sẽ chết trong tay của Mộ Tư Đồng.
“Cậu Mộ, như thế là được rồi, nếu không, sẽ xảy ra án mạng.”
Lương Mật Điềm thực sự không nhìn nổi nữa, bước lên phía trước và nói.
“Xảy ra án mạng thì xảy ra án mạn, cậu đây sợ chắc? Không được dùng trên người cô ta, vậy thì dùng trên người cô?”
Ngay lập tức, Lương Mật Điềm sợ khép kín miệng.
Hơn tám giờ tối rồi.
Hoắc Dung Thành trở về nơi ở của nhà họ Hoắc.
“Cậu hai, bây giờ dùng bữa tối luôn không? Phòng bếp đã chuẩn bị xong cả rồi.
Quản gia Trương bước tới và đón lấy chiếc áo khoác đen.
Ngón tay thon dài, Hoắc Diệc Phong cởi cúc áo sơ mi, Hoắc Dung Thành liếc nhìn đồng hồ, lãnh đạm gật đầu: “Ừm”
Nghe vậy, quản gia Trương ngay lập tức cho người hầu bắt đầu dọn đồ ăn lên.
Hàng loạt món ngon đắc tiền, đủ màu sắc và hương thơm.
Hoắc Dung Thành ngồi trên ghế chủ nhà, đôi mắt nhàn nhạt đảo qua nhưng không không muốn ăn, anh cau mày lạnh lùng nói: “Người đâu?”
“Cậu ba ở bệnh viện, hình như còn có một ca phẫu thuật. Cậu tư sáng sớm đã đi ra ngoài vẫn chưa về” Quản gia Trương đáp.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 233“Hừi Quái gởi” Tô Tú Song cô dặp tắt miệng hắn trước vẻ mặt khiến người ta chán ghét đến nôn mửa của hắn, từ trong hàm răng thốt ra ba từ.“Mạnh mồm…”Mộ Tư Đồng lạnh lùng cười, tay lại có động tác mới.Tâm trí đau khổ của Tô Tử trống rỗng, cơ thể không chịu kiểm soát của bản thân, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy.“Cô không phải rất có bản lĩnh sao?Sao không nói?”“Bởi… vì … quá thoải mái.. “Mặt tê dại, các cơ quanh miệng không thể hoạt động, nói một câu vô cùng khó khăn.Lương Mật Điềm đứng bên cạnh tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh hãi và khiếp sợ.Trong lòng cô ta hiện lên một ý nghĩ, bất luận thế nào đều không nên đắc tội Mộ Tư Đồng, hắn quả thực là ác ma.Nó có vẻ quá tệ, quá nhàm chán, hắn yêu cầu nhân viên phục vụ đem đến một chiếc kim tiêm.Một cây gậy điện trong tay và một cây kim mảnh ở tay kia nhầm vào cơ thể của Tô Tú Song.Hai lần bị tra tấn hành hạ, hai mắt cô đau đớn trợn trắng, thân thể run rẩy, mồ hôi lạnh, tóc dính sát vào trán.Trong miệng nhét một chiếc khăn tắm, vốn dĩ không thể thốt ra âm thanh.Cô nghĩ rằng mình sẽ chết.Thực sự sẽ chết trong tay của Mộ Tư Đồng.“Cậu Mộ, như thế là được rồi, nếu không, sẽ xảy ra án mạng.”Lương Mật Điềm thực sự không nhìn nổi nữa, bước lên phía trước và nói.“Xảy ra án mạng thì xảy ra án mạn, cậu đây sợ chắc? Không được dùng trên người cô ta, vậy thì dùng trên người cô?”Ngay lập tức, Lương Mật Điềm sợ khép kín miệng.Hơn tám giờ tối rồi.Hoắc Dung Thành trở về nơi ở của nhà họ Hoắc.“Cậu hai, bây giờ dùng bữa tối luôn không? Phòng bếp đã chuẩn bị xong cả rồi.Quản gia Trương bước tới và đón lấy chiếc áo khoác đen.Ngón tay thon dài, Hoắc Diệc Phong cởi cúc áo sơ mi, Hoắc Dung Thành liếc nhìn đồng hồ, lãnh đạm gật đầu: “Ừm”Nghe vậy, quản gia Trương ngay lập tức cho người hầu bắt đầu dọn đồ ăn lên.Hàng loạt món ngon đắc tiền, đủ màu sắc và hương thơm.Hoắc Dung Thành ngồi trên ghế chủ nhà, đôi mắt nhàn nhạt đảo qua nhưng không không muốn ăn, anh cau mày lạnh lùng nói: “Người đâu?”“Cậu ba ở bệnh viện, hình như còn có một ca phẫu thuật. Cậu tư sáng sớm đã đi ra ngoài vẫn chưa về” Quản gia Trương đáp.