Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 250

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 250Nhanh, chuẩn, mạnh bạo!Cổ đông Trương vừa đứng dậy lập tức bị đá bay ra một quãng, ngã xuống lăn lộn, đau vô cùng.“Báo cảnh sát đi! Dám đánh người ngay giữa ban ngày ban mặt, đồ lưu manh du côn, phải tổng nó vào nhà giam mới được!”Cổ đông khác cũng nổi giận, đều lớn tiếng nói: “Có còn luật pháp không? Dám chạy đến địa bàn của chúng ta giương oai à?”Tô Tú Song không ngờ chuyện này càng ngày càng phức tạp, lên tiếng khuyên: “Không phải nói bỏ phiếu à? Bắt đầu đi chứ?”“Sao nào? Mày sợ à?”“Cô ta sợ rôi, nhưng cũng đã muộn”“Bám váy phụ nữ mà còn ra vẻ oai phong, xem mày còn oai được mấy phút.”Tô Tú Song nhắm chặt mắt lại. Thật ra cô có sợ đâu, cô nghĩ cho bọn họ đấy chứ. Chọc giận Hoắc Dung Thành hậu quả rất nghiêm trọng, có sợ cũng là sợ giùm bọn họ thôi!Đúng lúc này, Cố Hàn đẩy cửa phòng họp đi vào: “Chủ tịch Thành, cậu có điện thoại: Hoắc Dung Thành thờ ơ cao ngạo nhận điện thoại.“Hoắc Dung Thành, đồ khốn kiếp!Sao mày dám hủy mặt tao? Mặt tao bị mày phá nát rồi! Mày có tin ông mày g**t ch*t mày không? g**t ch*t mày!”Bên kia di động, Mộ Tư Đồng nhìn gương mặt trong gương, điên cuồng vừa gào vừa đập đồ trong phòng. Đồ vật trong phòng bệnh đều đã bị anh ta đập tan hoang, khắp nơi đều là đồ vỡ nát, không còn vẻ sạch sẽ ban đầu.Hoắc Dung Thành lười nói với người này, không thèm đáp lấy một chữ, chỉ thản nhiên ngắt máy, sau đó nói với Cố Hàn: “Cắt đứt mọi hợp tác với nhà họ Mộ cho tôi, nếu Mộ An Bang gọi đến cũng không cần nhận máy”Ánh mắt Hoắc Dung Thành tràn ngập châm chọc. g**t ch*t anh à? Thật là ngây thơ.“Vâng, chủ tịch Thành”Cả phòng họp im lặng như tờ.Cả thủ đô này dám gọi thẳng tên Mộ An Bang như vậy chẳng có mấy người, đã thế còn muốn cắt đứt hợp tác với Mộ Thị…Mà người này còn họ Hoắc nữa, chẳng lẽ là người nhà họ Hoắc kia?“Giỏi lắm, giả vờ giống đấy, chẳng trách cùng đến đây, thì ra là có ý đồ từ trước! Gan bọn mày to lắm, dám giả dạng thành người nhà họ Hoắc, sao mày không lật trời luôn đi? Coi mấy ông đây là đồ ngu, dễ bị lừa như vậy à?” Cổ đông Trương lớn tiếng nói.“Tên gì?” Hoắc Dung Thành nhìn ông †a một cái, sau đó quay sang hỏi Tô Tú Song.“Trương Vịnh.” Tô Tú Song đáp, lúng túng nhìn anh, trong lòng có dự cảm không hay.Hoắc Dung Thành đứng yên, gương mặt lạnh lùng cao nhã không lộ vẻ gì, chỉ bấm một dãy số gọi đi.“Tôi khuyên ông, tốt nhất nên xin lỗi anh ấy đi”Tô Tú Song tốt bụng khuyên cổ đông Trương.“Ha ha, tao muốn xem thằng ranh này có thể làm gì được tao!”Tô Tú Song nghe thế thì câm miệng, không nhắc nhở nữa. Người ta muốn tìm đường chết, cô có biện pháp gì đâu?

Chương 250

Nhanh, chuẩn, mạnh bạo!

Cổ đông Trương vừa đứng dậy lập tức bị đá bay ra một quãng, ngã xuống lăn lộn, đau vô cùng.

“Báo cảnh sát đi! Dám đánh người ngay giữa ban ngày ban mặt, đồ lưu manh du côn, phải tổng nó vào nhà giam mới được!”

Cổ đông khác cũng nổi giận, đều lớn tiếng nói: “Có còn luật pháp không? Dám chạy đến địa bàn của chúng ta giương oai à?”

Tô Tú Song không ngờ chuyện này càng ngày càng phức tạp, lên tiếng khuyên: “Không phải nói bỏ phiếu à? Bắt đầu đi chứ?”

“Sao nào? Mày sợ à?”

“Cô ta sợ rôi, nhưng cũng đã muộn”

“Bám váy phụ nữ mà còn ra vẻ oai phong, xem mày còn oai được mấy phút.”

Tô Tú Song nhắm chặt mắt lại. Thật ra cô có sợ đâu, cô nghĩ cho bọn họ đấy chứ. Chọc giận Hoắc Dung Thành hậu quả rất nghiêm trọng, có sợ cũng là sợ giùm bọn họ thôi!

Đúng lúc này, Cố Hàn đẩy cửa phòng họp đi vào: “Chủ tịch Thành, cậu có điện thoại: Hoắc Dung Thành thờ ơ cao ngạo nhận điện thoại.

“Hoắc Dung Thành, đồ khốn kiếp!

Sao mày dám hủy mặt tao? Mặt tao bị mày phá nát rồi! Mày có tin ông mày g**t ch*t mày không? g**t ch*t mày!”

Bên kia di động, Mộ Tư Đồng nhìn gương mặt trong gương, điên cuồng vừa gào vừa đập đồ trong phòng. Đồ vật trong phòng bệnh đều đã bị anh ta đập tan hoang, khắp nơi đều là đồ vỡ nát, không còn vẻ sạch sẽ ban đầu.

Hoắc Dung Thành lười nói với người này, không thèm đáp lấy một chữ, chỉ thản nhiên ngắt máy, sau đó nói với Cố Hàn: “Cắt đứt mọi hợp tác với nhà họ Mộ cho tôi, nếu Mộ An Bang gọi đến cũng không cần nhận máy”

Ánh mắt Hoắc Dung Thành tràn ngập châm chọc. g**t ch*t anh à? Thật là ngây thơ.

“Vâng, chủ tịch Thành”

Cả phòng họp im lặng như tờ.

Cả thủ đô này dám gọi thẳng tên Mộ An Bang như vậy chẳng có mấy người, đã thế còn muốn cắt đứt hợp tác với Mộ Thị…

Mà người này còn họ Hoắc nữa, chẳng lẽ là người nhà họ Hoắc kia?

“Giỏi lắm, giả vờ giống đấy, chẳng trách cùng đến đây, thì ra là có ý đồ từ trước! Gan bọn mày to lắm, dám giả dạng thành người nhà họ Hoắc, sao mày không lật trời luôn đi? Coi mấy ông đây là đồ ngu, dễ bị lừa như vậy à?” Cổ đông Trương lớn tiếng nói.

“Tên gì?” Hoắc Dung Thành nhìn ông †a một cái, sau đó quay sang hỏi Tô Tú Song.

“Trương Vịnh.” Tô Tú Song đáp, lúng túng nhìn anh, trong lòng có dự cảm không hay.

Hoắc Dung Thành đứng yên, gương mặt lạnh lùng cao nhã không lộ vẻ gì, chỉ bấm một dãy số gọi đi.

“Tôi khuyên ông, tốt nhất nên xin lỗi anh ấy đi”

Tô Tú Song tốt bụng khuyên cổ đông Trương.

“Ha ha, tao muốn xem thằng ranh này có thể làm gì được tao!”

Tô Tú Song nghe thế thì câm miệng, không nhắc nhở nữa. Người ta muốn tìm đường chết, cô có biện pháp gì đâu?

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 250Nhanh, chuẩn, mạnh bạo!Cổ đông Trương vừa đứng dậy lập tức bị đá bay ra một quãng, ngã xuống lăn lộn, đau vô cùng.“Báo cảnh sát đi! Dám đánh người ngay giữa ban ngày ban mặt, đồ lưu manh du côn, phải tổng nó vào nhà giam mới được!”Cổ đông khác cũng nổi giận, đều lớn tiếng nói: “Có còn luật pháp không? Dám chạy đến địa bàn của chúng ta giương oai à?”Tô Tú Song không ngờ chuyện này càng ngày càng phức tạp, lên tiếng khuyên: “Không phải nói bỏ phiếu à? Bắt đầu đi chứ?”“Sao nào? Mày sợ à?”“Cô ta sợ rôi, nhưng cũng đã muộn”“Bám váy phụ nữ mà còn ra vẻ oai phong, xem mày còn oai được mấy phút.”Tô Tú Song nhắm chặt mắt lại. Thật ra cô có sợ đâu, cô nghĩ cho bọn họ đấy chứ. Chọc giận Hoắc Dung Thành hậu quả rất nghiêm trọng, có sợ cũng là sợ giùm bọn họ thôi!Đúng lúc này, Cố Hàn đẩy cửa phòng họp đi vào: “Chủ tịch Thành, cậu có điện thoại: Hoắc Dung Thành thờ ơ cao ngạo nhận điện thoại.“Hoắc Dung Thành, đồ khốn kiếp!Sao mày dám hủy mặt tao? Mặt tao bị mày phá nát rồi! Mày có tin ông mày g**t ch*t mày không? g**t ch*t mày!”Bên kia di động, Mộ Tư Đồng nhìn gương mặt trong gương, điên cuồng vừa gào vừa đập đồ trong phòng. Đồ vật trong phòng bệnh đều đã bị anh ta đập tan hoang, khắp nơi đều là đồ vỡ nát, không còn vẻ sạch sẽ ban đầu.Hoắc Dung Thành lười nói với người này, không thèm đáp lấy một chữ, chỉ thản nhiên ngắt máy, sau đó nói với Cố Hàn: “Cắt đứt mọi hợp tác với nhà họ Mộ cho tôi, nếu Mộ An Bang gọi đến cũng không cần nhận máy”Ánh mắt Hoắc Dung Thành tràn ngập châm chọc. g**t ch*t anh à? Thật là ngây thơ.“Vâng, chủ tịch Thành”Cả phòng họp im lặng như tờ.Cả thủ đô này dám gọi thẳng tên Mộ An Bang như vậy chẳng có mấy người, đã thế còn muốn cắt đứt hợp tác với Mộ Thị…Mà người này còn họ Hoắc nữa, chẳng lẽ là người nhà họ Hoắc kia?“Giỏi lắm, giả vờ giống đấy, chẳng trách cùng đến đây, thì ra là có ý đồ từ trước! Gan bọn mày to lắm, dám giả dạng thành người nhà họ Hoắc, sao mày không lật trời luôn đi? Coi mấy ông đây là đồ ngu, dễ bị lừa như vậy à?” Cổ đông Trương lớn tiếng nói.“Tên gì?” Hoắc Dung Thành nhìn ông †a một cái, sau đó quay sang hỏi Tô Tú Song.“Trương Vịnh.” Tô Tú Song đáp, lúng túng nhìn anh, trong lòng có dự cảm không hay.Hoắc Dung Thành đứng yên, gương mặt lạnh lùng cao nhã không lộ vẻ gì, chỉ bấm một dãy số gọi đi.“Tôi khuyên ông, tốt nhất nên xin lỗi anh ấy đi”Tô Tú Song tốt bụng khuyên cổ đông Trương.“Ha ha, tao muốn xem thằng ranh này có thể làm gì được tao!”Tô Tú Song nghe thế thì câm miệng, không nhắc nhở nữa. Người ta muốn tìm đường chết, cô có biện pháp gì đâu?

Chương 250