Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 257

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 257Đến cửa, anh chợt nhớ ra cái gì, quay đầu nhìn Tô Tú Song: “Chuẩn bị hành lý hai ngày nữa đi xa với tôi một chuyến!”Tô Tú Song phản xạ đáp: “Anh với tôi cùng ra ngoài á? Xa là bao xa?”“Có vấn đề gì à?” Hoắc Dung Thành lườm cô một cái, không đáp mà hỏi lại.“Chắc là… không có vấn đề gì…” Tô Tú Song ngập ngừng.Ý trong lời chính là có vấn đề, rất có vấn đề. Cô không muốn đi xa nhà, càng không muốn đi xa nhà với anh!Hoắc Dung Thành cau mày, mặt lạnh nói: “Chắc là?”“Chắc chắn, chắc chắn không thành vấn đề, vừa rồi anh nghe nhầm đấy” Tô Tú Song ngẫm tới hậu quả thì quyết định khuất phục, không có chính kiến trợn mắt nói dối.“Tốt. Hoắc Dung Thành hài lòng xoay người, gương mặt anh tuấn cũng giãn ra dịu dàng, môi hơi mỉm cười, tâm trạng rất tốt.Trưa hôm sau.Thân thể Tô Tú Song hồi phục khá tốt, có thể xuống giường đi lại thoải mái, hơn nữa cũng không cần phải gắng sức như hôm qua.Hoắc Lăng Tùng đúng lúc bước vào, trên người là chiếc áo khoác lông màu trắng và quân dài cùng màu, trông nho nhã dịu dàng đến chói mắt, tựa như nắng trưa ấm áp vậy.“Nền tảng sức khỏe tốt đấy, hồi phục nhanh hơn anh đoán nhiều.”“Đương nhiên rồi, dù sao cũng còn trẻ mà”Tô Tú Song nhẹ nhàng cười, xoay người cầm di động và túi xách lên.“Em định đi đâu?” Hoắc Lăng Tùng nhìn cô.“Đến siêu thị mua ít đồ ăn, chiêu nay làm sủi cảo”““Chiêu nay anh không cần đến bệnh viện, để anh lái xe đưa cô đi.”Hai người cùng ra khỏi phòng, vừa xuống tầng đã thấy Hoắc Dung Thành đống bộ ngồi trên sô pha.“Anh Hai.” Hoắc Lăng Tùng hơi ngạc nhiên chào hỏi: “Hôm nay anh không đi làm à?”“Ừ” Hoắc Dung Thành vẫn lạnh mặt như thường, không thể hiện gì lên mặt, chẳng nóng chẳng lạnh.“Đúng lúc bọn em định đi siêu thị mua đồ ăn, anh muốn đi cùng không?”Hoắc Lăng Tùng nhìn anh hỏi một cách tùy ý.Hoắc Dung Thành im lặng cân nhắc một lát rồi mới nói: “Ừ, đi chung đi”“Hả?” Tô Tú Song cảm thấy mình nghe lầm rồi.Ngay cả Hoắc Lăng Tùng vốn bình tĩnh cũng hơi ngạc nhiên và bất ngờ.“Có vấn đề à?” Hoắc Dung Thành nhướng mày hỏi.“Đúng là có vấn đề, anh không thể đi siêu thị được.” Tô Tú Song nhìn anh nói.Hoắc Dung Thành nghe vậy lập tức sầm mặt xuống, giọng nói chậm hoãn, thoáng vẻ nguy hiểm và mất kiên nhẫn: “Tôi không nghe rõ, em nói lại xem nào…”“Mặc tây trang đi siêu thị hơi kì quặc, với cả gương mặt anh rất chói mắt, nếu bị người ta nhận ra chắc chắn sẽ lên trang đầu tạp chí.” d*c v*ng cầu sinh của Tô Tú Song rất cao, cho nên cô tận tình khuyên anh.Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng nói: “Chờ năm phút”

Chương 257

Đến cửa, anh chợt nhớ ra cái gì, quay đầu nhìn Tô Tú Song: “Chuẩn bị hành lý hai ngày nữa đi xa với tôi một chuyến!”

Tô Tú Song phản xạ đáp: “Anh với tôi cùng ra ngoài á? Xa là bao xa?”

“Có vấn đề gì à?” Hoắc Dung Thành lườm cô một cái, không đáp mà hỏi lại.

“Chắc là… không có vấn đề gì…” Tô Tú Song ngập ngừng.

Ý trong lời chính là có vấn đề, rất có vấn đề. Cô không muốn đi xa nhà, càng không muốn đi xa nhà với anh!

Hoắc Dung Thành cau mày, mặt lạnh nói: “Chắc là?”

“Chắc chắn, chắc chắn không thành vấn đề, vừa rồi anh nghe nhầm đấy” Tô Tú Song ngẫm tới hậu quả thì quyết định khuất phục, không có chính kiến trợn mắt nói dối.

“Tốt. Hoắc Dung Thành hài lòng xoay người, gương mặt anh tuấn cũng giãn ra dịu dàng, môi hơi mỉm cười, tâm trạng rất tốt.

Trưa hôm sau.

Thân thể Tô Tú Song hồi phục khá tốt, có thể xuống giường đi lại thoải mái, hơn nữa cũng không cần phải gắng sức như hôm qua.

Hoắc Lăng Tùng đúng lúc bước vào, trên người là chiếc áo khoác lông màu trắng và quân dài cùng màu, trông nho nhã dịu dàng đến chói mắt, tựa như nắng trưa ấm áp vậy.

“Nền tảng sức khỏe tốt đấy, hồi phục nhanh hơn anh đoán nhiều.”

“Đương nhiên rồi, dù sao cũng còn trẻ mà”

Tô Tú Song nhẹ nhàng cười, xoay người cầm di động và túi xách lên.

“Em định đi đâu?” Hoắc Lăng Tùng nhìn cô.

“Đến siêu thị mua ít đồ ăn, chiêu nay làm sủi cảo”“

“Chiêu nay anh không cần đến bệnh viện, để anh lái xe đưa cô đi.”

Hai người cùng ra khỏi phòng, vừa xuống tầng đã thấy Hoắc Dung Thành đống bộ ngồi trên sô pha.

“Anh Hai.” Hoắc Lăng Tùng hơi ngạc nhiên chào hỏi: “Hôm nay anh không đi làm à?”

“Ừ” Hoắc Dung Thành vẫn lạnh mặt như thường, không thể hiện gì lên mặt, chẳng nóng chẳng lạnh.

“Đúng lúc bọn em định đi siêu thị mua đồ ăn, anh muốn đi cùng không?”

Hoắc Lăng Tùng nhìn anh hỏi một cách tùy ý.

Hoắc Dung Thành im lặng cân nhắc một lát rồi mới nói: “Ừ, đi chung đi”

“Hả?” Tô Tú Song cảm thấy mình nghe lầm rồi.

Ngay cả Hoắc Lăng Tùng vốn bình tĩnh cũng hơi ngạc nhiên và bất ngờ.

“Có vấn đề à?” Hoắc Dung Thành nhướng mày hỏi.

“Đúng là có vấn đề, anh không thể đi siêu thị được.” Tô Tú Song nhìn anh nói.

Hoắc Dung Thành nghe vậy lập tức sầm mặt xuống, giọng nói chậm hoãn, thoáng vẻ nguy hiểm và mất kiên nhẫn: “Tôi không nghe rõ, em nói lại xem nào…”

“Mặc tây trang đi siêu thị hơi kì quặc, với cả gương mặt anh rất chói mắt, nếu bị người ta nhận ra chắc chắn sẽ lên trang đầu tạp chí.” d*c v*ng cầu sinh của Tô Tú Song rất cao, cho nên cô tận tình khuyên anh.

Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng nói: “Chờ năm phút”

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 257Đến cửa, anh chợt nhớ ra cái gì, quay đầu nhìn Tô Tú Song: “Chuẩn bị hành lý hai ngày nữa đi xa với tôi một chuyến!”Tô Tú Song phản xạ đáp: “Anh với tôi cùng ra ngoài á? Xa là bao xa?”“Có vấn đề gì à?” Hoắc Dung Thành lườm cô một cái, không đáp mà hỏi lại.“Chắc là… không có vấn đề gì…” Tô Tú Song ngập ngừng.Ý trong lời chính là có vấn đề, rất có vấn đề. Cô không muốn đi xa nhà, càng không muốn đi xa nhà với anh!Hoắc Dung Thành cau mày, mặt lạnh nói: “Chắc là?”“Chắc chắn, chắc chắn không thành vấn đề, vừa rồi anh nghe nhầm đấy” Tô Tú Song ngẫm tới hậu quả thì quyết định khuất phục, không có chính kiến trợn mắt nói dối.“Tốt. Hoắc Dung Thành hài lòng xoay người, gương mặt anh tuấn cũng giãn ra dịu dàng, môi hơi mỉm cười, tâm trạng rất tốt.Trưa hôm sau.Thân thể Tô Tú Song hồi phục khá tốt, có thể xuống giường đi lại thoải mái, hơn nữa cũng không cần phải gắng sức như hôm qua.Hoắc Lăng Tùng đúng lúc bước vào, trên người là chiếc áo khoác lông màu trắng và quân dài cùng màu, trông nho nhã dịu dàng đến chói mắt, tựa như nắng trưa ấm áp vậy.“Nền tảng sức khỏe tốt đấy, hồi phục nhanh hơn anh đoán nhiều.”“Đương nhiên rồi, dù sao cũng còn trẻ mà”Tô Tú Song nhẹ nhàng cười, xoay người cầm di động và túi xách lên.“Em định đi đâu?” Hoắc Lăng Tùng nhìn cô.“Đến siêu thị mua ít đồ ăn, chiêu nay làm sủi cảo”““Chiêu nay anh không cần đến bệnh viện, để anh lái xe đưa cô đi.”Hai người cùng ra khỏi phòng, vừa xuống tầng đã thấy Hoắc Dung Thành đống bộ ngồi trên sô pha.“Anh Hai.” Hoắc Lăng Tùng hơi ngạc nhiên chào hỏi: “Hôm nay anh không đi làm à?”“Ừ” Hoắc Dung Thành vẫn lạnh mặt như thường, không thể hiện gì lên mặt, chẳng nóng chẳng lạnh.“Đúng lúc bọn em định đi siêu thị mua đồ ăn, anh muốn đi cùng không?”Hoắc Lăng Tùng nhìn anh hỏi một cách tùy ý.Hoắc Dung Thành im lặng cân nhắc một lát rồi mới nói: “Ừ, đi chung đi”“Hả?” Tô Tú Song cảm thấy mình nghe lầm rồi.Ngay cả Hoắc Lăng Tùng vốn bình tĩnh cũng hơi ngạc nhiên và bất ngờ.“Có vấn đề à?” Hoắc Dung Thành nhướng mày hỏi.“Đúng là có vấn đề, anh không thể đi siêu thị được.” Tô Tú Song nhìn anh nói.Hoắc Dung Thành nghe vậy lập tức sầm mặt xuống, giọng nói chậm hoãn, thoáng vẻ nguy hiểm và mất kiên nhẫn: “Tôi không nghe rõ, em nói lại xem nào…”“Mặc tây trang đi siêu thị hơi kì quặc, với cả gương mặt anh rất chói mắt, nếu bị người ta nhận ra chắc chắn sẽ lên trang đầu tạp chí.” d*c v*ng cầu sinh của Tô Tú Song rất cao, cho nên cô tận tình khuyên anh.Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng nói: “Chờ năm phút”

Chương 257