Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 281
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 281Tiếng súng trên xe tiếng cũng càng ngày càng dày đặc.Thân thể Tô Tú Song lắc mình theo xe, khiến cô thấy chóng mặt quay cuồng, trời đất như đảo loạn.“Choang”Một phát súng bắn trúng kính xe và đạn bay xẹt qua tai.Lúc này, Tô Tú Song mới cảm giác được nguy hiểm, cô có thể mất mạng bất cứ lúc nào, ngực cô phập phồng kịch liệt, cô bớt thời giờ liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Không phải một cuộc bạo động thông thường, người ta cố ý ghim anh, tới giết anh”Nếu là một cuộc bạo động thông thường, họ tuyệt đối sẽ không vẫn đuổi sát theo xe.“Ừ”Hoắc Dung Thành không nóng không lạnh mà lên tiếng trả lời, coi như là đáp lại cô.Sau cùng, ánh mắt của anh nặng nề nhìn chằm chằm vào Cố Hàn: “Tránh ra, tôi lái.”“Vâng, cậu hai”Đang nói chuyện, Cố Hàn đã nhảy từ vị trí lái xe xuống hàng ghế sau.“Người đuổi giết mấy người là ai?”Tô Tú Song nghiêng đầu, nhìn về phía Cố Hàn nói: “Vân Hạn Văn hay là Cố Hải Xương?”Cố Hàn không trả lời, chuyện đột nhiên xảy ra nên anh ta không có sự chuẩn bị, hiện tại anh ta chỉ có thể ngồi chờ chết, không thể đánh trả.Tiếng súng càng ngày càng gần, Tô Tú Song hơi hoảng sợ, cô không tự chủ nuốt nước bọt, hơi nôn nóng nói: “Sao đạn của bọn họ còn chưa hết?”“Bà hai, cô nghĩ đây là phim à?Không có sự chuẩn bị đủ đầy đủ súng ống và đạn dược mà tới giết?”Cố Hàn hơi khinh bỉ nói.Tuy bị khinh bỉ, nhưng Tô Tú Song vẫn suy nghĩ một chút, cô cảm thấy anh ta nói rất có lý: “Vậy co xe chống đạn không?”“Không đề phòng, vẫn có, bà hai, xin cô ngậm miệng.”Qua cửa sổ, Cố Hàn nhìn chiếc xe đang tiến lại gần, anh ta phiền phức mà tức giận nói.Nghe vậy, Tô Tú Song cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến sự chú ý của anh ta, nên cô không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng, trái tim cô vẫn kinh hoàng đập râm rầm rầm.Đơn giản là sống chết chạy trốn.Cố Hàn lấy điện thoại di động ra, thì phát hiện ngay cả tín hiệu cũng bị cắt đứt, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu hai, nhất định là con chó điên Vân Hạn Văn kia, đều tại tôi lơ là sơ suất, không nghĩ tới anh ta sẽ ra tay nhanh như vậy.”“Đừng ồn ào, bảo vệ cô ấy…”Giữa hai lông mày Hoắc Dung Thành hiện ra vẻ không kiên nhẫn, anh khế động môi mỏng lạnh lùng nói.Lập tức, Cố Hàn im miệng.Đạn ngày càng dày đặc và đến gần hơn, còn mưa bom bão đạn hơn cả phim trong tỉ vi.Tô Tú Song chưa từng trải qua cảnh tượng này, miệng cô đóng chặt, không rên một tiếng.Đột nhiên: “Choang” một tiếng vang lên.
Chương 281
Tiếng súng trên xe tiếng cũng càng ngày càng dày đặc.
Thân thể Tô Tú Song lắc mình theo xe, khiến cô thấy chóng mặt quay cuồng, trời đất như đảo loạn.
“Choang”
Một phát súng bắn trúng kính xe và đạn bay xẹt qua tai.
Lúc này, Tô Tú Song mới cảm giác được nguy hiểm, cô có thể mất mạng bất cứ lúc nào, ngực cô phập phồng kịch liệt, cô bớt thời giờ liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Không phải một cuộc bạo động thông thường, người ta cố ý ghim anh, tới giết anh”
Nếu là một cuộc bạo động thông thường, họ tuyệt đối sẽ không vẫn đuổi sát theo xe.
“Ừ”
Hoắc Dung Thành không nóng không lạnh mà lên tiếng trả lời, coi như là đáp lại cô.
Sau cùng, ánh mắt của anh nặng nề nhìn chằm chằm vào Cố Hàn: “Tránh ra, tôi lái.”
“Vâng, cậu hai”
Đang nói chuyện, Cố Hàn đã nhảy từ vị trí lái xe xuống hàng ghế sau.
“Người đuổi giết mấy người là ai?”
Tô Tú Song nghiêng đầu, nhìn về phía Cố Hàn nói: “Vân Hạn Văn hay là Cố Hải Xương?”
Cố Hàn không trả lời, chuyện đột nhiên xảy ra nên anh ta không có sự chuẩn bị, hiện tại anh ta chỉ có thể ngồi chờ chết, không thể đánh trả.
Tiếng súng càng ngày càng gần, Tô Tú Song hơi hoảng sợ, cô không tự chủ nuốt nước bọt, hơi nôn nóng nói: “Sao đạn của bọn họ còn chưa hết?”
“Bà hai, cô nghĩ đây là phim à?
Không có sự chuẩn bị đủ đầy đủ súng ống và đạn dược mà tới giết?”
Cố Hàn hơi khinh bỉ nói.
Tuy bị khinh bỉ, nhưng Tô Tú Song vẫn suy nghĩ một chút, cô cảm thấy anh ta nói rất có lý: “Vậy co xe chống đạn không?”
“Không đề phòng, vẫn có, bà hai, xin cô ngậm miệng.”
Qua cửa sổ, Cố Hàn nhìn chiếc xe đang tiến lại gần, anh ta phiền phức mà tức giận nói.
Nghe vậy, Tô Tú Song cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến sự chú ý của anh ta, nên cô không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng, trái tim cô vẫn kinh hoàng đập râm rầm rầm.
Đơn giản là sống chết chạy trốn.
Cố Hàn lấy điện thoại di động ra, thì phát hiện ngay cả tín hiệu cũng bị cắt đứt, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu hai, nhất định là con chó điên Vân Hạn Văn kia, đều tại tôi lơ là sơ suất, không nghĩ tới anh ta sẽ ra tay nhanh như vậy.”
“Đừng ồn ào, bảo vệ cô ấy…”
Giữa hai lông mày Hoắc Dung Thành hiện ra vẻ không kiên nhẫn, anh khế động môi mỏng lạnh lùng nói.
Lập tức, Cố Hàn im miệng.
Đạn ngày càng dày đặc và đến gần hơn, còn mưa bom bão đạn hơn cả phim trong tỉ vi.
Tô Tú Song chưa từng trải qua cảnh tượng này, miệng cô đóng chặt, không rên một tiếng.
Đột nhiên: “Choang” một tiếng vang lên.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 281Tiếng súng trên xe tiếng cũng càng ngày càng dày đặc.Thân thể Tô Tú Song lắc mình theo xe, khiến cô thấy chóng mặt quay cuồng, trời đất như đảo loạn.“Choang”Một phát súng bắn trúng kính xe và đạn bay xẹt qua tai.Lúc này, Tô Tú Song mới cảm giác được nguy hiểm, cô có thể mất mạng bất cứ lúc nào, ngực cô phập phồng kịch liệt, cô bớt thời giờ liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh: “Không phải một cuộc bạo động thông thường, người ta cố ý ghim anh, tới giết anh”Nếu là một cuộc bạo động thông thường, họ tuyệt đối sẽ không vẫn đuổi sát theo xe.“Ừ”Hoắc Dung Thành không nóng không lạnh mà lên tiếng trả lời, coi như là đáp lại cô.Sau cùng, ánh mắt của anh nặng nề nhìn chằm chằm vào Cố Hàn: “Tránh ra, tôi lái.”“Vâng, cậu hai”Đang nói chuyện, Cố Hàn đã nhảy từ vị trí lái xe xuống hàng ghế sau.“Người đuổi giết mấy người là ai?”Tô Tú Song nghiêng đầu, nhìn về phía Cố Hàn nói: “Vân Hạn Văn hay là Cố Hải Xương?”Cố Hàn không trả lời, chuyện đột nhiên xảy ra nên anh ta không có sự chuẩn bị, hiện tại anh ta chỉ có thể ngồi chờ chết, không thể đánh trả.Tiếng súng càng ngày càng gần, Tô Tú Song hơi hoảng sợ, cô không tự chủ nuốt nước bọt, hơi nôn nóng nói: “Sao đạn của bọn họ còn chưa hết?”“Bà hai, cô nghĩ đây là phim à?Không có sự chuẩn bị đủ đầy đủ súng ống và đạn dược mà tới giết?”Cố Hàn hơi khinh bỉ nói.Tuy bị khinh bỉ, nhưng Tô Tú Song vẫn suy nghĩ một chút, cô cảm thấy anh ta nói rất có lý: “Vậy co xe chống đạn không?”“Không đề phòng, vẫn có, bà hai, xin cô ngậm miệng.”Qua cửa sổ, Cố Hàn nhìn chiếc xe đang tiến lại gần, anh ta phiền phức mà tức giận nói.Nghe vậy, Tô Tú Song cũng sợ sẽ ảnh hưởng đến sự chú ý của anh ta, nên cô không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng, trái tim cô vẫn kinh hoàng đập râm rầm rầm.Đơn giản là sống chết chạy trốn.Cố Hàn lấy điện thoại di động ra, thì phát hiện ngay cả tín hiệu cũng bị cắt đứt, anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu hai, nhất định là con chó điên Vân Hạn Văn kia, đều tại tôi lơ là sơ suất, không nghĩ tới anh ta sẽ ra tay nhanh như vậy.”“Đừng ồn ào, bảo vệ cô ấy…”Giữa hai lông mày Hoắc Dung Thành hiện ra vẻ không kiên nhẫn, anh khế động môi mỏng lạnh lùng nói.Lập tức, Cố Hàn im miệng.Đạn ngày càng dày đặc và đến gần hơn, còn mưa bom bão đạn hơn cả phim trong tỉ vi.Tô Tú Song chưa từng trải qua cảnh tượng này, miệng cô đóng chặt, không rên một tiếng.Đột nhiên: “Choang” một tiếng vang lên.