Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 303
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 303Nghe vậy, trái tim Tô Tú Song đi phía sau có hơi run lên, cảm thấy cả người đều rất ngượng nghịu.“Thưa anh, đây là loại áo siêu mỏng, mặc lên vô cùng thoải mái dễ chịu, không có bất kì cảm giác gò bó nào”Vẻ mặt anh ta lạnh nhạt, thẳng thừng bỏ ngoài tai lời của nhân viên bán hàng, quay đầu lại nhìn cô, hỏi: “Cô thích loại nào?”“Cái nào cũng được, đều rất tốt.”Tô Tú Song mím môi, cũng không buồn đưa mắt lên nhìn.Đây cũng là lần đầu tiên cô đến cửa hàng kiểu này cùng với một người đàn ông, có hơi ngượng nghịu, không quen chút nào.Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, sau đó lại liếc sang nhân viên bán hàng ban nấy, nói: “Gói tất cả lại giúp tôi”Tất cả?Anh ta điên rồi sao?Sở thích kiểu gì vậy?Tô Tú Song dùng tay đỡ lấy trán, bất chợt cảm thấy đau đầu!“Bên kia, có muốn… Ngón tay thon dài của anh ta tùy ý chỉ vê một hướng.Tô Tú Song liếc mắt theo hướng đó, hai má lập tức đỏ lên, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp: “Anh… anh mua đồ gợi cảm đó làm gì?”“Gợi cảm thì không thể mặc được à?”Anh ta quay đầu lại, gương mặt hoàn toàn bình tĩnh, thản nhiên hỏi.Tô Tú Song không biết nên đáp lại kiểu gì, tức giận nói: “Nếu có năng lực, đừng chỉ mua phần trên mà không mua phần dưới chứ!”Không ngờ, lời vừa dứt, một giọng nam trầm thấp lại vang lên: “q**n l*t cũng gói hết lại”Tô Tú Song tức đến mức ôm ngực, im lặng không nói được lời nào.Cô nhận thua!Cứ như vậy đi qua đi lại, lúc hai người quay trở về khách sạn thì đã là 12 giờ khuya, hai mắt Tô Tú Song trĩu nặng, cô mệt mỏi ngã ra giường, thoáng cái đã ngủ say.Đột nhiên, thân thể cô bị chấn động, lập tức bừng tỉnh, hổn hển hít lấy từng ngụm khí.Cô đã gặp ác mộng.Trong mơ, có một bầy rắn mình đầy hoa văn thi nhau quấn lấy Tô Tú Song, siết chặt lấy cổ của cô, những cái lưỡi đỏ thè ra l**m lên mặt cô.“Hà…”Cô thở ra một hơi, ánh mắt liếc sang bên cạnh, vị trí bên phải vẫn còn trống không, chẳng thấy bóng dáng của người đàn ông kia đâu cả.Cô đưa tay ra, sờ qua một cái, cảm giác lạnh lẽo, hình như là cả đêm anh ta không có ngủ.Lại liếc qua màn hình điện thoại di động, lúc bấy giờ mới là năm giờ sáng.Cũng vừa hay không ngủ được, Tô Tú Song vén chăn đứng dậy, nhìn thấy đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng, cô bèn pha một ly cà phê rồi mang vào đó.
Chương 303
Nghe vậy, trái tim Tô Tú Song đi phía sau có hơi run lên, cảm thấy cả người đều rất ngượng nghịu.
“Thưa anh, đây là loại áo siêu mỏng, mặc lên vô cùng thoải mái dễ chịu, không có bất kì cảm giác gò bó nào”
Vẻ mặt anh ta lạnh nhạt, thẳng thừng bỏ ngoài tai lời của nhân viên bán hàng, quay đầu lại nhìn cô, hỏi: “Cô thích loại nào?”
“Cái nào cũng được, đều rất tốt.”
Tô Tú Song mím môi, cũng không buồn đưa mắt lên nhìn.
Đây cũng là lần đầu tiên cô đến cửa hàng kiểu này cùng với một người đàn ông, có hơi ngượng nghịu, không quen chút nào.
Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, sau đó lại liếc sang nhân viên bán hàng ban nấy, nói: “Gói tất cả lại giúp tôi”
Tất cả?
Anh ta điên rồi sao?
Sở thích kiểu gì vậy?
Tô Tú Song dùng tay đỡ lấy trán, bất chợt cảm thấy đau đầu!
“Bên kia, có muốn… Ngón tay thon dài của anh ta tùy ý chỉ vê một hướng.
Tô Tú Song liếc mắt theo hướng đó, hai má lập tức đỏ lên, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp: “Anh… anh mua đồ gợi cảm đó làm gì?”
“Gợi cảm thì không thể mặc được à?”
Anh ta quay đầu lại, gương mặt hoàn toàn bình tĩnh, thản nhiên hỏi.
Tô Tú Song không biết nên đáp lại kiểu gì, tức giận nói: “Nếu có năng lực, đừng chỉ mua phần trên mà không mua phần dưới chứ!”
Không ngờ, lời vừa dứt, một giọng nam trầm thấp lại vang lên: “q**n l*t cũng gói hết lại”
Tô Tú Song tức đến mức ôm ngực, im lặng không nói được lời nào.
Cô nhận thua!
Cứ như vậy đi qua đi lại, lúc hai người quay trở về khách sạn thì đã là 12 giờ khuya, hai mắt Tô Tú Song trĩu nặng, cô mệt mỏi ngã ra giường, thoáng cái đã ngủ say.
Đột nhiên, thân thể cô bị chấn động, lập tức bừng tỉnh, hổn hển hít lấy từng ngụm khí.
Cô đã gặp ác mộng.
Trong mơ, có một bầy rắn mình đầy hoa văn thi nhau quấn lấy Tô Tú Song, siết chặt lấy cổ của cô, những cái lưỡi đỏ thè ra l**m lên mặt cô.
“Hà…”
Cô thở ra một hơi, ánh mắt liếc sang bên cạnh, vị trí bên phải vẫn còn trống không, chẳng thấy bóng dáng của người đàn ông kia đâu cả.
Cô đưa tay ra, sờ qua một cái, cảm giác lạnh lẽo, hình như là cả đêm anh ta không có ngủ.
Lại liếc qua màn hình điện thoại di động, lúc bấy giờ mới là năm giờ sáng.
Cũng vừa hay không ngủ được, Tô Tú Song vén chăn đứng dậy, nhìn thấy đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng, cô bèn pha một ly cà phê rồi mang vào đó.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 303Nghe vậy, trái tim Tô Tú Song đi phía sau có hơi run lên, cảm thấy cả người đều rất ngượng nghịu.“Thưa anh, đây là loại áo siêu mỏng, mặc lên vô cùng thoải mái dễ chịu, không có bất kì cảm giác gò bó nào”Vẻ mặt anh ta lạnh nhạt, thẳng thừng bỏ ngoài tai lời của nhân viên bán hàng, quay đầu lại nhìn cô, hỏi: “Cô thích loại nào?”“Cái nào cũng được, đều rất tốt.”Tô Tú Song mím môi, cũng không buồn đưa mắt lên nhìn.Đây cũng là lần đầu tiên cô đến cửa hàng kiểu này cùng với một người đàn ông, có hơi ngượng nghịu, không quen chút nào.Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, sau đó lại liếc sang nhân viên bán hàng ban nấy, nói: “Gói tất cả lại giúp tôi”Tất cả?Anh ta điên rồi sao?Sở thích kiểu gì vậy?Tô Tú Song dùng tay đỡ lấy trán, bất chợt cảm thấy đau đầu!“Bên kia, có muốn… Ngón tay thon dài của anh ta tùy ý chỉ vê một hướng.Tô Tú Song liếc mắt theo hướng đó, hai má lập tức đỏ lên, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp: “Anh… anh mua đồ gợi cảm đó làm gì?”“Gợi cảm thì không thể mặc được à?”Anh ta quay đầu lại, gương mặt hoàn toàn bình tĩnh, thản nhiên hỏi.Tô Tú Song không biết nên đáp lại kiểu gì, tức giận nói: “Nếu có năng lực, đừng chỉ mua phần trên mà không mua phần dưới chứ!”Không ngờ, lời vừa dứt, một giọng nam trầm thấp lại vang lên: “q**n l*t cũng gói hết lại”Tô Tú Song tức đến mức ôm ngực, im lặng không nói được lời nào.Cô nhận thua!Cứ như vậy đi qua đi lại, lúc hai người quay trở về khách sạn thì đã là 12 giờ khuya, hai mắt Tô Tú Song trĩu nặng, cô mệt mỏi ngã ra giường, thoáng cái đã ngủ say.Đột nhiên, thân thể cô bị chấn động, lập tức bừng tỉnh, hổn hển hít lấy từng ngụm khí.Cô đã gặp ác mộng.Trong mơ, có một bầy rắn mình đầy hoa văn thi nhau quấn lấy Tô Tú Song, siết chặt lấy cổ của cô, những cái lưỡi đỏ thè ra l**m lên mặt cô.“Hà…”Cô thở ra một hơi, ánh mắt liếc sang bên cạnh, vị trí bên phải vẫn còn trống không, chẳng thấy bóng dáng của người đàn ông kia đâu cả.Cô đưa tay ra, sờ qua một cái, cảm giác lạnh lẽo, hình như là cả đêm anh ta không có ngủ.Lại liếc qua màn hình điện thoại di động, lúc bấy giờ mới là năm giờ sáng.Cũng vừa hay không ngủ được, Tô Tú Song vén chăn đứng dậy, nhìn thấy đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng, cô bèn pha một ly cà phê rồi mang vào đó.