Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 306
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 306Từ trước đến giờ, cô không biết phải an ủi người khác như thế nào, chỉ nghĩ đến phải nói gì là não cô lại căng ra, tế bào não cũng chết đi khá nhiều.Hoắc Dung Thành rũ mắt xuống, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, hoài nghi hỏi: “Cô nói cái gì vậy?”“Hả” Tô Tú Song sửng sốt, tránh tầm mắt hai người nhìn nhau, mím chặt môi, nhỏ nhẹ nói: “Tôi đã nghe tin tức rồi, trong bản tin nói rằng phía Hoàng gia và Brian đã đạt được thỏa thuận và hợp đồng cũng đã ký rồi, anh… anh không sao chứ?”Trong chốc lát, đôi mắt sâu thảm của Hoắc Dung Thành lóe ra tia sáng nhàn nhạt, sắc mặt trở nên tươi tắn hơn: “Cô đang quan tâm, an ủi tôi sao?”Tô Tú Song không thoải mái khi bị nhìn chằm chằm như vậy, hơn nữa sau khi bị đoán ra chuyện trong lòng thì cô lại càng cảm thấy ngượng nghịu hơn.“Sao không trả lời câu hỏi của tôi?”Hoắc Dung Thành đột nhiên đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh khẽ xoay lại, từng bước từng bước áp sát cô.Tô Tú Song lùi lại.Hai tay anh giơ lên, ngón tay thon dài véo nhẹ vào cằm của cô, nâng cằm lên, giọng trâm ấm nói: “Trả lời tôi đi”“Anh, anh..” Tô Tú Song bị áp sát, nói lắp ba lắp bắp, cô hít một hơi sâu cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Anh đừng có ở gần tôi như vậy, dù sao anh cũng đã giúp tôi hút máu độc, tôi quan tâm anh, an ủi anh, cũng… là điêu nên làm mà”Sắc mặt của Hoắc Dung Thành ngay tức khắc tối sầm lại, giọng điệu cũng thay đổi theo: “Cô an ủi như thế thì quá hời hợt rồi, chẳng có tác dụng gì đâu”“Thế anh muốn như thế nào?”Ánh mắt Tô Tú Song lảng đi, trong lòng cô vô cùng hối hận, đáng lẽ ra không nên đi vào, thật là tự rước khổ vào thân mài!“Lấy thân báo đáp được chứ?”Trong khi nói, ánh mắt của Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng và mềm mại của cô, anh áp sát.“Anh đúng là vô liêm sỉ mà, không được kiểu được nước làm tới đâu nhé!”Tô Tú Song cau mày, hai má nóng bừng lên.Hai tay cô chống ra sau bàn, ánh mắt hơi rủ xuống, nhìn đúng vào chiếc yết hầu không ngừng chuyển động của anh, trông thật gợi cảm.Giây sau đó, anh chồm người lên, cơ thể anh đè lên nửa thân trên của cô: “Muốn an ủi thì an ủi như vậy đi, tôi cũng đâu có dễ an ủi tạm bợ như vậy.”“Âm”Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.Cố Hàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cảnh tượng ướt át trước mắt.Anh không nói lời nào, lập tức xoay người đi thẳng ra ngoài.“Đứng lại!”Hoắc Dung Thành nghiêm nghị nói, sau đó đứng thẳng người lên.Mặt Tô Tú Song đỏ bừng, xấu hổ, rõ ràng là không làm gì cả nhưng vẫn cảm thấy ngượng ngùng, không biết dấu mặt vào đâu khi đối diện với Cố Hàn.Cô lấy tay che mặt lại, bước nhanh ra ngoài.
Chương 306
Từ trước đến giờ, cô không biết phải an ủi người khác như thế nào, chỉ nghĩ đến phải nói gì là não cô lại căng ra, tế bào não cũng chết đi khá nhiều.
Hoắc Dung Thành rũ mắt xuống, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, hoài nghi hỏi: “Cô nói cái gì vậy?”
“Hả” Tô Tú Song sửng sốt, tránh tầm mắt hai người nhìn nhau, mím chặt môi, nhỏ nhẹ nói: “Tôi đã nghe tin tức rồi, trong bản tin nói rằng phía Hoàng gia và Brian đã đạt được thỏa thuận và hợp đồng cũng đã ký rồi, anh… anh không sao chứ?”
Trong chốc lát, đôi mắt sâu thảm của Hoắc Dung Thành lóe ra tia sáng nhàn nhạt, sắc mặt trở nên tươi tắn hơn: “Cô đang quan tâm, an ủi tôi sao?”
Tô Tú Song không thoải mái khi bị nhìn chằm chằm như vậy, hơn nữa sau khi bị đoán ra chuyện trong lòng thì cô lại càng cảm thấy ngượng nghịu hơn.
“Sao không trả lời câu hỏi của tôi?”
Hoắc Dung Thành đột nhiên đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh khẽ xoay lại, từng bước từng bước áp sát cô.
Tô Tú Song lùi lại.
Hai tay anh giơ lên, ngón tay thon dài véo nhẹ vào cằm của cô, nâng cằm lên, giọng trâm ấm nói: “Trả lời tôi đi”
“Anh, anh..” Tô Tú Song bị áp sát, nói lắp ba lắp bắp, cô hít một hơi sâu cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Anh đừng có ở gần tôi như vậy, dù sao anh cũng đã giúp tôi hút máu độc, tôi quan tâm anh, an ủi anh, cũng… là điêu nên làm mà”
Sắc mặt của Hoắc Dung Thành ngay tức khắc tối sầm lại, giọng điệu cũng thay đổi theo: “Cô an ủi như thế thì quá hời hợt rồi, chẳng có tác dụng gì đâu”
“Thế anh muốn như thế nào?”
Ánh mắt Tô Tú Song lảng đi, trong lòng cô vô cùng hối hận, đáng lẽ ra không nên đi vào, thật là tự rước khổ vào thân mài!
“Lấy thân báo đáp được chứ?”
Trong khi nói, ánh mắt của Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng và mềm mại của cô, anh áp sát.
“Anh đúng là vô liêm sỉ mà, không được kiểu được nước làm tới đâu nhé!”
Tô Tú Song cau mày, hai má nóng bừng lên.
Hai tay cô chống ra sau bàn, ánh mắt hơi rủ xuống, nhìn đúng vào chiếc yết hầu không ngừng chuyển động của anh, trông thật gợi cảm.
Giây sau đó, anh chồm người lên, cơ thể anh đè lên nửa thân trên của cô: “Muốn an ủi thì an ủi như vậy đi, tôi cũng đâu có dễ an ủi tạm bợ như vậy.”
“Âm”
Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Cố Hàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cảnh tượng ướt át trước mắt.
Anh không nói lời nào, lập tức xoay người đi thẳng ra ngoài.
“Đứng lại!”
Hoắc Dung Thành nghiêm nghị nói, sau đó đứng thẳng người lên.
Mặt Tô Tú Song đỏ bừng, xấu hổ, rõ ràng là không làm gì cả nhưng vẫn cảm thấy ngượng ngùng, không biết dấu mặt vào đâu khi đối diện với Cố Hàn.
Cô lấy tay che mặt lại, bước nhanh ra ngoài.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 306Từ trước đến giờ, cô không biết phải an ủi người khác như thế nào, chỉ nghĩ đến phải nói gì là não cô lại căng ra, tế bào não cũng chết đi khá nhiều.Hoắc Dung Thành rũ mắt xuống, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, hoài nghi hỏi: “Cô nói cái gì vậy?”“Hả” Tô Tú Song sửng sốt, tránh tầm mắt hai người nhìn nhau, mím chặt môi, nhỏ nhẹ nói: “Tôi đã nghe tin tức rồi, trong bản tin nói rằng phía Hoàng gia và Brian đã đạt được thỏa thuận và hợp đồng cũng đã ký rồi, anh… anh không sao chứ?”Trong chốc lát, đôi mắt sâu thảm của Hoắc Dung Thành lóe ra tia sáng nhàn nhạt, sắc mặt trở nên tươi tắn hơn: “Cô đang quan tâm, an ủi tôi sao?”Tô Tú Song không thoải mái khi bị nhìn chằm chằm như vậy, hơn nữa sau khi bị đoán ra chuyện trong lòng thì cô lại càng cảm thấy ngượng nghịu hơn.“Sao không trả lời câu hỏi của tôi?”Hoắc Dung Thành đột nhiên đứng dậy, bóng dáng cao lớn của anh khẽ xoay lại, từng bước từng bước áp sát cô.Tô Tú Song lùi lại.Hai tay anh giơ lên, ngón tay thon dài véo nhẹ vào cằm của cô, nâng cằm lên, giọng trâm ấm nói: “Trả lời tôi đi”“Anh, anh..” Tô Tú Song bị áp sát, nói lắp ba lắp bắp, cô hít một hơi sâu cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Anh đừng có ở gần tôi như vậy, dù sao anh cũng đã giúp tôi hút máu độc, tôi quan tâm anh, an ủi anh, cũng… là điêu nên làm mà”Sắc mặt của Hoắc Dung Thành ngay tức khắc tối sầm lại, giọng điệu cũng thay đổi theo: “Cô an ủi như thế thì quá hời hợt rồi, chẳng có tác dụng gì đâu”“Thế anh muốn như thế nào?”Ánh mắt Tô Tú Song lảng đi, trong lòng cô vô cùng hối hận, đáng lẽ ra không nên đi vào, thật là tự rước khổ vào thân mài!“Lấy thân báo đáp được chứ?”Trong khi nói, ánh mắt của Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng và mềm mại của cô, anh áp sát.“Anh đúng là vô liêm sỉ mà, không được kiểu được nước làm tới đâu nhé!”Tô Tú Song cau mày, hai má nóng bừng lên.Hai tay cô chống ra sau bàn, ánh mắt hơi rủ xuống, nhìn đúng vào chiếc yết hầu không ngừng chuyển động của anh, trông thật gợi cảm.Giây sau đó, anh chồm người lên, cơ thể anh đè lên nửa thân trên của cô: “Muốn an ủi thì an ủi như vậy đi, tôi cũng đâu có dễ an ủi tạm bợ như vậy.”“Âm”Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.Cố Hàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cảnh tượng ướt át trước mắt.Anh không nói lời nào, lập tức xoay người đi thẳng ra ngoài.“Đứng lại!”Hoắc Dung Thành nghiêm nghị nói, sau đó đứng thẳng người lên.Mặt Tô Tú Song đỏ bừng, xấu hổ, rõ ràng là không làm gì cả nhưng vẫn cảm thấy ngượng ngùng, không biết dấu mặt vào đâu khi đối diện với Cố Hàn.Cô lấy tay che mặt lại, bước nhanh ra ngoài.