Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 312
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 312Trong sảnh tiệc, mọi thứ lại im ắng trở lại.Mộ Hải Hưng như bị sét đánh mãi không hoàn hồn, Vân Hạn Văn đột nhiên bị bắt đi chẳng phải là miếng ngon đến miệng rồi còn bị rơi sao?Ông đã chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng lại uổng công sao?Không đúng, tất cả chuyện này sao lại xảy ra một cách trùng hợp như vậy.Vừa mới ký kết hợp đồng, cảnh sát Mỹ đã đến bắt người, có gì đó bất thường mà.Mặc dù đã năm mươi tuổi nhưng đầu óc ông vẫn còn minh mẫn lắm, sau khi suy đi ngẫm lại ông cũng hiểu ra.Hoắc Dung Thành!Chắc chắn là cậu ta làm.Ở phía khác.Trong phòng làm việc.Hoắc Dung Thành cúp điện thoại, hai mắt khẽ nhắm, tựa lưng vào ghế, chợp mặt.Lúc này, chuông điện thoại reo lên.Anh nheo mắt liếc nhìn màn hình điện thoại, uể oải cầm lên, giọng điệu mệt mỏi: “Sao?”“Mọi chuyện giải quyết xong chưa?Khi nào anh về nước?” giọng Hàn Văn Thiên truyền tới.“Ngày mai.”Hoắc Dung Thành đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, khoanh chân lại, ngón tay mảnh khảnh x** n*n thái dương.“Được rồi, vậy thì đến lúc đó em qua đón anh, nhưng mà sao cảnh sát Mỹ lại đồng ý ra mặt vậy?”Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng hừ một tiếng: “Hành động của Vân Hạn Văn mấy năm vừa rồi không phải cảnh sát Mỹ không biết, chỉ là tiên lưu hành trong nước thì cũng có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua”“Giờ thì hắn dám mang số tiền đó sang nước Anh, hơn nữa còn đổi quốc tịch, nước Mỹ bị coi là nguồn tiền tiêu xài hoang phí, chuyện như vậy có thể nhẫn nhịn được sao?”“Chậc chậc” Hàn Văn Thiên tủm tỉm cười: “Làm kẻ thù của anh đúng thật là thảm mà, nhưng Nữ hoàng sẽ chịu từ bỏ cơ hội tốt như vậy, không giải cứu hắn sao?”Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, khóe môi nhếch lên: “Bà ấy nghĩ nhà họ Hoắc và cả anh đều ăn chay sao?”“Đã vậy, Vân Hạn Văn còn từ bỏ quốc tịch Mỹ, chọn gia nhập quốc tịch Anh, Nữ hoàng sẽ vì tiền mà tức giận cướp người từ nước Mỹ sao? Quá l* m*ng”“Những năm qua, nước Anh không ngừng gây chiến với các nước láng giềng. Nếu như không được sự viện trợ từ nước Mỹ, nước Anh còn có thể tồn tại đến bây giờ sao? Một nước yếu lại không có chính sách ngoại giao, nước Anh sẽ không chọn một kẻ hèn mọn như Vân Hạn Văn mà nảy sinh mâu thuẫn với người đã tài trợ mình đâu, lợi bất cập hại”Anh nhấp thuốc thêm hai lần, sau đó gạt bỏ tàn thuốc lá.“Đúng vậy, đánh đổ một Vân Hạn Văn nhưng sau lưng còn Cố Hàn nghìn Vân Hạn Văn khác, cũng không phải là không thay thế được, điều này không quan trọng.”Hàn Văn Thiên ngáp một hồi, còn ngân nga câu nói th* t*c: “A, cô gái à, giường của em lúc nào cũng có người đi đi lại lại, bận rộn thế này…”Hoắc Dung Thành nhíu mày, cúp điện thoại để cứu rỗi đôi tai anh khỏi những lời nói kinh tởm.Anh đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rưa.
Chương 312
Trong sảnh tiệc, mọi thứ lại im ắng trở lại.
Mộ Hải Hưng như bị sét đánh mãi không hoàn hồn, Vân Hạn Văn đột nhiên bị bắt đi chẳng phải là miếng ngon đến miệng rồi còn bị rơi sao?
Ông đã chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng lại uổng công sao?
Không đúng, tất cả chuyện này sao lại xảy ra một cách trùng hợp như vậy.
Vừa mới ký kết hợp đồng, cảnh sát Mỹ đã đến bắt người, có gì đó bất thường mà.
Mặc dù đã năm mươi tuổi nhưng đầu óc ông vẫn còn minh mẫn lắm, sau khi suy đi ngẫm lại ông cũng hiểu ra.
Hoắc Dung Thành!
Chắc chắn là cậu ta làm.
Ở phía khác.
Trong phòng làm việc.
Hoắc Dung Thành cúp điện thoại, hai mắt khẽ nhắm, tựa lưng vào ghế, chợp mặt.
Lúc này, chuông điện thoại reo lên.
Anh nheo mắt liếc nhìn màn hình điện thoại, uể oải cầm lên, giọng điệu mệt mỏi: “Sao?”
“Mọi chuyện giải quyết xong chưa?
Khi nào anh về nước?” giọng Hàn Văn Thiên truyền tới.
“Ngày mai.”
Hoắc Dung Thành đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, khoanh chân lại, ngón tay mảnh khảnh x** n*n thái dương.
“Được rồi, vậy thì đến lúc đó em qua đón anh, nhưng mà sao cảnh sát Mỹ lại đồng ý ra mặt vậy?”
Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng hừ một tiếng: “Hành động của Vân Hạn Văn mấy năm vừa rồi không phải cảnh sát Mỹ không biết, chỉ là tiên lưu hành trong nước thì cũng có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua”
“Giờ thì hắn dám mang số tiền đó sang nước Anh, hơn nữa còn đổi quốc tịch, nước Mỹ bị coi là nguồn tiền tiêu xài hoang phí, chuyện như vậy có thể nhẫn nhịn được sao?”
“Chậc chậc” Hàn Văn Thiên tủm tỉm cười: “Làm kẻ thù của anh đúng thật là thảm mà, nhưng Nữ hoàng sẽ chịu từ bỏ cơ hội tốt như vậy, không giải cứu hắn sao?”
Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, khóe môi nhếch lên: “Bà ấy nghĩ nhà họ Hoắc và cả anh đều ăn chay sao?”
“Đã vậy, Vân Hạn Văn còn từ bỏ quốc tịch Mỹ, chọn gia nhập quốc tịch Anh, Nữ hoàng sẽ vì tiền mà tức giận cướp người từ nước Mỹ sao? Quá l* m*ng”
“Những năm qua, nước Anh không ngừng gây chiến với các nước láng giềng. Nếu như không được sự viện trợ từ nước Mỹ, nước Anh còn có thể tồn tại đến bây giờ sao? Một nước yếu lại không có chính sách ngoại giao, nước Anh sẽ không chọn một kẻ hèn mọn như Vân Hạn Văn mà nảy sinh mâu thuẫn với người đã tài trợ mình đâu, lợi bất cập hại”
Anh nhấp thuốc thêm hai lần, sau đó gạt bỏ tàn thuốc lá.
“Đúng vậy, đánh đổ một Vân Hạn Văn nhưng sau lưng còn Cố Hàn nghìn Vân Hạn Văn khác, cũng không phải là không thay thế được, điều này không quan trọng.”
Hàn Văn Thiên ngáp một hồi, còn ngân nga câu nói th* t*c: “A, cô gái à, giường của em lúc nào cũng có người đi đi lại lại, bận rộn thế này…”
Hoắc Dung Thành nhíu mày, cúp điện thoại để cứu rỗi đôi tai anh khỏi những lời nói kinh tởm.
Anh đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rưa.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 312Trong sảnh tiệc, mọi thứ lại im ắng trở lại.Mộ Hải Hưng như bị sét đánh mãi không hoàn hồn, Vân Hạn Văn đột nhiên bị bắt đi chẳng phải là miếng ngon đến miệng rồi còn bị rơi sao?Ông đã chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng lại uổng công sao?Không đúng, tất cả chuyện này sao lại xảy ra một cách trùng hợp như vậy.Vừa mới ký kết hợp đồng, cảnh sát Mỹ đã đến bắt người, có gì đó bất thường mà.Mặc dù đã năm mươi tuổi nhưng đầu óc ông vẫn còn minh mẫn lắm, sau khi suy đi ngẫm lại ông cũng hiểu ra.Hoắc Dung Thành!Chắc chắn là cậu ta làm.Ở phía khác.Trong phòng làm việc.Hoắc Dung Thành cúp điện thoại, hai mắt khẽ nhắm, tựa lưng vào ghế, chợp mặt.Lúc này, chuông điện thoại reo lên.Anh nheo mắt liếc nhìn màn hình điện thoại, uể oải cầm lên, giọng điệu mệt mỏi: “Sao?”“Mọi chuyện giải quyết xong chưa?Khi nào anh về nước?” giọng Hàn Văn Thiên truyền tới.“Ngày mai.”Hoắc Dung Thành đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, khoanh chân lại, ngón tay mảnh khảnh x** n*n thái dương.“Được rồi, vậy thì đến lúc đó em qua đón anh, nhưng mà sao cảnh sát Mỹ lại đồng ý ra mặt vậy?”Hoắc Dung Thành nheo mắt, lạnh lùng hừ một tiếng: “Hành động của Vân Hạn Văn mấy năm vừa rồi không phải cảnh sát Mỹ không biết, chỉ là tiên lưu hành trong nước thì cũng có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua”“Giờ thì hắn dám mang số tiền đó sang nước Anh, hơn nữa còn đổi quốc tịch, nước Mỹ bị coi là nguồn tiền tiêu xài hoang phí, chuyện như vậy có thể nhẫn nhịn được sao?”“Chậc chậc” Hàn Văn Thiên tủm tỉm cười: “Làm kẻ thù của anh đúng thật là thảm mà, nhưng Nữ hoàng sẽ chịu từ bỏ cơ hội tốt như vậy, không giải cứu hắn sao?”Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, khóe môi nhếch lên: “Bà ấy nghĩ nhà họ Hoắc và cả anh đều ăn chay sao?”“Đã vậy, Vân Hạn Văn còn từ bỏ quốc tịch Mỹ, chọn gia nhập quốc tịch Anh, Nữ hoàng sẽ vì tiền mà tức giận cướp người từ nước Mỹ sao? Quá l* m*ng”“Những năm qua, nước Anh không ngừng gây chiến với các nước láng giềng. Nếu như không được sự viện trợ từ nước Mỹ, nước Anh còn có thể tồn tại đến bây giờ sao? Một nước yếu lại không có chính sách ngoại giao, nước Anh sẽ không chọn một kẻ hèn mọn như Vân Hạn Văn mà nảy sinh mâu thuẫn với người đã tài trợ mình đâu, lợi bất cập hại”Anh nhấp thuốc thêm hai lần, sau đó gạt bỏ tàn thuốc lá.“Đúng vậy, đánh đổ một Vân Hạn Văn nhưng sau lưng còn Cố Hàn nghìn Vân Hạn Văn khác, cũng không phải là không thay thế được, điều này không quan trọng.”Hàn Văn Thiên ngáp một hồi, còn ngân nga câu nói th* t*c: “A, cô gái à, giường của em lúc nào cũng có người đi đi lại lại, bận rộn thế này…”Hoắc Dung Thành nhíu mày, cúp điện thoại để cứu rỗi đôi tai anh khỏi những lời nói kinh tởm.Anh đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rưa.