Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 442

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 442Sau đó, anh đi ra, và đóng cửa một cách cẩn thận.Tô Tú Song cứng đờ như đá, một lúc sau, cô động cả tay chân chuẩn bị đẩy Hoắc Dung Thành ra.Nhưng, còn không đợi cô có hành động, Hoắc Dung Thành lại cắn vào môi cô rôi đứng dậy rời đi.Bên trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Tú Song.“A aI”Cô thét chói tai hai tiếng, lấy hai tay che mặt, va trán vào tường.Vừa rồi, đến cùng cô đã làm gì Không chỉ không giơ tay lên cho Hoắc Dung Thành hai cái tát, mà cô còn đón ý hùa lại anh, cô muốn chết!Nhất định là do dáng dấp của Hoắc Dung Thành quá đẹp đế, cô không ngờ mình lại bị mê hoặc, đúng là sắc đẹp mê người.Lúc này, bụng truyền đến tiếng kêu lục bục.Tô Tú Song ngồi ở trên giường, cô do dự bồi hồi, xuống lầu, hay không xuống lâu đây?Xuống lầu, thì cô nhất định sẽ gặp Hoắc Lăng Tùng, lúc đó sẽ rất xấu hổ, không được tự nhiên, mặt của cô sẽ bị vứt sạch.Không xuống dưới lầu, thì bụng lại đói đến mức khó chịu.Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song vẫn đi xuống lầu.Trên bàn cơm, Hoắc Lăng Tùng đang ưu nhã mà ăn cơm, Hoắc Diệc Phong thì đang ngơ ngác không biết đang suy nghĩ gì, thậm chí còn đút cơm vào lỗ mũi.Tô Tú Song mất tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cô định giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt cố gắng tỏ ra bình thường.Ai biết, Hoắc Diệc Phong lại chợt nghiêng đầu qua chỗ khác, rồi túm lấy áo cô giống như bị loạn thần kinh: “Vừa rồi chị đang hôn anh hai tôi thật à?”“Phụt.”Cơm Tô Tú Song vừa ăn trực tiếp bị phun ra ngoài.Nó văng thẳng đến mặt Hoắc Diệc Phong.Cô lắp bắp, giải thích không mạch lạc: “Không phải… Không phải, anh hai anh lên đưa thuốc cho tôi, cái gì đó, anh ấy bị Tiểu Bạch vồ từ phía sau, nên…nên… nên ở trên người tôi, nhưng… Sau đó không cẩn thận đụng phải, là… Là…Như vậy.”Hoắc Diệc Phong lau mặt: “Chị có thể đừng nói lắp không”Tô Tú Song; “…”“Tiểu Bạch luôn nằm dưới chân tôi”Hoắc Diệc Phong nhìn cô.“Có thể không phải là Tiểu Bạch, là anh… Anh… Chân ấy anh bị trượt”Rất rõ ràng, Hoắc Diệc Phong đã bị lý do thuyết phục: “Tôi đã nói rồi, khuôn mặt bây giờ của chị còn sưng hơn đầu heo, trừ phi anh tôi điên rồi mới có thể hôn chị”Hoắc Lăng Tùng vẫn không lên tiếng, anh chỉ ưu nhã mà dùng cơm, có điều khóe miệng anh nín cười rất khổ cực, vai còn hơi run rẩy.

Chương 442

Sau đó, anh đi ra, và đóng cửa một cách cẩn thận.

Tô Tú Song cứng đờ như đá, một lúc sau, cô động cả tay chân chuẩn bị đẩy Hoắc Dung Thành ra.

Nhưng, còn không đợi cô có hành động, Hoắc Dung Thành lại cắn vào môi cô rôi đứng dậy rời đi.

Bên trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Tú Song.

“A aI”

Cô thét chói tai hai tiếng, lấy hai tay che mặt, va trán vào tường.

Vừa rồi, đến cùng cô đã làm gì Không chỉ không giơ tay lên cho Hoắc Dung Thành hai cái tát, mà cô còn đón ý hùa lại anh, cô muốn chết!

Nhất định là do dáng dấp của Hoắc Dung Thành quá đẹp đế, cô không ngờ mình lại bị mê hoặc, đúng là sắc đẹp mê người.

Lúc này, bụng truyền đến tiếng kêu lục bục.

Tô Tú Song ngồi ở trên giường, cô do dự bồi hồi, xuống lầu, hay không xuống lâu đây?

Xuống lầu, thì cô nhất định sẽ gặp Hoắc Lăng Tùng, lúc đó sẽ rất xấu hổ, không được tự nhiên, mặt của cô sẽ bị vứt sạch.

Không xuống dưới lầu, thì bụng lại đói đến mức khó chịu.

Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song vẫn đi xuống lầu.

Trên bàn cơm, Hoắc Lăng Tùng đang ưu nhã mà ăn cơm, Hoắc Diệc Phong thì đang ngơ ngác không biết đang suy nghĩ gì, thậm chí còn đút cơm vào lỗ mũi.

Tô Tú Song mất tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cô định giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt cố gắng tỏ ra bình thường.

Ai biết, Hoắc Diệc Phong lại chợt nghiêng đầu qua chỗ khác, rồi túm lấy áo cô giống như bị loạn thần kinh: “Vừa rồi chị đang hôn anh hai tôi thật à?”

“Phụt.”

Cơm Tô Tú Song vừa ăn trực tiếp bị phun ra ngoài.

Nó văng thẳng đến mặt Hoắc Diệc Phong.

Cô lắp bắp, giải thích không mạch lạc: “Không phải… Không phải, anh hai anh lên đưa thuốc cho tôi, cái gì đó, anh ấy bị Tiểu Bạch vồ từ phía sau, nên…

nên… nên ở trên người tôi, nhưng… Sau đó không cẩn thận đụng phải, là… Là…

Như vậy.”

Hoắc Diệc Phong lau mặt: “Chị có thể đừng nói lắp không”

Tô Tú Song; “…”

“Tiểu Bạch luôn nằm dưới chân tôi”

Hoắc Diệc Phong nhìn cô.

“Có thể không phải là Tiểu Bạch, là anh… Anh… Chân ấy anh bị trượt”

Rất rõ ràng, Hoắc Diệc Phong đã bị lý do thuyết phục: “Tôi đã nói rồi, khuôn mặt bây giờ của chị còn sưng hơn đầu heo, trừ phi anh tôi điên rồi mới có thể hôn chị”

Hoắc Lăng Tùng vẫn không lên tiếng, anh chỉ ưu nhã mà dùng cơm, có điều khóe miệng anh nín cười rất khổ cực, vai còn hơi run rẩy.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 442Sau đó, anh đi ra, và đóng cửa một cách cẩn thận.Tô Tú Song cứng đờ như đá, một lúc sau, cô động cả tay chân chuẩn bị đẩy Hoắc Dung Thành ra.Nhưng, còn không đợi cô có hành động, Hoắc Dung Thành lại cắn vào môi cô rôi đứng dậy rời đi.Bên trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Tú Song.“A aI”Cô thét chói tai hai tiếng, lấy hai tay che mặt, va trán vào tường.Vừa rồi, đến cùng cô đã làm gì Không chỉ không giơ tay lên cho Hoắc Dung Thành hai cái tát, mà cô còn đón ý hùa lại anh, cô muốn chết!Nhất định là do dáng dấp của Hoắc Dung Thành quá đẹp đế, cô không ngờ mình lại bị mê hoặc, đúng là sắc đẹp mê người.Lúc này, bụng truyền đến tiếng kêu lục bục.Tô Tú Song ngồi ở trên giường, cô do dự bồi hồi, xuống lầu, hay không xuống lâu đây?Xuống lầu, thì cô nhất định sẽ gặp Hoắc Lăng Tùng, lúc đó sẽ rất xấu hổ, không được tự nhiên, mặt của cô sẽ bị vứt sạch.Không xuống dưới lầu, thì bụng lại đói đến mức khó chịu.Suy nghĩ một chút, Tô Tú Song vẫn đi xuống lầu.Trên bàn cơm, Hoắc Lăng Tùng đang ưu nhã mà ăn cơm, Hoắc Diệc Phong thì đang ngơ ngác không biết đang suy nghĩ gì, thậm chí còn đút cơm vào lỗ mũi.Tô Tú Song mất tự nhiên ho nhẹ hai tiếng, cô định giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt cố gắng tỏ ra bình thường.Ai biết, Hoắc Diệc Phong lại chợt nghiêng đầu qua chỗ khác, rồi túm lấy áo cô giống như bị loạn thần kinh: “Vừa rồi chị đang hôn anh hai tôi thật à?”“Phụt.”Cơm Tô Tú Song vừa ăn trực tiếp bị phun ra ngoài.Nó văng thẳng đến mặt Hoắc Diệc Phong.Cô lắp bắp, giải thích không mạch lạc: “Không phải… Không phải, anh hai anh lên đưa thuốc cho tôi, cái gì đó, anh ấy bị Tiểu Bạch vồ từ phía sau, nên…nên… nên ở trên người tôi, nhưng… Sau đó không cẩn thận đụng phải, là… Là…Như vậy.”Hoắc Diệc Phong lau mặt: “Chị có thể đừng nói lắp không”Tô Tú Song; “…”“Tiểu Bạch luôn nằm dưới chân tôi”Hoắc Diệc Phong nhìn cô.“Có thể không phải là Tiểu Bạch, là anh… Anh… Chân ấy anh bị trượt”Rất rõ ràng, Hoắc Diệc Phong đã bị lý do thuyết phục: “Tôi đã nói rồi, khuôn mặt bây giờ của chị còn sưng hơn đầu heo, trừ phi anh tôi điên rồi mới có thể hôn chị”Hoắc Lăng Tùng vẫn không lên tiếng, anh chỉ ưu nhã mà dùng cơm, có điều khóe miệng anh nín cười rất khổ cực, vai còn hơi run rẩy.

Chương 442