Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 447
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 447“Chi phiếu không có tiền, xe không có dầu, quân áo không mua được, hai chân chỉ có thể dùng để đi…”Anh ta vừa hát, vừa cảm thấy thương cảm mình, anh ta giơ tay lên lau mặt, càng nghĩ lòng càng chua xót.“Anh lái một chiếc ô tô hạng sang, em lại chạy theo, anh hai à, em cũng vì mưu sinh mà phải cúi đầu trước đồng tiên thôi”“Câm miệng!”Hoắc Dung Thành ghé ầm ƒ, liếc nhìn anh ta một cái, rồi nhìn vê phía Hoắc Lăng Tùng: “Thẻ còn chưa có hết đóng băng?”“Vẫn chưa, chắc là đang ép em trở về nước Mỹ” Hoắc Lăng Tùng cầm lấy một cốc nước ấm, để làm ẩm cổ họng, rôi nhẹ giọng nói: “Em tìm được việc gì thì làm, đỡ phải cả ngày cà lơ phất phơ, không có việc gì, chỉ toàn gặp rắc rối”Hoắc Diệc Phong gật đầu, chớp mắt mà ngồi xổm bên cạnh chân Hoắc Dung Thành, nhìn anh ta giống như một con pug đáng thương.Hoắc Dung Thành hơi nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Muốn đi cũng có thể, vậy trông chừng cô ấy cho cần thận đi, cô ấy mà xảy ra vấn đề, anh sẽ †ìm cậu”Nghe vậy, Tô Tú Song giật mình, tim cô không khỏi đập loạn.Thấy thế, Hoắc Diệc Phong thở phào một hơi dài, quả nhiên là người sống một đời, là chỉ dựa vào diễn xuất.Hoắc Lăng Tùng cười khẽ, mở miệng: “Anh hai thật là người biết đau lòng, có phải không, chị dâu?”Đang nói, khuôn mặt anh ta hơi nghiêng sang một bên, mắt chứa ý cười mà nhìn Tô Tú Song.Sau đó, khuôn mặt Tô Tú Song đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cô quay mặt đi chỗ khác với khuôn mặt đỏ tới tận mang tai.Hoắc Lăng Tùng nhướng mày nhìn thoáng qua Hoắc Lăng Tùng, anh không nói gì, chỉ đứng dậy rồi đi lên lầu.Về đến phòng.Tô Tú Song ngay lập tức gọi cho Trương Tiến Trung.Một lúc sau, bên kia kết nối.“Đạo diễn Trung, là tôi, cám ơn món quà lớn anh tặng cho tôi này, tôi rất thích.”“Không cần khách khí, phần quà này là chính cô tranh thủ được, mặt của cô sẽ tiêu sưng chừng hai ngày nữa, hai ngày này cô không phải tới đoàn phim, cô chăm sóc khuôn mặt, đọc thuộc lời thoại, xem phim, học tập một chút và nạp năng lượng đi”“Vâng, tuân theo hướng dẫn”“Đừng ba hoa.Cúp điện thoại, tâm trạng Tô Tú Song khá tốt, cô còn vừa khẽ hát, vừa đi tới trước gương bàn trang điểm.Quả nhiên, hai má sưng lên trông như cái đầu heo.Bất giác, nụ hôn nóng bỏng lại hiện lên trong tâm trí cô, đầu ngón tay cô chạm vào cánh môi, phảng phất như trên đó còn lưu lại xúc cảm mềm mại.Có điều, nhìn cái mặt như vậy mà Hoắc Dung Thành vẫn có thể hạ môi xuống được, ai dà, không đến nỗi khát máu đến như vậy chứ.Mặt khác.Phòng biên tập.Vương Minh Vũ vặn eo bẻ cổ, buồn ngủ díp cả mắt, mí mắt cứ nhấp nhổm lên xuống. Sau khi chỉnh sửa hai video ngắn, rồi lại thêm phụ đề và sản xuất, rất hao tâm tốn sức.
Chương 447
“Chi phiếu không có tiền, xe không có dầu, quân áo không mua được, hai chân chỉ có thể dùng để đi…”
Anh ta vừa hát, vừa cảm thấy thương cảm mình, anh ta giơ tay lên lau mặt, càng nghĩ lòng càng chua xót.
“Anh lái một chiếc ô tô hạng sang, em lại chạy theo, anh hai à, em cũng vì mưu sinh mà phải cúi đầu trước đồng tiên thôi”
“Câm miệng!”
Hoắc Dung Thành ghé ầm ƒ, liếc nhìn anh ta một cái, rồi nhìn vê phía Hoắc Lăng Tùng: “Thẻ còn chưa có hết đóng băng?”
“Vẫn chưa, chắc là đang ép em trở về nước Mỹ” Hoắc Lăng Tùng cầm lấy một cốc nước ấm, để làm ẩm cổ họng, rôi nhẹ giọng nói: “Em tìm được việc gì thì làm, đỡ phải cả ngày cà lơ phất phơ, không có việc gì, chỉ toàn gặp rắc rối”
Hoắc Diệc Phong gật đầu, chớp mắt mà ngồi xổm bên cạnh chân Hoắc Dung Thành, nhìn anh ta giống như một con pug đáng thương.
Hoắc Dung Thành hơi nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Muốn đi cũng có thể, vậy trông chừng cô ấy cho cần thận đi, cô ấy mà xảy ra vấn đề, anh sẽ †ìm cậu”
Nghe vậy, Tô Tú Song giật mình, tim cô không khỏi đập loạn.
Thấy thế, Hoắc Diệc Phong thở phào một hơi dài, quả nhiên là người sống một đời, là chỉ dựa vào diễn xuất.
Hoắc Lăng Tùng cười khẽ, mở miệng: “Anh hai thật là người biết đau lòng, có phải không, chị dâu?”
Đang nói, khuôn mặt anh ta hơi nghiêng sang một bên, mắt chứa ý cười mà nhìn Tô Tú Song.
Sau đó, khuôn mặt Tô Tú Song đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cô quay mặt đi chỗ khác với khuôn mặt đỏ tới tận mang tai.
Hoắc Lăng Tùng nhướng mày nhìn thoáng qua Hoắc Lăng Tùng, anh không nói gì, chỉ đứng dậy rồi đi lên lầu.
Về đến phòng.
Tô Tú Song ngay lập tức gọi cho Trương Tiến Trung.
Một lúc sau, bên kia kết nối.
“Đạo diễn Trung, là tôi, cám ơn món quà lớn anh tặng cho tôi này, tôi rất thích.”
“Không cần khách khí, phần quà này là chính cô tranh thủ được, mặt của cô sẽ tiêu sưng chừng hai ngày nữa, hai ngày này cô không phải tới đoàn phim, cô chăm sóc khuôn mặt, đọc thuộc lời thoại, xem phim, học tập một chút và nạp năng lượng đi”
“Vâng, tuân theo hướng dẫn”
“Đừng ba hoa.
Cúp điện thoại, tâm trạng Tô Tú Song khá tốt, cô còn vừa khẽ hát, vừa đi tới trước gương bàn trang điểm.
Quả nhiên, hai má sưng lên trông như cái đầu heo.
Bất giác, nụ hôn nóng bỏng lại hiện lên trong tâm trí cô, đầu ngón tay cô chạm vào cánh môi, phảng phất như trên đó còn lưu lại xúc cảm mềm mại.
Có điều, nhìn cái mặt như vậy mà Hoắc Dung Thành vẫn có thể hạ môi xuống được, ai dà, không đến nỗi khát máu đến như vậy chứ.
Mặt khác.
Phòng biên tập.
Vương Minh Vũ vặn eo bẻ cổ, buồn ngủ díp cả mắt, mí mắt cứ nhấp nhổm lên xuống. Sau khi chỉnh sửa hai video ngắn, rồi lại thêm phụ đề và sản xuất, rất hao tâm tốn sức.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 447“Chi phiếu không có tiền, xe không có dầu, quân áo không mua được, hai chân chỉ có thể dùng để đi…”Anh ta vừa hát, vừa cảm thấy thương cảm mình, anh ta giơ tay lên lau mặt, càng nghĩ lòng càng chua xót.“Anh lái một chiếc ô tô hạng sang, em lại chạy theo, anh hai à, em cũng vì mưu sinh mà phải cúi đầu trước đồng tiên thôi”“Câm miệng!”Hoắc Dung Thành ghé ầm ƒ, liếc nhìn anh ta một cái, rồi nhìn vê phía Hoắc Lăng Tùng: “Thẻ còn chưa có hết đóng băng?”“Vẫn chưa, chắc là đang ép em trở về nước Mỹ” Hoắc Lăng Tùng cầm lấy một cốc nước ấm, để làm ẩm cổ họng, rôi nhẹ giọng nói: “Em tìm được việc gì thì làm, đỡ phải cả ngày cà lơ phất phơ, không có việc gì, chỉ toàn gặp rắc rối”Hoắc Diệc Phong gật đầu, chớp mắt mà ngồi xổm bên cạnh chân Hoắc Dung Thành, nhìn anh ta giống như một con pug đáng thương.Hoắc Dung Thành hơi nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm híp lại: “Muốn đi cũng có thể, vậy trông chừng cô ấy cho cần thận đi, cô ấy mà xảy ra vấn đề, anh sẽ †ìm cậu”Nghe vậy, Tô Tú Song giật mình, tim cô không khỏi đập loạn.Thấy thế, Hoắc Diệc Phong thở phào một hơi dài, quả nhiên là người sống một đời, là chỉ dựa vào diễn xuất.Hoắc Lăng Tùng cười khẽ, mở miệng: “Anh hai thật là người biết đau lòng, có phải không, chị dâu?”Đang nói, khuôn mặt anh ta hơi nghiêng sang một bên, mắt chứa ý cười mà nhìn Tô Tú Song.Sau đó, khuôn mặt Tô Tú Song đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cô quay mặt đi chỗ khác với khuôn mặt đỏ tới tận mang tai.Hoắc Lăng Tùng nhướng mày nhìn thoáng qua Hoắc Lăng Tùng, anh không nói gì, chỉ đứng dậy rồi đi lên lầu.Về đến phòng.Tô Tú Song ngay lập tức gọi cho Trương Tiến Trung.Một lúc sau, bên kia kết nối.“Đạo diễn Trung, là tôi, cám ơn món quà lớn anh tặng cho tôi này, tôi rất thích.”“Không cần khách khí, phần quà này là chính cô tranh thủ được, mặt của cô sẽ tiêu sưng chừng hai ngày nữa, hai ngày này cô không phải tới đoàn phim, cô chăm sóc khuôn mặt, đọc thuộc lời thoại, xem phim, học tập một chút và nạp năng lượng đi”“Vâng, tuân theo hướng dẫn”“Đừng ba hoa.Cúp điện thoại, tâm trạng Tô Tú Song khá tốt, cô còn vừa khẽ hát, vừa đi tới trước gương bàn trang điểm.Quả nhiên, hai má sưng lên trông như cái đầu heo.Bất giác, nụ hôn nóng bỏng lại hiện lên trong tâm trí cô, đầu ngón tay cô chạm vào cánh môi, phảng phất như trên đó còn lưu lại xúc cảm mềm mại.Có điều, nhìn cái mặt như vậy mà Hoắc Dung Thành vẫn có thể hạ môi xuống được, ai dà, không đến nỗi khát máu đến như vậy chứ.Mặt khác.Phòng biên tập.Vương Minh Vũ vặn eo bẻ cổ, buồn ngủ díp cả mắt, mí mắt cứ nhấp nhổm lên xuống. Sau khi chỉnh sửa hai video ngắn, rồi lại thêm phụ đề và sản xuất, rất hao tâm tốn sức.