Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 452
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 452Có tật giật mình, nên Tô Tú Song bị giật mình.Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, lại không ngờ Hoắc Dung Thành lại cúi người xuống, khiến trán hai người đập mạnh vào nhau.Cái trán của người đàn ông này quá cứng, Tô Tú Song bị đụng đau làm cô hít khí lạnh.“Có tật giật mình?”Hoắc Dung Thành vẫn duy trì động tác thắt lưng, tựa hồ anh không cảm thấy đau.Bị đâm trúng tâm sự, ánh mắt Tô Tú Song rối rắm, không chịu thừa nhận: “Đừng nói nhảm, tôi không có.”“Không đoán đúng, sẽ bất ngờ sợ sao? Hơn nữa, ánh mắt của cô đã bán đứng cô.” Hoắc Dung Thành nói.Tô Tú Song sờ lỗ mũi một cái, cô vẫn mạnh miệng: “Thật sự không có.”“Xem đi”Hoắc Dung Thành nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.“Tôi thật sự không xem, điện thoại đã gọi rồi, trả điện thoại di động cho anh”Điện thoại trong lòng bàn tay cô dường như trở thành khoai nóng, vẻ mặt cô sốt ruột, vội vàng đưa nó cho anh.“Sợ cái gì, để cô xem thì cô cứ xem, cũng không phải muốn mạng của cô, dông dài làm gì?” Anh nhếch môi, tiếp tục nói.Nhìn người đàn ông trước mặt đang dùng ánh mắt áp chế cô, Tô Tú Song quả thực khóc không ra nước mắt: “Tôi không xem, không được sao?”“Không được!”“Một chút xíu tôi cũng không muốn xem thật, hiện tại tôi muốn xem phim, anh có thể buông tôi ra trước không?”Hoắc Dung Thành liếc cô một cái, anh cầm lấy điện thoại ném vào trong túi quần: “Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội, là chính cô không muốn cầm”Tô Tú Song: “…”Có cơ hội như vậy, cô cũng không thèm khát, có được không?Cô cũng không phải cái loại chuyên đi dòm ngó chuyện riêng tư của người khác này!Cố Hàn trở về rất nhanh, còn mang theo hai túi, một túi lớn ăn vặt và một túi lớn hoa quả.Tô Tú Song tựa vào ghế sô pha, ngồi xếp bằng, cô vừa xem phim, vừa ăn đồ ăn vặt, trông rất nhàn nhã mà tự tại.Cũng không biết đã qua bao lâu, Cố Hàn lại đi đến.“Cậu hai, cơm trưa ra ngoài ăn, hay là đặt trước?”Ngòi bút của Hoắc Dung Thành hơi ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tú Song: “Hỏi cô”“Đặt trước được không?” Tô Tú Song hơi nháy mắt, cô hơi lười, vì ghế sô pha quá thoải mái, nên cô hoàn toàn không muốn nhúc nhích.“Ừm, món Trung Quốc, món Nhật Bản, đồ ăn phương Tây, bà hai thích món nào hơn?”Tô Tú Song suy nghĩ một chút: “Món Nhật đi, anh giúp tôi mua mấy sợi dây nữa, màu đỏ”
Chương 452
Có tật giật mình, nên Tô Tú Song bị giật mình.
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, lại không ngờ Hoắc Dung Thành lại cúi người xuống, khiến trán hai người đập mạnh vào nhau.
Cái trán của người đàn ông này quá cứng, Tô Tú Song bị đụng đau làm cô hít khí lạnh.
“Có tật giật mình?”
Hoắc Dung Thành vẫn duy trì động tác thắt lưng, tựa hồ anh không cảm thấy đau.
Bị đâm trúng tâm sự, ánh mắt Tô Tú Song rối rắm, không chịu thừa nhận: “Đừng nói nhảm, tôi không có.”
“Không đoán đúng, sẽ bất ngờ sợ sao? Hơn nữa, ánh mắt của cô đã bán đứng cô.” Hoắc Dung Thành nói.
Tô Tú Song sờ lỗ mũi một cái, cô vẫn mạnh miệng: “Thật sự không có.”
“Xem đi”
Hoắc Dung Thành nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
“Tôi thật sự không xem, điện thoại đã gọi rồi, trả điện thoại di động cho anh”
Điện thoại trong lòng bàn tay cô dường như trở thành khoai nóng, vẻ mặt cô sốt ruột, vội vàng đưa nó cho anh.
“Sợ cái gì, để cô xem thì cô cứ xem, cũng không phải muốn mạng của cô, dông dài làm gì?” Anh nhếch môi, tiếp tục nói.
Nhìn người đàn ông trước mặt đang dùng ánh mắt áp chế cô, Tô Tú Song quả thực khóc không ra nước mắt: “Tôi không xem, không được sao?”
“Không được!”
“Một chút xíu tôi cũng không muốn xem thật, hiện tại tôi muốn xem phim, anh có thể buông tôi ra trước không?”
Hoắc Dung Thành liếc cô một cái, anh cầm lấy điện thoại ném vào trong túi quần: “Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội, là chính cô không muốn cầm”
Tô Tú Song: “…”
Có cơ hội như vậy, cô cũng không thèm khát, có được không?
Cô cũng không phải cái loại chuyên đi dòm ngó chuyện riêng tư của người khác này!
Cố Hàn trở về rất nhanh, còn mang theo hai túi, một túi lớn ăn vặt và một túi lớn hoa quả.
Tô Tú Song tựa vào ghế sô pha, ngồi xếp bằng, cô vừa xem phim, vừa ăn đồ ăn vặt, trông rất nhàn nhã mà tự tại.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Cố Hàn lại đi đến.
“Cậu hai, cơm trưa ra ngoài ăn, hay là đặt trước?”
Ngòi bút của Hoắc Dung Thành hơi ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tú Song: “Hỏi cô”
“Đặt trước được không?” Tô Tú Song hơi nháy mắt, cô hơi lười, vì ghế sô pha quá thoải mái, nên cô hoàn toàn không muốn nhúc nhích.
“Ừm, món Trung Quốc, món Nhật Bản, đồ ăn phương Tây, bà hai thích món nào hơn?”
Tô Tú Song suy nghĩ một chút: “Món Nhật đi, anh giúp tôi mua mấy sợi dây nữa, màu đỏ”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 452Có tật giật mình, nên Tô Tú Song bị giật mình.Cô bỗng nhiên ngẩng đầu, lại không ngờ Hoắc Dung Thành lại cúi người xuống, khiến trán hai người đập mạnh vào nhau.Cái trán của người đàn ông này quá cứng, Tô Tú Song bị đụng đau làm cô hít khí lạnh.“Có tật giật mình?”Hoắc Dung Thành vẫn duy trì động tác thắt lưng, tựa hồ anh không cảm thấy đau.Bị đâm trúng tâm sự, ánh mắt Tô Tú Song rối rắm, không chịu thừa nhận: “Đừng nói nhảm, tôi không có.”“Không đoán đúng, sẽ bất ngờ sợ sao? Hơn nữa, ánh mắt của cô đã bán đứng cô.” Hoắc Dung Thành nói.Tô Tú Song sờ lỗ mũi một cái, cô vẫn mạnh miệng: “Thật sự không có.”“Xem đi”Hoắc Dung Thành nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.“Tôi thật sự không xem, điện thoại đã gọi rồi, trả điện thoại di động cho anh”Điện thoại trong lòng bàn tay cô dường như trở thành khoai nóng, vẻ mặt cô sốt ruột, vội vàng đưa nó cho anh.“Sợ cái gì, để cô xem thì cô cứ xem, cũng không phải muốn mạng của cô, dông dài làm gì?” Anh nhếch môi, tiếp tục nói.Nhìn người đàn ông trước mặt đang dùng ánh mắt áp chế cô, Tô Tú Song quả thực khóc không ra nước mắt: “Tôi không xem, không được sao?”“Không được!”“Một chút xíu tôi cũng không muốn xem thật, hiện tại tôi muốn xem phim, anh có thể buông tôi ra trước không?”Hoắc Dung Thành liếc cô một cái, anh cầm lấy điện thoại ném vào trong túi quần: “Đừng nói là tôi không cho cô cơ hội, là chính cô không muốn cầm”Tô Tú Song: “…”Có cơ hội như vậy, cô cũng không thèm khát, có được không?Cô cũng không phải cái loại chuyên đi dòm ngó chuyện riêng tư của người khác này!Cố Hàn trở về rất nhanh, còn mang theo hai túi, một túi lớn ăn vặt và một túi lớn hoa quả.Tô Tú Song tựa vào ghế sô pha, ngồi xếp bằng, cô vừa xem phim, vừa ăn đồ ăn vặt, trông rất nhàn nhã mà tự tại.Cũng không biết đã qua bao lâu, Cố Hàn lại đi đến.“Cậu hai, cơm trưa ra ngoài ăn, hay là đặt trước?”Ngòi bút của Hoắc Dung Thành hơi ngừng lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tú Song: “Hỏi cô”“Đặt trước được không?” Tô Tú Song hơi nháy mắt, cô hơi lười, vì ghế sô pha quá thoải mái, nên cô hoàn toàn không muốn nhúc nhích.“Ừm, món Trung Quốc, món Nhật Bản, đồ ăn phương Tây, bà hai thích món nào hơn?”Tô Tú Song suy nghĩ một chút: “Món Nhật đi, anh giúp tôi mua mấy sợi dây nữa, màu đỏ”