Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 463

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 463“Đến hôn cũng hôn rồi, còn quan tâm đến nước miếng của cô sao? Mùi vị cũng không tồi”Hoắc Dung Thành nhếch mép nói.Khuôn mặt của Tô Tú Song càng đỏ hơn, cô cắn nhẹ môi, đúng là vô liêm sỉ!“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh”Cô nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn mở lời.“Hỏi đi”“Khuôn mặt của Mộ Tư Đồng, có phải là do anh hủy đi không?”Trong phút chốc, khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh lẽo hơn, đôi mắt sầm xuống nhìn cô: “Mộ Tư Đồng tới tìm cô sao?”“Không có bất ngờ gặp nhau.”“Anh ta nói gì với cô rồi?”“Nói khuôn mặt của anh ta bị anh hủy hoại, còn nói… nói là…. “Cô có chút do dự, suy đi tính lại không biết phải nói kiểu gì.Tâm mắt của Hoắc Dung Thành hướng tới khuôn mặt cô, đôi môi mỏng hơi mím lại, ngữ khí lạnh nhạt không vui: “Anh ta uy h**p cô sao?”“Không có!”Tô Tú Song ho nhẹ hai tiếng, rồi tiếp tục nói: “Anh từng cảnh cáo nhà họ Mộ đừng động tay vào tôi?”“Còn gì nữa không?”“Không có, chỉ có nhiêu đây thôi” Tô Tú Song lắc đầu.“Dám làm người của tôi bị thương, thì phải trả giá, trên khuôn mặt mới có thêm vài vết sẹo, quá nhẹ”Hoắc Dung Thành hừm nhẹ một tiếng, nhìn cô chằm chằm, âm thanh trầm xuống: “Tránh xa anh ta ra, có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ xử lí anh ta.”Cô nhìn anh chằm chằm, đồng tử của anh rất sâu, sâu như một xoáy nước không thấy đáy.Dường như, nếu không cẩn thận sẽ rơi cả người và trái tim vào trong đó.Trái tim của Tô Tú Song trở nên không nghe lời, nó từ từ đập thình thịch mạnh hơn, có chút lệch khỏi quỹ đạo.“Có nghe thấy không?”Không có được câu trả lời, âm thanh của anh trầm xuống.“Nghe thấy rồi”“Đi nấu một bát mì” Anh hướng mắt lên, tâm trạng không tồi: “Là cái mà lân trước cô nấu”“Được”Tô Tú Song bất giác nói nhỏ tiếng lại, có cả sự mềm mại mà bản thân cô cũng không nhận ra.Cô nhấc chân lên, bước vào phòng bếp.Động tác nhanh nhẹn dứt khoát, cô vừa nấu mì vừa thái rau, cô ngẩng đầu lên, thông qua cửa sổ cô nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông trên sô pha.Trong khoảnh khắc này, trong lòng cô cảm thấy rất yên bình, ấm áp, còn có niềm vui không nói ra thành lời.Cảm giác như là, cô và anh giống như một cặp vợ chồng bình thường.

Chương 463

“Đến hôn cũng hôn rồi, còn quan tâm đến nước miếng của cô sao? Mùi vị cũng không tồi”

Hoắc Dung Thành nhếch mép nói.

Khuôn mặt của Tô Tú Song càng đỏ hơn, cô cắn nhẹ môi, đúng là vô liêm sỉ!

“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh”

Cô nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn mở lời.

“Hỏi đi”

“Khuôn mặt của Mộ Tư Đồng, có phải là do anh hủy đi không?”

Trong phút chốc, khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh lẽo hơn, đôi mắt sầm xuống nhìn cô: “Mộ Tư Đồng tới tìm cô sao?”

“Không có bất ngờ gặp nhau.”

“Anh ta nói gì với cô rồi?”

“Nói khuôn mặt của anh ta bị anh hủy hoại, còn nói… nói là…. “

Cô có chút do dự, suy đi tính lại không biết phải nói kiểu gì.

Tâm mắt của Hoắc Dung Thành hướng tới khuôn mặt cô, đôi môi mỏng hơi mím lại, ngữ khí lạnh nhạt không vui: “Anh ta uy h**p cô sao?”

“Không có!”

Tô Tú Song ho nhẹ hai tiếng, rồi tiếp tục nói: “Anh từng cảnh cáo nhà họ Mộ đừng động tay vào tôi?”

“Còn gì nữa không?”

“Không có, chỉ có nhiêu đây thôi” Tô Tú Song lắc đầu.

“Dám làm người của tôi bị thương, thì phải trả giá, trên khuôn mặt mới có thêm vài vết sẹo, quá nhẹ”

Hoắc Dung Thành hừm nhẹ một tiếng, nhìn cô chằm chằm, âm thanh trầm xuống: “Tránh xa anh ta ra, có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ xử lí anh ta.”

Cô nhìn anh chằm chằm, đồng tử của anh rất sâu, sâu như một xoáy nước không thấy đáy.

Dường như, nếu không cẩn thận sẽ rơi cả người và trái tim vào trong đó.

Trái tim của Tô Tú Song trở nên không nghe lời, nó từ từ đập thình thịch mạnh hơn, có chút lệch khỏi quỹ đạo.

“Có nghe thấy không?”

Không có được câu trả lời, âm thanh của anh trầm xuống.

“Nghe thấy rồi”

“Đi nấu một bát mì” Anh hướng mắt lên, tâm trạng không tồi: “Là cái mà lân trước cô nấu”

“Được”

Tô Tú Song bất giác nói nhỏ tiếng lại, có cả sự mềm mại mà bản thân cô cũng không nhận ra.

Cô nhấc chân lên, bước vào phòng bếp.

Động tác nhanh nhẹn dứt khoát, cô vừa nấu mì vừa thái rau, cô ngẩng đầu lên, thông qua cửa sổ cô nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông trên sô pha.

Trong khoảnh khắc này, trong lòng cô cảm thấy rất yên bình, ấm áp, còn có niềm vui không nói ra thành lời.

Cảm giác như là, cô và anh giống như một cặp vợ chồng bình thường.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 463“Đến hôn cũng hôn rồi, còn quan tâm đến nước miếng của cô sao? Mùi vị cũng không tồi”Hoắc Dung Thành nhếch mép nói.Khuôn mặt của Tô Tú Song càng đỏ hơn, cô cắn nhẹ môi, đúng là vô liêm sỉ!“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh”Cô nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn mở lời.“Hỏi đi”“Khuôn mặt của Mộ Tư Đồng, có phải là do anh hủy đi không?”Trong phút chốc, khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh lẽo hơn, đôi mắt sầm xuống nhìn cô: “Mộ Tư Đồng tới tìm cô sao?”“Không có bất ngờ gặp nhau.”“Anh ta nói gì với cô rồi?”“Nói khuôn mặt của anh ta bị anh hủy hoại, còn nói… nói là…. “Cô có chút do dự, suy đi tính lại không biết phải nói kiểu gì.Tâm mắt của Hoắc Dung Thành hướng tới khuôn mặt cô, đôi môi mỏng hơi mím lại, ngữ khí lạnh nhạt không vui: “Anh ta uy h**p cô sao?”“Không có!”Tô Tú Song ho nhẹ hai tiếng, rồi tiếp tục nói: “Anh từng cảnh cáo nhà họ Mộ đừng động tay vào tôi?”“Còn gì nữa không?”“Không có, chỉ có nhiêu đây thôi” Tô Tú Song lắc đầu.“Dám làm người của tôi bị thương, thì phải trả giá, trên khuôn mặt mới có thêm vài vết sẹo, quá nhẹ”Hoắc Dung Thành hừm nhẹ một tiếng, nhìn cô chằm chằm, âm thanh trầm xuống: “Tránh xa anh ta ra, có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ xử lí anh ta.”Cô nhìn anh chằm chằm, đồng tử của anh rất sâu, sâu như một xoáy nước không thấy đáy.Dường như, nếu không cẩn thận sẽ rơi cả người và trái tim vào trong đó.Trái tim của Tô Tú Song trở nên không nghe lời, nó từ từ đập thình thịch mạnh hơn, có chút lệch khỏi quỹ đạo.“Có nghe thấy không?”Không có được câu trả lời, âm thanh của anh trầm xuống.“Nghe thấy rồi”“Đi nấu một bát mì” Anh hướng mắt lên, tâm trạng không tồi: “Là cái mà lân trước cô nấu”“Được”Tô Tú Song bất giác nói nhỏ tiếng lại, có cả sự mềm mại mà bản thân cô cũng không nhận ra.Cô nhấc chân lên, bước vào phòng bếp.Động tác nhanh nhẹn dứt khoát, cô vừa nấu mì vừa thái rau, cô ngẩng đầu lên, thông qua cửa sổ cô nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông trên sô pha.Trong khoảnh khắc này, trong lòng cô cảm thấy rất yên bình, ấm áp, còn có niềm vui không nói ra thành lời.Cảm giác như là, cô và anh giống như một cặp vợ chồng bình thường.

Chương 463