Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 470

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 470“Cũng được.”Nghe vậy, Tô Tú Song bỗng thấy hơi đau đầu, tên này chắc chắn đầu óc không bình thường.“Sao vậy?” Đột nhiên một tiếng nói lạnh lùng vang lên Tô Tú Song quay đầu nhìn. Vậy mà lại là Hoắc Dung Thành.“Anh hai” Hoắc Diệc Phong lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi.Hoắc Dung Thành đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến cạnh giường bệnh, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất cao sang. Nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm khó gần, gương mặt cứng nhắc, tâm trạng cực kỳ không vui.“Cậu nói đi!” Giọng Hoắc Dung Thành ngang ngược ra lệnh, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Diệc Phong.“Lúc quay phim, dây cáp đứt, em bị rơi xuống nước, chị ấy cứu em.” Hoắc Diệc Phong rụt rè đơn giản kể lại.“Chỉ là cái nghề vớ vẩn mà còn coi như báu vật, không nỡ bỏ?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Tô Tú Song, giọng điệu cực kỳ khó nghe.“Anh hai, anh đừng mắng chị ấy, nếu mắng thì mắng em này, em đúng là xấu hổ, đến bơi chó cũng không biết” Hoắc Diệc Phong đứng chắn trước mặt Tô Tú Song, giơ hai tay ra, vẻ mặt thấy chết không sờn.Hoắc Dung Thành ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong: “Biến vê phòng bệnh của cậu đi”“Em không đi đâu!” Hiếm khi Hoắc Diệc Phong có chí khí như vậy.“Cố Hàn!” Hoắc Dung Thành cao giọng.Giây tiếp theo, Cố Hàn bước vào, chẳng nói chẳng rằng túm lấy Hoắc Diệc Phong kéo ra phía ngoài.“Tôi sẽ còn quay lại!” Hoắc Diệc Phong hét với theo, giọng nói kiên định.Cuối cùng căn phòng cũng rơi vào yên lặng.“Nhảy xuống hồ Ngọc Bích còn dám tắt máy, tôi thấy em chắc là không muốn sống nữa rồi!” Hoắc Dung Thành vẻ mặt tức giận, lên giọng với cô.Người đàn ông này sao cứ động chút lại cáu giận, ăn nhầm thuốc súng à?“Vốn dĩ tôi không định nhảy xuống, nhưng người dưới hồ lại là Hoắc Diệc Phong, lại chẳng có ai xuống cứu anh ta, nếu tôi không cứu thì anh ta chết chắc”Tô Tú Song lên tiếng, giọng điệu tủi thân.Không dễ dàng gì mới cứu được em trai anh ta, tiếng cảm ơn không nói thì thôi đi, lại còn giơ bộ mặt khó ở đó ra.Ngón tay thuôn dài chỉnh lại caravat, Hoắc Dung Thành cáu kỉnh, tâm trạng cực kỳ tệ, hỏi cô: “Vì sao lại tắt máy?”“Nhất thời gấp quá nhảy xuống hồ quên lấy điện thoại ra, nên dính nước hỏng rồi”Tô Tú Song lấy điện thoại ở đầu giường đưa đến trước mặt anh, ấn liền lúc bốn năm cái, màn hình vẫn đen ngòm, mở cũng không lên. Nhìn đi, cô rõ ràng rất trong sạch.Anh im lặng không đáp trả, rút điện thoại của mình ra gọi một cuộc.Tâm mười phút sau, Cố Hàn lại xuất hiện, trong tay là một hộp điện thoại mới tinh xảo: “Cậu hai”Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn một cái, không có kiên nhãn mà cầm lấy xé mở hộp luôn. Nhìn động tác thô bạo trước mắt, Tô Tú Song bỗng cảm thấy lạnh gáy. Đôi tay đẹp đế ưu nhã nhường kia kia lại làm ra những hành động thô bạo như vậy.

Chương 470

“Cũng được.”

Nghe vậy, Tô Tú Song bỗng thấy hơi đau đầu, tên này chắc chắn đầu óc không bình thường.

“Sao vậy?” Đột nhiên một tiếng nói lạnh lùng vang lên Tô Tú Song quay đầu nhìn. Vậy mà lại là Hoắc Dung Thành.

“Anh hai” Hoắc Diệc Phong lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi.

Hoắc Dung Thành đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến cạnh giường bệnh, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất cao sang. Nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm khó gần, gương mặt cứng nhắc, tâm trạng cực kỳ không vui.

“Cậu nói đi!” Giọng Hoắc Dung Thành ngang ngược ra lệnh, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Diệc Phong.

“Lúc quay phim, dây cáp đứt, em bị rơi xuống nước, chị ấy cứu em.” Hoắc Diệc Phong rụt rè đơn giản kể lại.

“Chỉ là cái nghề vớ vẩn mà còn coi như báu vật, không nỡ bỏ?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Tô Tú Song, giọng điệu cực kỳ khó nghe.

“Anh hai, anh đừng mắng chị ấy, nếu mắng thì mắng em này, em đúng là xấu hổ, đến bơi chó cũng không biết” Hoắc Diệc Phong đứng chắn trước mặt Tô Tú Song, giơ hai tay ra, vẻ mặt thấy chết không sờn.

Hoắc Dung Thành ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong: “Biến vê phòng bệnh của cậu đi”

“Em không đi đâu!” Hiếm khi Hoắc Diệc Phong có chí khí như vậy.

“Cố Hàn!” Hoắc Dung Thành cao giọng.

Giây tiếp theo, Cố Hàn bước vào, chẳng nói chẳng rằng túm lấy Hoắc Diệc Phong kéo ra phía ngoài.

“Tôi sẽ còn quay lại!” Hoắc Diệc Phong hét với theo, giọng nói kiên định.

Cuối cùng căn phòng cũng rơi vào yên lặng.

“Nhảy xuống hồ Ngọc Bích còn dám tắt máy, tôi thấy em chắc là không muốn sống nữa rồi!” Hoắc Dung Thành vẻ mặt tức giận, lên giọng với cô.

Người đàn ông này sao cứ động chút lại cáu giận, ăn nhầm thuốc súng à?

“Vốn dĩ tôi không định nhảy xuống, nhưng người dưới hồ lại là Hoắc Diệc Phong, lại chẳng có ai xuống cứu anh ta, nếu tôi không cứu thì anh ta chết chắc”

Tô Tú Song lên tiếng, giọng điệu tủi thân.

Không dễ dàng gì mới cứu được em trai anh ta, tiếng cảm ơn không nói thì thôi đi, lại còn giơ bộ mặt khó ở đó ra.

Ngón tay thuôn dài chỉnh lại caravat, Hoắc Dung Thành cáu kỉnh, tâm trạng cực kỳ tệ, hỏi cô: “Vì sao lại tắt máy?”

“Nhất thời gấp quá nhảy xuống hồ quên lấy điện thoại ra, nên dính nước hỏng rồi”

Tô Tú Song lấy điện thoại ở đầu giường đưa đến trước mặt anh, ấn liền lúc bốn năm cái, màn hình vẫn đen ngòm, mở cũng không lên. Nhìn đi, cô rõ ràng rất trong sạch.

Anh im lặng không đáp trả, rút điện thoại của mình ra gọi một cuộc.

Tâm mười phút sau, Cố Hàn lại xuất hiện, trong tay là một hộp điện thoại mới tinh xảo: “Cậu hai”

Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn một cái, không có kiên nhãn mà cầm lấy xé mở hộp luôn. Nhìn động tác thô bạo trước mắt, Tô Tú Song bỗng cảm thấy lạnh gáy. Đôi tay đẹp đế ưu nhã nhường kia kia lại làm ra những hành động thô bạo như vậy.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 470“Cũng được.”Nghe vậy, Tô Tú Song bỗng thấy hơi đau đầu, tên này chắc chắn đầu óc không bình thường.“Sao vậy?” Đột nhiên một tiếng nói lạnh lùng vang lên Tô Tú Song quay đầu nhìn. Vậy mà lại là Hoắc Dung Thành.“Anh hai” Hoắc Diệc Phong lập tức đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi.Hoắc Dung Thành đôi chân thon dài thẳng tắp đi đến cạnh giường bệnh, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất cao sang. Nhưng ánh mắt anh lại thâm trầm khó gần, gương mặt cứng nhắc, tâm trạng cực kỳ không vui.“Cậu nói đi!” Giọng Hoắc Dung Thành ngang ngược ra lệnh, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Diệc Phong.“Lúc quay phim, dây cáp đứt, em bị rơi xuống nước, chị ấy cứu em.” Hoắc Diệc Phong rụt rè đơn giản kể lại.“Chỉ là cái nghề vớ vẩn mà còn coi như báu vật, không nỡ bỏ?” Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm trầm, lạnh lùng nhìn về phía Tô Tú Song, giọng điệu cực kỳ khó nghe.“Anh hai, anh đừng mắng chị ấy, nếu mắng thì mắng em này, em đúng là xấu hổ, đến bơi chó cũng không biết” Hoắc Diệc Phong đứng chắn trước mặt Tô Tú Song, giơ hai tay ra, vẻ mặt thấy chết không sờn.Hoắc Dung Thành ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong: “Biến vê phòng bệnh của cậu đi”“Em không đi đâu!” Hiếm khi Hoắc Diệc Phong có chí khí như vậy.“Cố Hàn!” Hoắc Dung Thành cao giọng.Giây tiếp theo, Cố Hàn bước vào, chẳng nói chẳng rằng túm lấy Hoắc Diệc Phong kéo ra phía ngoài.“Tôi sẽ còn quay lại!” Hoắc Diệc Phong hét với theo, giọng nói kiên định.Cuối cùng căn phòng cũng rơi vào yên lặng.“Nhảy xuống hồ Ngọc Bích còn dám tắt máy, tôi thấy em chắc là không muốn sống nữa rồi!” Hoắc Dung Thành vẻ mặt tức giận, lên giọng với cô.Người đàn ông này sao cứ động chút lại cáu giận, ăn nhầm thuốc súng à?“Vốn dĩ tôi không định nhảy xuống, nhưng người dưới hồ lại là Hoắc Diệc Phong, lại chẳng có ai xuống cứu anh ta, nếu tôi không cứu thì anh ta chết chắc”Tô Tú Song lên tiếng, giọng điệu tủi thân.Không dễ dàng gì mới cứu được em trai anh ta, tiếng cảm ơn không nói thì thôi đi, lại còn giơ bộ mặt khó ở đó ra.Ngón tay thuôn dài chỉnh lại caravat, Hoắc Dung Thành cáu kỉnh, tâm trạng cực kỳ tệ, hỏi cô: “Vì sao lại tắt máy?”“Nhất thời gấp quá nhảy xuống hồ quên lấy điện thoại ra, nên dính nước hỏng rồi”Tô Tú Song lấy điện thoại ở đầu giường đưa đến trước mặt anh, ấn liền lúc bốn năm cái, màn hình vẫn đen ngòm, mở cũng không lên. Nhìn đi, cô rõ ràng rất trong sạch.Anh im lặng không đáp trả, rút điện thoại của mình ra gọi một cuộc.Tâm mười phút sau, Cố Hàn lại xuất hiện, trong tay là một hộp điện thoại mới tinh xảo: “Cậu hai”Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn một cái, không có kiên nhãn mà cầm lấy xé mở hộp luôn. Nhìn động tác thô bạo trước mắt, Tô Tú Song bỗng cảm thấy lạnh gáy. Đôi tay đẹp đế ưu nhã nhường kia kia lại làm ra những hành động thô bạo như vậy.

Chương 470