Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 474
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 474Tô Tú Song cảm thấy thật muốn khóc, có thể nói lí lẽ một chút không?“Tình hình lúc đó nguy kịch, hơn nữa, Hoắc Diệc Phong là em trai anh”“Ha..” Hoắc Dung Thành cười khẩy khinh bỉ: “Còn may là như thế, nếu không liệu tôi sẽ bỏ qua cho nó sao?”Nói xong, anh thò tay đổ ít nước khử trùng vào bông tẩy trang: “Ngẩng đầu lên.“A?” Tô Tú Song ngẩng đầu.Tay anh giữ cằm cô, đặt bông tẩy trang lên môi cô rồi dùng lực chà cực mạnh. Tô Tú Song cảm thấy môi mình dường như bị chà rách luôn một tâng da, vừa rát lại vừa đau.Bất chợt, Hoắc Dung Thành nghiêng người, lồng ngực kề sát vào cô, bàn tay cường ngạnh giữ chặt lấy vai cô, mặt anh hơi cúi xuống, anh hé miệng cắn lấy môi cô một cái rồi nhè nhẹ li3m m*t, hôn lên.Đột nhiên, cả người cô như bị điện giật, cảm giác tê dại từ sau đầu truyền đến lòng bàn chân, cảm thấy rùng mình.Tô Tú Song sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm người trước mặt.Vẫn còn dư vị của kẹo m*t trong miệng cô, vị đào, rất ngọt.Hoắc Dung Thành dùng hai tay giữ chặt đầu Tô Tú Song, hôn lên môi cô, từ nông đến sâu, xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng.Cho đến khi cô gần như không thở được, thân thể khẽ run lên, anh nhìn thấy như vậy mới thỏa mãn, hơi nhướng mày.Sau đó, khuôn mặt góc cạnh của anh tràn đầy vẻ ghét bỏ, châm chọc “Đã hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa học được cách thở. Thật vô dụng”Vừa nói, lưỡi của anh không biết cố ý hay vô tình mà quét qua môi dưới ẩm mọng của cô, lưu luyến nhớ lại cảm giác và mùi vị vừa rồi.Mặt Tô Tú Song đỏ bừng vì hành vi khiêu khích của anh, chỉ trong giây lát cô đã tức giận nói: “Tôi vô dụng. Đúng rồi, sao có thể bằng người trải qua trăm cuộc phong lưu, kinh nghiệm phong phú như tổng giám đốc Thành được”“Ghen?”Tô Tú Song quay mặt đi, không thèm để ý.“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi mà tôi đè dưới thân.”Trong phút chốc, hai má Tô Tú Song nóng ran, ánh mắt dò xét nhìn người đàn ông trước mặt, còn không quên mắng: “Anh đừng lưu manh, thô tu.c như vậy có được không?”“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi đã l@m tình” Anh thay đổi câu nói của mình.Tô Tú Song: “…”Vẫn bi3n thái, lưu manh như vậy!“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi ngủ cùng. Hoắc Dung Thành nhướng mày, đút hai bàn tay to vào túi quân “Phụ nữ thật phiền phức, nói đi nói lại vẫn chỉ mang một ý, tại phương diện này đàn ông không cần học cũng hiểu, ngay cả loại vận động từ thời nguyên thủy này còn không biết thì còn xứng đáng là một người đàn ông sao?”Vẻ ửng hồng và nóng rực trên mặt Tô Tú Song không hề biến mất: “Chán ghét mà anh còn hôn?”“Đánh dấu chủ quyền”
Chương 474
Tô Tú Song cảm thấy thật muốn khóc, có thể nói lí lẽ một chút không?
“Tình hình lúc đó nguy kịch, hơn nữa, Hoắc Diệc Phong là em trai anh”
“Ha..” Hoắc Dung Thành cười khẩy khinh bỉ: “Còn may là như thế, nếu không liệu tôi sẽ bỏ qua cho nó sao?”
Nói xong, anh thò tay đổ ít nước khử trùng vào bông tẩy trang: “Ngẩng đầu lên.
“A?” Tô Tú Song ngẩng đầu.
Tay anh giữ cằm cô, đặt bông tẩy trang lên môi cô rồi dùng lực chà cực mạnh. Tô Tú Song cảm thấy môi mình dường như bị chà rách luôn một tâng da, vừa rát lại vừa đau.
Bất chợt, Hoắc Dung Thành nghiêng người, lồng ngực kề sát vào cô, bàn tay cường ngạnh giữ chặt lấy vai cô, mặt anh hơi cúi xuống, anh hé miệng cắn lấy môi cô một cái rồi nhè nhẹ li3m m*t, hôn lên.
Đột nhiên, cả người cô như bị điện giật, cảm giác tê dại từ sau đầu truyền đến lòng bàn chân, cảm thấy rùng mình.
Tô Tú Song sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm người trước mặt.
Vẫn còn dư vị của kẹo m*t trong miệng cô, vị đào, rất ngọt.
Hoắc Dung Thành dùng hai tay giữ chặt đầu Tô Tú Song, hôn lên môi cô, từ nông đến sâu, xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng.
Cho đến khi cô gần như không thở được, thân thể khẽ run lên, anh nhìn thấy như vậy mới thỏa mãn, hơi nhướng mày.
Sau đó, khuôn mặt góc cạnh của anh tràn đầy vẻ ghét bỏ, châm chọc “Đã hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa học được cách thở. Thật vô dụng”
Vừa nói, lưỡi của anh không biết cố ý hay vô tình mà quét qua môi dưới ẩm mọng của cô, lưu luyến nhớ lại cảm giác và mùi vị vừa rồi.
Mặt Tô Tú Song đỏ bừng vì hành vi khiêu khích của anh, chỉ trong giây lát cô đã tức giận nói: “Tôi vô dụng. Đúng rồi, sao có thể bằng người trải qua trăm cuộc phong lưu, kinh nghiệm phong phú như tổng giám đốc Thành được”
“Ghen?”
Tô Tú Song quay mặt đi, không thèm để ý.
“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi mà tôi đè dưới thân.”
Trong phút chốc, hai má Tô Tú Song nóng ran, ánh mắt dò xét nhìn người đàn ông trước mặt, còn không quên mắng: “Anh đừng lưu manh, thô tu.c như vậy có được không?”
“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi đã l@m tình” Anh thay đổi câu nói của mình.
Tô Tú Song: “…”
Vẫn bi3n thái, lưu manh như vậy!
“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi ngủ cùng. Hoắc Dung Thành nhướng mày, đút hai bàn tay to vào túi quân “Phụ nữ thật phiền phức, nói đi nói lại vẫn chỉ mang một ý, tại phương diện này đàn ông không cần học cũng hiểu, ngay cả loại vận động từ thời nguyên thủy này còn không biết thì còn xứng đáng là một người đàn ông sao?”
Vẻ ửng hồng và nóng rực trên mặt Tô Tú Song không hề biến mất: “Chán ghét mà anh còn hôn?”
“Đánh dấu chủ quyền”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 474Tô Tú Song cảm thấy thật muốn khóc, có thể nói lí lẽ một chút không?“Tình hình lúc đó nguy kịch, hơn nữa, Hoắc Diệc Phong là em trai anh”“Ha..” Hoắc Dung Thành cười khẩy khinh bỉ: “Còn may là như thế, nếu không liệu tôi sẽ bỏ qua cho nó sao?”Nói xong, anh thò tay đổ ít nước khử trùng vào bông tẩy trang: “Ngẩng đầu lên.“A?” Tô Tú Song ngẩng đầu.Tay anh giữ cằm cô, đặt bông tẩy trang lên môi cô rồi dùng lực chà cực mạnh. Tô Tú Song cảm thấy môi mình dường như bị chà rách luôn một tâng da, vừa rát lại vừa đau.Bất chợt, Hoắc Dung Thành nghiêng người, lồng ngực kề sát vào cô, bàn tay cường ngạnh giữ chặt lấy vai cô, mặt anh hơi cúi xuống, anh hé miệng cắn lấy môi cô một cái rồi nhè nhẹ li3m m*t, hôn lên.Đột nhiên, cả người cô như bị điện giật, cảm giác tê dại từ sau đầu truyền đến lòng bàn chân, cảm thấy rùng mình.Tô Tú Song sững sờ, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm người trước mặt.Vẫn còn dư vị của kẹo m*t trong miệng cô, vị đào, rất ngọt.Hoắc Dung Thành dùng hai tay giữ chặt đầu Tô Tú Song, hôn lên môi cô, từ nông đến sâu, xâm chiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng.Cho đến khi cô gần như không thở được, thân thể khẽ run lên, anh nhìn thấy như vậy mới thỏa mãn, hơi nhướng mày.Sau đó, khuôn mặt góc cạnh của anh tràn đầy vẻ ghét bỏ, châm chọc “Đã hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa học được cách thở. Thật vô dụng”Vừa nói, lưỡi của anh không biết cố ý hay vô tình mà quét qua môi dưới ẩm mọng của cô, lưu luyến nhớ lại cảm giác và mùi vị vừa rồi.Mặt Tô Tú Song đỏ bừng vì hành vi khiêu khích của anh, chỉ trong giây lát cô đã tức giận nói: “Tôi vô dụng. Đúng rồi, sao có thể bằng người trải qua trăm cuộc phong lưu, kinh nghiệm phong phú như tổng giám đốc Thành được”“Ghen?”Tô Tú Song quay mặt đi, không thèm để ý.“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi mà tôi đè dưới thân.”Trong phút chốc, hai má Tô Tú Song nóng ran, ánh mắt dò xét nhìn người đàn ông trước mặt, còn không quên mắng: “Anh đừng lưu manh, thô tu.c như vậy có được không?”“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi đã l@m tình” Anh thay đổi câu nói của mình.Tô Tú Song: “…”Vẫn bi3n thái, lưu manh như vậy!“Em là người phụ nữ đầu tiên tôi ngủ cùng. Hoắc Dung Thành nhướng mày, đút hai bàn tay to vào túi quân “Phụ nữ thật phiền phức, nói đi nói lại vẫn chỉ mang một ý, tại phương diện này đàn ông không cần học cũng hiểu, ngay cả loại vận động từ thời nguyên thủy này còn không biết thì còn xứng đáng là một người đàn ông sao?”Vẻ ửng hồng và nóng rực trên mặt Tô Tú Song không hề biến mất: “Chán ghét mà anh còn hôn?”“Đánh dấu chủ quyền”