Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 478
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 478Thời tiết tháng ba thỉnh thoảng vẫn hơi se lạnh.Đột nhiên, một cánh tay bá đạo ôm lấy eo cô, Tô Tú Song đột nhiên bị người đàn ông ôm vào lòng.Chiếc áo khoác đen khoác lên người cô chắn cơn gió lạnh.Một cảm giác khó tả tràn ngập trong lòng, Tô Tú Song cảm thấy rất ấm áp, từ cơ thể đến trái tim đều cảm nhận được ấm áp.Quần áo của anh rất ấm, cánh tay của anh cũng nóng bỏng.Trở lại phòng bệnh đã 11h30 tối.“Anh không về nghỉ ngơi sao?”Tô Tú Song nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.“Ai nói tôi muốn trở về?”Hoắc Dung Thành khẽ liếc cô một cái rồi rút điện thoại ra làm gì đó, một lát sau thì anh đưa cô ra khỏi phòng bệnh.Đổi sang một phòng bệnh V.I.P.Trong phòng có đầy đủ vật dụng, muốn cái gì có cái đó.Tô Tú Song nhìn quanh phòng rồi quay đầu lại, chỉ thấy Hoắc Dung Thành đã cởi qu@n tây, áo khoác và áo len.“Anh… anh làm gì vậy?”Không kìm được, cô hơi lắp bắp.“Đi tắm”“Anh về nhà mà tắm rửa”“Không về, chăm bệnh” Hoắc Dung Thành cũng không thèm nâng mắt nhìn cô một cái.“Tôi đã khỏe rồi, tôi có thể đi lại và ăn uống mà không cần phải có người chăm sóc, ở cùng”Hoắc Dung Thành hơi nheo mắt lại, giọng điệu trầm xuống: “Tôi có thể ở cùng em, nói nhiều lời vô nghĩa thế làm gì, uống rượu xong không lái xe được.”Tô Tú Song nhíu mày, cái mũi nổi tiếng nhạy cảm của cô không hề ngửi thấy mùi rượu trên người anh.Cô nằm trên giường nghịch điện thoại di động, chiếc điện thoại di động mới mua này thật sự rất tốt, cảm ứng rất nhạy.Vài phút sau, Hoắc Dung Thành bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc qu@n lót, từng giọt nước lăn dài trên cơ thể, cơ bắp săn chắc gợi cảm.“Tại sao anh không mặc quần áo?”Tô Tú Song đỏ mặt, không biết để mắt vào đâu.“Không có quần áo”“Có áo choàng tắm và khăn tắm trong phòng tắm không?”“Bẩn.Anh bày ra biểu cảm ghét bỏ.Tô Tú Song nhíu mày, có chút không nói nên lời.Đột nhiên, thành giường bên kia hơi chùng xuống, người đàn ông nhấc lên đôi chân dài đi vài bước đi đến bên giường nằm xuống.
Chương 478
Thời tiết tháng ba thỉnh thoảng vẫn hơi se lạnh.
Đột nhiên, một cánh tay bá đạo ôm lấy eo cô, Tô Tú Song đột nhiên bị người đàn ông ôm vào lòng.
Chiếc áo khoác đen khoác lên người cô chắn cơn gió lạnh.
Một cảm giác khó tả tràn ngập trong lòng, Tô Tú Song cảm thấy rất ấm áp, từ cơ thể đến trái tim đều cảm nhận được ấm áp.
Quần áo của anh rất ấm, cánh tay của anh cũng nóng bỏng.
Trở lại phòng bệnh đã 11h30 tối.
“Anh không về nghỉ ngơi sao?”
Tô Tú Song nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.
“Ai nói tôi muốn trở về?”
Hoắc Dung Thành khẽ liếc cô một cái rồi rút điện thoại ra làm gì đó, một lát sau thì anh đưa cô ra khỏi phòng bệnh.
Đổi sang một phòng bệnh V.I.P.
Trong phòng có đầy đủ vật dụng, muốn cái gì có cái đó.
Tô Tú Song nhìn quanh phòng rồi quay đầu lại, chỉ thấy Hoắc Dung Thành đã cởi qu@n tây, áo khoác và áo len.
“Anh… anh làm gì vậy?”
Không kìm được, cô hơi lắp bắp.
“Đi tắm”
“Anh về nhà mà tắm rửa”
“Không về, chăm bệnh” Hoắc Dung Thành cũng không thèm nâng mắt nhìn cô một cái.
“Tôi đã khỏe rồi, tôi có thể đi lại và ăn uống mà không cần phải có người chăm sóc, ở cùng”
Hoắc Dung Thành hơi nheo mắt lại, giọng điệu trầm xuống: “Tôi có thể ở cùng em, nói nhiều lời vô nghĩa thế làm gì, uống rượu xong không lái xe được.”
Tô Tú Song nhíu mày, cái mũi nổi tiếng nhạy cảm của cô không hề ngửi thấy mùi rượu trên người anh.
Cô nằm trên giường nghịch điện thoại di động, chiếc điện thoại di động mới mua này thật sự rất tốt, cảm ứng rất nhạy.
Vài phút sau, Hoắc Dung Thành bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc qu@n lót, từng giọt nước lăn dài trên cơ thể, cơ bắp săn chắc gợi cảm.
“Tại sao anh không mặc quần áo?”
Tô Tú Song đỏ mặt, không biết để mắt vào đâu.
“Không có quần áo”
“Có áo choàng tắm và khăn tắm trong phòng tắm không?”
“Bẩn.
Anh bày ra biểu cảm ghét bỏ.
Tô Tú Song nhíu mày, có chút không nói nên lời.
Đột nhiên, thành giường bên kia hơi chùng xuống, người đàn ông nhấc lên đôi chân dài đi vài bước đi đến bên giường nằm xuống.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 478Thời tiết tháng ba thỉnh thoảng vẫn hơi se lạnh.Đột nhiên, một cánh tay bá đạo ôm lấy eo cô, Tô Tú Song đột nhiên bị người đàn ông ôm vào lòng.Chiếc áo khoác đen khoác lên người cô chắn cơn gió lạnh.Một cảm giác khó tả tràn ngập trong lòng, Tô Tú Song cảm thấy rất ấm áp, từ cơ thể đến trái tim đều cảm nhận được ấm áp.Quần áo của anh rất ấm, cánh tay của anh cũng nóng bỏng.Trở lại phòng bệnh đã 11h30 tối.“Anh không về nghỉ ngơi sao?”Tô Tú Song nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha.“Ai nói tôi muốn trở về?”Hoắc Dung Thành khẽ liếc cô một cái rồi rút điện thoại ra làm gì đó, một lát sau thì anh đưa cô ra khỏi phòng bệnh.Đổi sang một phòng bệnh V.I.P.Trong phòng có đầy đủ vật dụng, muốn cái gì có cái đó.Tô Tú Song nhìn quanh phòng rồi quay đầu lại, chỉ thấy Hoắc Dung Thành đã cởi qu@n tây, áo khoác và áo len.“Anh… anh làm gì vậy?”Không kìm được, cô hơi lắp bắp.“Đi tắm”“Anh về nhà mà tắm rửa”“Không về, chăm bệnh” Hoắc Dung Thành cũng không thèm nâng mắt nhìn cô một cái.“Tôi đã khỏe rồi, tôi có thể đi lại và ăn uống mà không cần phải có người chăm sóc, ở cùng”Hoắc Dung Thành hơi nheo mắt lại, giọng điệu trầm xuống: “Tôi có thể ở cùng em, nói nhiều lời vô nghĩa thế làm gì, uống rượu xong không lái xe được.”Tô Tú Song nhíu mày, cái mũi nổi tiếng nhạy cảm của cô không hề ngửi thấy mùi rượu trên người anh.Cô nằm trên giường nghịch điện thoại di động, chiếc điện thoại di động mới mua này thật sự rất tốt, cảm ứng rất nhạy.Vài phút sau, Hoắc Dung Thành bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ mặc một chiếc qu@n lót, từng giọt nước lăn dài trên cơ thể, cơ bắp săn chắc gợi cảm.“Tại sao anh không mặc quần áo?”Tô Tú Song đỏ mặt, không biết để mắt vào đâu.“Không có quần áo”“Có áo choàng tắm và khăn tắm trong phòng tắm không?”“Bẩn.Anh bày ra biểu cảm ghét bỏ.Tô Tú Song nhíu mày, có chút không nói nên lời.Đột nhiên, thành giường bên kia hơi chùng xuống, người đàn ông nhấc lên đôi chân dài đi vài bước đi đến bên giường nằm xuống.