Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 485

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 485Cuối cùng, cô ta gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý nói: “Để ý Tô Tú Song một chút cho tôi, có tin tức gì thì lập tức báo ngay cho tôi.”Ngày hôm sau.Đoàn phim tạm ngừng quay, Tô Tú Song tỉnh lại sau một giấc ngủ say.Bên dưới lầu, Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong đang ngồi ở phòng khách.“Muốn ăn sáng với gì, kiểu Tây hay là kiểu ta?” Hoắc Diệc Phong khẽ hỏi, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại.Tô Tú Song có chút bất ngờ, nhíu mày nhìn anh ta, đột nhiên thái độ lại trở nên thân thiết như vậy khiến cô có chút không quen.“Tôi không ăn đâu, tôi đi xem vườn rau một chút”Cô vừa mới rời đi, Hoắc Diệc Phong lập tức kéo theo Tiểu Bạch chạy theo sau Tô Tú Song.Vườn rau mọc rất nhanh, xanh tươi mơn mởn, nhìn thấy khiến tâm trạng tốt lên không ít, ngay cả dưa chuột cũng bắt đầu nở hoa rồi, vài bông hoa nhỏ màu vàng nhạt điểm trên các tán lá xanh ri.“Mấy bông hoa dại này rất xinh đẹp, giống như cô vậy” Đột nhiên Hoắc Diệc Phong cất tiếng, kèm theo tiếng cười vô cùng tà mi.Tô Tú Song không biết nói gì.Cái gì mà hoa dại chứ?Nhìn sắc mặt cô, Hoắc Diệc Phong vội vàng sửa lại lời nói: “Là hoa cúc”“Đây là dưa chuột!”Hoắc Diệc Phong không thể tin nổi, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm đóa hoa mà anh ta cho là hoa cúc: “Đóa hoa cúc thanh thuần như vậy sao khi lớn lên lại trở thành thô tu.c thế chứ, nhìn sởn cả gai ốc”“Vậy cậu nhìn lại xem, đây là cái gì?”Tô Tủ Song chỉ vào hai mầm tỏi non.“Gái này không thể làm khó được tôi đâu!” Hoắc Diệc Phong vỗ võ ngực nói đầy tự hào: “Đây là tỏi, hôm qua vừa mới ăn xong!”Giọng nói cậu ta vang dội, tự hào, vẻ mặt chờ mong được khen ngợi.Tô Tú Song im lặng, không nói thêm gì.Khi nói chuyện, cậu ta còn nắm lấy một cây rau thơm: “Chị xem, cây cỏ này mọc lên nhìn lạ nhỉ”Tô Tú Song trừng mắt nhìn cậu ta, cô quay đầu lại thấy Tiểu Bạch chạy khắp vườn rau, thậm chí còn giơ chân sau lên, †è lên đó.Cô im lặng tìm một tờ giấy, sau đó bảo quản gia Trương mang tới một cái bút, viết lên đó một hàng ký tự, cắm xuống rồi rời đi.Hoắc Diệc Phong tò mò đi tới.Chỉ thấy trên mặt giấy viết một hàng chữ to đùng: Hoắc Diệc Phong và chó không được đi vào.Hoắc Diệc Phong cúi đầu lại thấy Tiểu Bạch ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh ta.Một người một chó, trông hòa hợp đến kỳ lạ.“Đừng nhìn nữa, từ hôm nay mày đổi tên cho tao, gọi là Hoắc Diệc Phong và chó, nghe thấy chưa?”Tiểu Bạch ngây mặt ra.Biểu chiều, Bạch Tĩnh lại gọi điện thoại tới: “Trang phục đã chuẩn bị xong, còn giày và thợ trang điểm đâu rồi?”

Chương 485

Cuối cùng, cô ta gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý nói: “Để ý Tô Tú Song một chút cho tôi, có tin tức gì thì lập tức báo ngay cho tôi.”

Ngày hôm sau.

Đoàn phim tạm ngừng quay, Tô Tú Song tỉnh lại sau một giấc ngủ say.

Bên dưới lầu, Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong đang ngồi ở phòng khách.

“Muốn ăn sáng với gì, kiểu Tây hay là kiểu ta?” Hoắc Diệc Phong khẽ hỏi, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại.

Tô Tú Song có chút bất ngờ, nhíu mày nhìn anh ta, đột nhiên thái độ lại trở nên thân thiết như vậy khiến cô có chút không quen.

“Tôi không ăn đâu, tôi đi xem vườn rau một chút”

Cô vừa mới rời đi, Hoắc Diệc Phong lập tức kéo theo Tiểu Bạch chạy theo sau Tô Tú Song.

Vườn rau mọc rất nhanh, xanh tươi mơn mởn, nhìn thấy khiến tâm trạng tốt lên không ít, ngay cả dưa chuột cũng bắt đầu nở hoa rồi, vài bông hoa nhỏ màu vàng nhạt điểm trên các tán lá xanh ri.

“Mấy bông hoa dại này rất xinh đẹp, giống như cô vậy” Đột nhiên Hoắc Diệc Phong cất tiếng, kèm theo tiếng cười vô cùng tà mi.

Tô Tú Song không biết nói gì.

Cái gì mà hoa dại chứ?

Nhìn sắc mặt cô, Hoắc Diệc Phong vội vàng sửa lại lời nói: “Là hoa cúc”

“Đây là dưa chuột!”

Hoắc Diệc Phong không thể tin nổi, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm đóa hoa mà anh ta cho là hoa cúc: “Đóa hoa cúc thanh thuần như vậy sao khi lớn lên lại trở thành thô tu.c thế chứ, nhìn sởn cả gai ốc”

“Vậy cậu nhìn lại xem, đây là cái gì?”

Tô Tủ Song chỉ vào hai mầm tỏi non.

“Gái này không thể làm khó được tôi đâu!” Hoắc Diệc Phong vỗ võ ngực nói đầy tự hào: “Đây là tỏi, hôm qua vừa mới ăn xong!”

Giọng nói cậu ta vang dội, tự hào, vẻ mặt chờ mong được khen ngợi.

Tô Tú Song im lặng, không nói thêm gì.

Khi nói chuyện, cậu ta còn nắm lấy một cây rau thơm: “Chị xem, cây cỏ này mọc lên nhìn lạ nhỉ”

Tô Tú Song trừng mắt nhìn cậu ta, cô quay đầu lại thấy Tiểu Bạch chạy khắp vườn rau, thậm chí còn giơ chân sau lên, †è lên đó.

Cô im lặng tìm một tờ giấy, sau đó bảo quản gia Trương mang tới một cái bút, viết lên đó một hàng ký tự, cắm xuống rồi rời đi.

Hoắc Diệc Phong tò mò đi tới.

Chỉ thấy trên mặt giấy viết một hàng chữ to đùng: Hoắc Diệc Phong và chó không được đi vào.

Hoắc Diệc Phong cúi đầu lại thấy Tiểu Bạch ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh ta.

Một người một chó, trông hòa hợp đến kỳ lạ.

“Đừng nhìn nữa, từ hôm nay mày đổi tên cho tao, gọi là Hoắc Diệc Phong và chó, nghe thấy chưa?”

Tiểu Bạch ngây mặt ra.

Biểu chiều, Bạch Tĩnh lại gọi điện thoại tới: “Trang phục đã chuẩn bị xong, còn giày và thợ trang điểm đâu rồi?”

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 485Cuối cùng, cô ta gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý nói: “Để ý Tô Tú Song một chút cho tôi, có tin tức gì thì lập tức báo ngay cho tôi.”Ngày hôm sau.Đoàn phim tạm ngừng quay, Tô Tú Song tỉnh lại sau một giấc ngủ say.Bên dưới lầu, Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong đang ngồi ở phòng khách.“Muốn ăn sáng với gì, kiểu Tây hay là kiểu ta?” Hoắc Diệc Phong khẽ hỏi, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại.Tô Tú Song có chút bất ngờ, nhíu mày nhìn anh ta, đột nhiên thái độ lại trở nên thân thiết như vậy khiến cô có chút không quen.“Tôi không ăn đâu, tôi đi xem vườn rau một chút”Cô vừa mới rời đi, Hoắc Diệc Phong lập tức kéo theo Tiểu Bạch chạy theo sau Tô Tú Song.Vườn rau mọc rất nhanh, xanh tươi mơn mởn, nhìn thấy khiến tâm trạng tốt lên không ít, ngay cả dưa chuột cũng bắt đầu nở hoa rồi, vài bông hoa nhỏ màu vàng nhạt điểm trên các tán lá xanh ri.“Mấy bông hoa dại này rất xinh đẹp, giống như cô vậy” Đột nhiên Hoắc Diệc Phong cất tiếng, kèm theo tiếng cười vô cùng tà mi.Tô Tú Song không biết nói gì.Cái gì mà hoa dại chứ?Nhìn sắc mặt cô, Hoắc Diệc Phong vội vàng sửa lại lời nói: “Là hoa cúc”“Đây là dưa chuột!”Hoắc Diệc Phong không thể tin nổi, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm đóa hoa mà anh ta cho là hoa cúc: “Đóa hoa cúc thanh thuần như vậy sao khi lớn lên lại trở thành thô tu.c thế chứ, nhìn sởn cả gai ốc”“Vậy cậu nhìn lại xem, đây là cái gì?”Tô Tủ Song chỉ vào hai mầm tỏi non.“Gái này không thể làm khó được tôi đâu!” Hoắc Diệc Phong vỗ võ ngực nói đầy tự hào: “Đây là tỏi, hôm qua vừa mới ăn xong!”Giọng nói cậu ta vang dội, tự hào, vẻ mặt chờ mong được khen ngợi.Tô Tú Song im lặng, không nói thêm gì.Khi nói chuyện, cậu ta còn nắm lấy một cây rau thơm: “Chị xem, cây cỏ này mọc lên nhìn lạ nhỉ”Tô Tú Song trừng mắt nhìn cậu ta, cô quay đầu lại thấy Tiểu Bạch chạy khắp vườn rau, thậm chí còn giơ chân sau lên, †è lên đó.Cô im lặng tìm một tờ giấy, sau đó bảo quản gia Trương mang tới một cái bút, viết lên đó một hàng ký tự, cắm xuống rồi rời đi.Hoắc Diệc Phong tò mò đi tới.Chỉ thấy trên mặt giấy viết một hàng chữ to đùng: Hoắc Diệc Phong và chó không được đi vào.Hoắc Diệc Phong cúi đầu lại thấy Tiểu Bạch ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh ta.Một người một chó, trông hòa hợp đến kỳ lạ.“Đừng nhìn nữa, từ hôm nay mày đổi tên cho tao, gọi là Hoắc Diệc Phong và chó, nghe thấy chưa?”Tiểu Bạch ngây mặt ra.Biểu chiều, Bạch Tĩnh lại gọi điện thoại tới: “Trang phục đã chuẩn bị xong, còn giày và thợ trang điểm đâu rồi?”

Chương 485