Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 500
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 500Lúc này, trên đỉnh đầu anh là một lớp mồ hôi mỏng.Cũng may bác sĩ mà Cố Hàn gọi đã tới: “Cô ấy bị bỏ thuốc kích d*c, tác dụng của thuốc phát tác quá mạnh, ngoại trừ việc lên giường ra thì không còn cách nào nữa”Hoắc Dung Thanh nhấp nhô lồng ngực, vẻ mặt tối sầm lại.Bác sĩ bị anh làm cho phát hoảng, ông cũng không dám nói nhiều, run rẩy đi ra khỏi phòng.Tô Tú Song hoàn toàn không khống chế nổi bản thân mình nữa, cô khó chịu giống như con vật nhỏ phải chịu uất ức vậy, cô không ngừng rên lên, cào loạn lên người Hoắc Dung Thành.Hoắc Dung Thành bị châm lên ngọn lửa trong người, anh ôm cô vào phòng tắm, đặt cô vào trong bồn tắm toàn là nước lạnh.Bên ngoài thì lạnh, trong người thì nóng, ngọn lửa trong người cô không thể trút ra hết được, cô khó chịu rên lên: “Tôi muốn, tôi muốn, cho tôi đi.. “Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang muốn gì nữa, cảm giác duy nhất cô cảm nhận được là nóng, khó chịu.Hoắc Dung Thành ngồi bên cạnh bồn tắm, trên mặt đất đã có vô số đầu lọc thuốc lá rồi.Con ngươi anh sẫm lại, giống như đại dương sâu không thấy đáy, khiến người ta không đoán ra được anh đang nghĩ gì.Mấy phút sau, anh đứng dậy, ôm Tô Tú Song ra khỏi bồn tắm.Cô khó chịu đến phát điên, không ngừng rên lên, đột nhiên, có người đè lên cô, người đó rất nặng, hơi thở rất nóng, nhưng lại khiến cô vô cùng dễ chịu.Tiếp đó, Hoắc Dung Thành hung hăng hôn lấy cô, áp tay cô lên trên đỉnh đầu.Cơ thể hai người lún sâu xuống đệm, anh đè lên người cô, vùi đầu vào cổ cô, giống như một con sói đói nhìn thấy mồi nhắm vậy, anh hung hăng, mạnh mẽ, khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.Trong phòng….Mộ Đan Nhan kêu lên, cô ta liên tục ném mọi đồ đạc trong phòng, kiệt sức rồi, cô ta lại ngồi xuống bên giường, bắt đầu khóc.“Ngay cả tay anh ấy mà tôi còn chưa được chạm vào bao giờ, vậy mà con tiện nhân kia lại ôm anh ấy, trêu ghẹo anh ấy!”Mộ Tư Đồng đưa cho cô ta một cốc nước: “Em khản hết cổ rồi, uống ít nước cho thanh giọng đi”“Em không uống!” Cô ta hất tay, làm cốc nước rơi vỡ.Mắt cô ta đỏ lên, trong lòng vô cùng đố ky và thù hẳn.Mộ Tư Đồng ngồi xổm xuống, vẻ mặt dịu dàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, uống chút nước đi”“Anh phiền quá đấy!” Giọng nói Mộ Đan Nhan hiện rõ sự giận dữ, một ánh sáng u tối lướt qua đôi mắt cô ta.Đột nhiên, cô ta giống như phát điên, cánh tay mảnh dẻ của cô ta như con rắn, luồn vào trong cổ áo người đàn ông.Cô ta quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi Mộ Tư Đồng.Mộ Tư Đồng sững người.Nhưng Mộ Đan Nhan lại cười nhẹ một cái, kéo cà vạt người đàn ông, hai người nằm lên giường, nữ trên nam dưới, cô càng hôn mạnh hơn nữa.
Chương 500
Lúc này, trên đỉnh đầu anh là một lớp mồ hôi mỏng.
Cũng may bác sĩ mà Cố Hàn gọi đã tới: “Cô ấy bị bỏ thuốc kích d*c, tác dụng của thuốc phát tác quá mạnh, ngoại trừ việc lên giường ra thì không còn cách nào nữa”
Hoắc Dung Thanh nhấp nhô lồng ngực, vẻ mặt tối sầm lại.
Bác sĩ bị anh làm cho phát hoảng, ông cũng không dám nói nhiều, run rẩy đi ra khỏi phòng.
Tô Tú Song hoàn toàn không khống chế nổi bản thân mình nữa, cô khó chịu giống như con vật nhỏ phải chịu uất ức vậy, cô không ngừng rên lên, cào loạn lên người Hoắc Dung Thành.
Hoắc Dung Thành bị châm lên ngọn lửa trong người, anh ôm cô vào phòng tắm, đặt cô vào trong bồn tắm toàn là nước lạnh.
Bên ngoài thì lạnh, trong người thì nóng, ngọn lửa trong người cô không thể trút ra hết được, cô khó chịu rên lên: “Tôi muốn, tôi muốn, cho tôi đi.. “
Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang muốn gì nữa, cảm giác duy nhất cô cảm nhận được là nóng, khó chịu.
Hoắc Dung Thành ngồi bên cạnh bồn tắm, trên mặt đất đã có vô số đầu lọc thuốc lá rồi.
Con ngươi anh sẫm lại, giống như đại dương sâu không thấy đáy, khiến người ta không đoán ra được anh đang nghĩ gì.
Mấy phút sau, anh đứng dậy, ôm Tô Tú Song ra khỏi bồn tắm.
Cô khó chịu đến phát điên, không ngừng rên lên, đột nhiên, có người đè lên cô, người đó rất nặng, hơi thở rất nóng, nhưng lại khiến cô vô cùng dễ chịu.
Tiếp đó, Hoắc Dung Thành hung hăng hôn lấy cô, áp tay cô lên trên đỉnh đầu.
Cơ thể hai người lún sâu xuống đệm, anh đè lên người cô, vùi đầu vào cổ cô, giống như một con sói đói nhìn thấy mồi nhắm vậy, anh hung hăng, mạnh mẽ, khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.
Trong phòng….
Mộ Đan Nhan kêu lên, cô ta liên tục ném mọi đồ đạc trong phòng, kiệt sức rồi, cô ta lại ngồi xuống bên giường, bắt đầu khóc.
“Ngay cả tay anh ấy mà tôi còn chưa được chạm vào bao giờ, vậy mà con tiện nhân kia lại ôm anh ấy, trêu ghẹo anh ấy!”
Mộ Tư Đồng đưa cho cô ta một cốc nước: “Em khản hết cổ rồi, uống ít nước cho thanh giọng đi”
“Em không uống!” Cô ta hất tay, làm cốc nước rơi vỡ.
Mắt cô ta đỏ lên, trong lòng vô cùng đố ky và thù hẳn.
Mộ Tư Đồng ngồi xổm xuống, vẻ mặt dịu dàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, uống chút nước đi”
“Anh phiền quá đấy!” Giọng nói Mộ Đan Nhan hiện rõ sự giận dữ, một ánh sáng u tối lướt qua đôi mắt cô ta.
Đột nhiên, cô ta giống như phát điên, cánh tay mảnh dẻ của cô ta như con rắn, luồn vào trong cổ áo người đàn ông.
Cô ta quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi Mộ Tư Đồng.
Mộ Tư Đồng sững người.
Nhưng Mộ Đan Nhan lại cười nhẹ một cái, kéo cà vạt người đàn ông, hai người nằm lên giường, nữ trên nam dưới, cô càng hôn mạnh hơn nữa.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 500Lúc này, trên đỉnh đầu anh là một lớp mồ hôi mỏng.Cũng may bác sĩ mà Cố Hàn gọi đã tới: “Cô ấy bị bỏ thuốc kích d*c, tác dụng của thuốc phát tác quá mạnh, ngoại trừ việc lên giường ra thì không còn cách nào nữa”Hoắc Dung Thanh nhấp nhô lồng ngực, vẻ mặt tối sầm lại.Bác sĩ bị anh làm cho phát hoảng, ông cũng không dám nói nhiều, run rẩy đi ra khỏi phòng.Tô Tú Song hoàn toàn không khống chế nổi bản thân mình nữa, cô khó chịu giống như con vật nhỏ phải chịu uất ức vậy, cô không ngừng rên lên, cào loạn lên người Hoắc Dung Thành.Hoắc Dung Thành bị châm lên ngọn lửa trong người, anh ôm cô vào phòng tắm, đặt cô vào trong bồn tắm toàn là nước lạnh.Bên ngoài thì lạnh, trong người thì nóng, ngọn lửa trong người cô không thể trút ra hết được, cô khó chịu rên lên: “Tôi muốn, tôi muốn, cho tôi đi.. “Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang muốn gì nữa, cảm giác duy nhất cô cảm nhận được là nóng, khó chịu.Hoắc Dung Thành ngồi bên cạnh bồn tắm, trên mặt đất đã có vô số đầu lọc thuốc lá rồi.Con ngươi anh sẫm lại, giống như đại dương sâu không thấy đáy, khiến người ta không đoán ra được anh đang nghĩ gì.Mấy phút sau, anh đứng dậy, ôm Tô Tú Song ra khỏi bồn tắm.Cô khó chịu đến phát điên, không ngừng rên lên, đột nhiên, có người đè lên cô, người đó rất nặng, hơi thở rất nóng, nhưng lại khiến cô vô cùng dễ chịu.Tiếp đó, Hoắc Dung Thành hung hăng hôn lấy cô, áp tay cô lên trên đỉnh đầu.Cơ thể hai người lún sâu xuống đệm, anh đè lên người cô, vùi đầu vào cổ cô, giống như một con sói đói nhìn thấy mồi nhắm vậy, anh hung hăng, mạnh mẽ, khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.Trong phòng….Mộ Đan Nhan kêu lên, cô ta liên tục ném mọi đồ đạc trong phòng, kiệt sức rồi, cô ta lại ngồi xuống bên giường, bắt đầu khóc.“Ngay cả tay anh ấy mà tôi còn chưa được chạm vào bao giờ, vậy mà con tiện nhân kia lại ôm anh ấy, trêu ghẹo anh ấy!”Mộ Tư Đồng đưa cho cô ta một cốc nước: “Em khản hết cổ rồi, uống ít nước cho thanh giọng đi”“Em không uống!” Cô ta hất tay, làm cốc nước rơi vỡ.Mắt cô ta đỏ lên, trong lòng vô cùng đố ky và thù hẳn.Mộ Tư Đồng ngồi xổm xuống, vẻ mặt dịu dàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, uống chút nước đi”“Anh phiền quá đấy!” Giọng nói Mộ Đan Nhan hiện rõ sự giận dữ, một ánh sáng u tối lướt qua đôi mắt cô ta.Đột nhiên, cô ta giống như phát điên, cánh tay mảnh dẻ của cô ta như con rắn, luồn vào trong cổ áo người đàn ông.Cô ta quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi Mộ Tư Đồng.Mộ Tư Đồng sững người.Nhưng Mộ Đan Nhan lại cười nhẹ một cái, kéo cà vạt người đàn ông, hai người nằm lên giường, nữ trên nam dưới, cô càng hôn mạnh hơn nữa.