Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 503

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 503“Nếu như có tình huống nào đặc biệt thì sao?” Tô Tú Song thấp giọng, cẩn thận hỏi.“Ha..” Hai mắt Hoắc Dung Thành sẫm lại, anh chất vấn: “Tình cảnh đặc biệt, có thể đặc biệt tới đâu?”“Không, không đặc biệt mấy” Tô Tú Song hơi rén, vội vàng sửa câu từ.“Đứng dậy, vê nhà.”“Ừ” Cô đáp, động đậy người, đau chết đi được!Cả người đau nhức, từ đầu cho tới chân đều đau, căn bản không đứng lên nổi, cô dứt khoát không dậy nữa, cô lấy chăn bọc lấy mình, sột sột soạt soạt trốn trong đó mặc quần áo.Hoắc Dung Thanh liếc nhìn người phụ nữ như con sâu ở trên giường: “Cả người em có chỗ nào mà tôi chưa nhìn thấy nữa?”Dưới lớp chăn, mặt Tô Tú Song đỏ bừng, cô cắn răng, không nói gì.Đợi khi cô mặc quần áo xong, Hoắc Dung Thành lười biếng dựa vào tường, anh mặc quần dài màu đen, áo sơ mi trắng, đang đợi cô.Chân vừa chạm xuống đất, đầu gối liền mềm nhữn lại, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.Bờ môi mỏng của Hoắc Dung Thành cong lên, đáy mắt toàn ý cười, anh vô cùng hài lòng: “Cơ thể em không ổn rồi, phải về bồi bổ thêm, sức chiến đấu yếu quá.”Tô Tú Song đỏ mặt tới tận mang tai, chỉ hận không thể tát một phát khiến anh bay vào tường, cô là phụ nữ, sức chiến đấu yếu thì làm sao?Bời vì không thoải mái nên cô đi rất chậm, từng bước từng bước một.“Con kiến còn đi nhanh hơn em”Hoắc Dung Thành nhếch môi, không tốt tính gì nói một câu, sau đó, anh bước lên trước, ôm Tô Tú Song lên.Tô Tú Song kinh ngạc hét lên một tiếng, cô không vùng vẫy, mặc cho anh ôm lấy.Người đàn ông này còn khủng khiếp hơn sói đói, lại có thể vắt kiệt sức cô đến bước đường này.Nói thật lòng, vừa nãy khi kéo quần lên, cánh tay cô mềm nhữn, suýt nữa thì không kéo nổi cả quần.Được ôm ở trong lòng, cô lặng lẽ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú đang gần sát của người đàn ông, có hơi thất thần.Giữa lúc không biết trời trăng đất sao gì, cô chợt nhớ tới lần đầu tiên hai người ở khách sạn.Ra khỏi phòng, vừa hay chạm mặt Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng.Đúng thật là oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng chạm mặt nhau!Trong lòng Tô Tú Song thầm nghĩ.Hoắc Dung Thành lướt qua như một cơn gió, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, ngay cả nhìn một cái cũng không buồn nhìn.Tô Tú Song thử vũng vẫy mấy cái nhưng không thoát ra nổi, người đàn ông ôm rất chặt.Ánh mắt Mộ Đan Nhan hiện rõ sự hẳn học, cô ta nhìn ra phía sau Tô Tú Song, vẫn là người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng đó.Một giây sau, cô ta tức tối xông qua, đầy Tô Tú Song: “Hồ ly tinh, cô cút xuống cho tôi, Dung Thành, sao anh có thể ôm cô ta được?”Hoắc Dung Thành không vui nhìn Mộ Đan Nhan, ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên: “Không ôm vợ tôi chẳng nhẽ lại ôm cô?”“..”Nhất thời, vẻ mặt của Mộ Đan Nhan rất khó coi, tím tái như gan lợn.

Chương 503

“Nếu như có tình huống nào đặc biệt thì sao?” Tô Tú Song thấp giọng, cẩn thận hỏi.

“Ha..” Hai mắt Hoắc Dung Thành sẫm lại, anh chất vấn: “Tình cảnh đặc biệt, có thể đặc biệt tới đâu?”

“Không, không đặc biệt mấy” Tô Tú Song hơi rén, vội vàng sửa câu từ.

“Đứng dậy, vê nhà.”

“Ừ” Cô đáp, động đậy người, đau chết đi được!

Cả người đau nhức, từ đầu cho tới chân đều đau, căn bản không đứng lên nổi, cô dứt khoát không dậy nữa, cô lấy chăn bọc lấy mình, sột sột soạt soạt trốn trong đó mặc quần áo.

Hoắc Dung Thanh liếc nhìn người phụ nữ như con sâu ở trên giường: “Cả người em có chỗ nào mà tôi chưa nhìn thấy nữa?”

Dưới lớp chăn, mặt Tô Tú Song đỏ bừng, cô cắn răng, không nói gì.

Đợi khi cô mặc quần áo xong, Hoắc Dung Thành lười biếng dựa vào tường, anh mặc quần dài màu đen, áo sơ mi trắng, đang đợi cô.

Chân vừa chạm xuống đất, đầu gối liền mềm nhữn lại, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

Bờ môi mỏng của Hoắc Dung Thành cong lên, đáy mắt toàn ý cười, anh vô cùng hài lòng: “Cơ thể em không ổn rồi, phải về bồi bổ thêm, sức chiến đấu yếu quá.”

Tô Tú Song đỏ mặt tới tận mang tai, chỉ hận không thể tát một phát khiến anh bay vào tường, cô là phụ nữ, sức chiến đấu yếu thì làm sao?

Bời vì không thoải mái nên cô đi rất chậm, từng bước từng bước một.

“Con kiến còn đi nhanh hơn em”

Hoắc Dung Thành nhếch môi, không tốt tính gì nói một câu, sau đó, anh bước lên trước, ôm Tô Tú Song lên.

Tô Tú Song kinh ngạc hét lên một tiếng, cô không vùng vẫy, mặc cho anh ôm lấy.

Người đàn ông này còn khủng khiếp hơn sói đói, lại có thể vắt kiệt sức cô đến bước đường này.

Nói thật lòng, vừa nãy khi kéo quần lên, cánh tay cô mềm nhữn, suýt nữa thì không kéo nổi cả quần.

Được ôm ở trong lòng, cô lặng lẽ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú đang gần sát của người đàn ông, có hơi thất thần.

Giữa lúc không biết trời trăng đất sao gì, cô chợt nhớ tới lần đầu tiên hai người ở khách sạn.

Ra khỏi phòng, vừa hay chạm mặt Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng.

Đúng thật là oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng chạm mặt nhau!

Trong lòng Tô Tú Song thầm nghĩ.

Hoắc Dung Thành lướt qua như một cơn gió, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, ngay cả nhìn một cái cũng không buồn nhìn.

Tô Tú Song thử vũng vẫy mấy cái nhưng không thoát ra nổi, người đàn ông ôm rất chặt.

Ánh mắt Mộ Đan Nhan hiện rõ sự hẳn học, cô ta nhìn ra phía sau Tô Tú Song, vẫn là người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng đó.

Một giây sau, cô ta tức tối xông qua, đầy Tô Tú Song: “Hồ ly tinh, cô cút xuống cho tôi, Dung Thành, sao anh có thể ôm cô ta được?”

Hoắc Dung Thành không vui nhìn Mộ Đan Nhan, ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên: “Không ôm vợ tôi chẳng nhẽ lại ôm cô?”

“..”

Nhất thời, vẻ mặt của Mộ Đan Nhan rất khó coi, tím tái như gan lợn.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 503“Nếu như có tình huống nào đặc biệt thì sao?” Tô Tú Song thấp giọng, cẩn thận hỏi.“Ha..” Hai mắt Hoắc Dung Thành sẫm lại, anh chất vấn: “Tình cảnh đặc biệt, có thể đặc biệt tới đâu?”“Không, không đặc biệt mấy” Tô Tú Song hơi rén, vội vàng sửa câu từ.“Đứng dậy, vê nhà.”“Ừ” Cô đáp, động đậy người, đau chết đi được!Cả người đau nhức, từ đầu cho tới chân đều đau, căn bản không đứng lên nổi, cô dứt khoát không dậy nữa, cô lấy chăn bọc lấy mình, sột sột soạt soạt trốn trong đó mặc quần áo.Hoắc Dung Thanh liếc nhìn người phụ nữ như con sâu ở trên giường: “Cả người em có chỗ nào mà tôi chưa nhìn thấy nữa?”Dưới lớp chăn, mặt Tô Tú Song đỏ bừng, cô cắn răng, không nói gì.Đợi khi cô mặc quần áo xong, Hoắc Dung Thành lười biếng dựa vào tường, anh mặc quần dài màu đen, áo sơ mi trắng, đang đợi cô.Chân vừa chạm xuống đất, đầu gối liền mềm nhữn lại, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.Bờ môi mỏng của Hoắc Dung Thành cong lên, đáy mắt toàn ý cười, anh vô cùng hài lòng: “Cơ thể em không ổn rồi, phải về bồi bổ thêm, sức chiến đấu yếu quá.”Tô Tú Song đỏ mặt tới tận mang tai, chỉ hận không thể tát một phát khiến anh bay vào tường, cô là phụ nữ, sức chiến đấu yếu thì làm sao?Bời vì không thoải mái nên cô đi rất chậm, từng bước từng bước một.“Con kiến còn đi nhanh hơn em”Hoắc Dung Thành nhếch môi, không tốt tính gì nói một câu, sau đó, anh bước lên trước, ôm Tô Tú Song lên.Tô Tú Song kinh ngạc hét lên một tiếng, cô không vùng vẫy, mặc cho anh ôm lấy.Người đàn ông này còn khủng khiếp hơn sói đói, lại có thể vắt kiệt sức cô đến bước đường này.Nói thật lòng, vừa nãy khi kéo quần lên, cánh tay cô mềm nhữn, suýt nữa thì không kéo nổi cả quần.Được ôm ở trong lòng, cô lặng lẽ nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú đang gần sát của người đàn ông, có hơi thất thần.Giữa lúc không biết trời trăng đất sao gì, cô chợt nhớ tới lần đầu tiên hai người ở khách sạn.Ra khỏi phòng, vừa hay chạm mặt Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng.Đúng thật là oan gia ngõ hẹp, đi đâu cũng chạm mặt nhau!Trong lòng Tô Tú Song thầm nghĩ.Hoắc Dung Thành lướt qua như một cơn gió, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, ngay cả nhìn một cái cũng không buồn nhìn.Tô Tú Song thử vũng vẫy mấy cái nhưng không thoát ra nổi, người đàn ông ôm rất chặt.Ánh mắt Mộ Đan Nhan hiện rõ sự hẳn học, cô ta nhìn ra phía sau Tô Tú Song, vẫn là người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng đó.Một giây sau, cô ta tức tối xông qua, đầy Tô Tú Song: “Hồ ly tinh, cô cút xuống cho tôi, Dung Thành, sao anh có thể ôm cô ta được?”Hoắc Dung Thành không vui nhìn Mộ Đan Nhan, ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên: “Không ôm vợ tôi chẳng nhẽ lại ôm cô?”“..”Nhất thời, vẻ mặt của Mộ Đan Nhan rất khó coi, tím tái như gan lợn.

Chương 503