Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 510
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 510Tô Ái Lan nói, hình như bà nghĩ tới điều gì đó nên hỏi: “Tấm vải bọc đồ của cháu đâu?”“Vải bọc đồ gì cơ ạ? Tô Tú Song nhíu mày.“Khi bà tới thủ đô có mang theo tấm vải bọc đồ đó, trước khi ngất vẫn còn ở trên người mà.. “Càng nói bà càng sốt sắng, sắc mặt Tô Ái Lan lo lắng vô cùng, bà hất chăn ra, định đi xuống giường.“Bà đừng lo lắng, cũng đừng cử động linh tinh, cháu gọi hỏi bố xem” Tô Tú Song vội vàng dùng tay giữ chăn lại, gọi cho Tô Trọng Quân.Sau khi tắt điện thoại, Tô Tú Song lấy ra một tấm vải bọc đồ có thêu hoa đen trắng từ trong chiếc tủ ở bên cạnh ra.Vừa nhìn đã biết tấm vải này có từ lâu rồi.Vừa đưa cho Tô Ái Lan, bà đã lập tức mở nó ra.Thấy vậy, Tô Tú Song không nhịn được mà cười thành tiếng: “Bà nội, bà cứ từ từ tìm, đừng gấp, bên trong làm gì có tiền bạc châu báu gì đâu, nó còn có thể bay đi được chắc?”Tô Ái Lan không để ý đến cô.Mấy phút sau, bà lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh ngọc, phát ra ánh sáng long lanh, nhìn vừa giống ngọc lại giống ngọc bích.“Này, quà sinh nhật bà nội tặng cháu”Tô Tú Song lắc đầu, nói: “Cái này vừa nhìn đã biết là báu vật gia truyền của bà, bà cứ giữ lấy đi, đợi bà khỏi bệnh rồi thì nấu cho cháu bát mì, đó chính là quà cháu muốn”“Gì mà báu vật gia truyền chứ, chiếc vòng tay này cháu đeo từ khi còn bé rồi, nhưng do lúc nhỏ cháu nghịch quá, y như con khỉ ấy, lúc nào cũng thích trèo cây, cứ lên lên xuống xuống, bà sợ cháu làm mất vòng nên đã thu lại”Khi nói lời này, Tô Ái Lan kéo tay cô lại, đeo chiếc vòng lên.“Cháu lớn rồi, bà phải trả nó lại cho cháu, nhớ kỹ, không được làm mất, làm vỡ, cũng không được cho người khác, ai cũng không được, cháu biết chưa?”“Cháu biết rồi” Tô Tú Song nhìn điện thoại, đã tám giờ rồi: “Bà nội, bà nằm xuống trước đi, cháu tới nhà ăn gọi chút cháo”Ra khỏi phòng bệnh, cô đi vào thang máy.Vừa đi được khoảng trăm mét, điện thoại đã vang lên.Là Hoắc Dung Thành gọi tới.Mới sáng sớm đã gọi tới thì có thể có chuyện gì hay ho chứ?Tô Tú Song bĩu môi, không nghe.Nhưng người đàn ông giống như muốn đấu với cô, liên tục gọi tới, chuông điện thoại không ngừng vang lên.“Phù…” Cô thở dài một hơi, ấn vào nút nghe.“Em điếc à, sao lâu thế mới nghe máy?” Vừa mở miệng, Hoắc Dung Thành đã cáu bẩn.“Vừa nãy không nghe thấy, có chuyện gì sao?”Người đàn ông này có tính chó gì vậy, mới sáng sớm đã ăn phải thuốc nổ à?
Chương 510
Tô Ái Lan nói, hình như bà nghĩ tới điều gì đó nên hỏi: “Tấm vải bọc đồ của cháu đâu?”
“Vải bọc đồ gì cơ ạ? Tô Tú Song nhíu mày.
“Khi bà tới thủ đô có mang theo tấm vải bọc đồ đó, trước khi ngất vẫn còn ở trên người mà.. “
Càng nói bà càng sốt sắng, sắc mặt Tô Ái Lan lo lắng vô cùng, bà hất chăn ra, định đi xuống giường.
“Bà đừng lo lắng, cũng đừng cử động linh tinh, cháu gọi hỏi bố xem” Tô Tú Song vội vàng dùng tay giữ chăn lại, gọi cho Tô Trọng Quân.
Sau khi tắt điện thoại, Tô Tú Song lấy ra một tấm vải bọc đồ có thêu hoa đen trắng từ trong chiếc tủ ở bên cạnh ra.
Vừa nhìn đã biết tấm vải này có từ lâu rồi.
Vừa đưa cho Tô Ái Lan, bà đã lập tức mở nó ra.
Thấy vậy, Tô Tú Song không nhịn được mà cười thành tiếng: “Bà nội, bà cứ từ từ tìm, đừng gấp, bên trong làm gì có tiền bạc châu báu gì đâu, nó còn có thể bay đi được chắc?”
Tô Ái Lan không để ý đến cô.
Mấy phút sau, bà lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh ngọc, phát ra ánh sáng long lanh, nhìn vừa giống ngọc lại giống ngọc bích.
“Này, quà sinh nhật bà nội tặng cháu”
Tô Tú Song lắc đầu, nói: “Cái này vừa nhìn đã biết là báu vật gia truyền của bà, bà cứ giữ lấy đi, đợi bà khỏi bệnh rồi thì nấu cho cháu bát mì, đó chính là quà cháu muốn”
“Gì mà báu vật gia truyền chứ, chiếc vòng tay này cháu đeo từ khi còn bé rồi, nhưng do lúc nhỏ cháu nghịch quá, y như con khỉ ấy, lúc nào cũng thích trèo cây, cứ lên lên xuống xuống, bà sợ cháu làm mất vòng nên đã thu lại”
Khi nói lời này, Tô Ái Lan kéo tay cô lại, đeo chiếc vòng lên.
“Cháu lớn rồi, bà phải trả nó lại cho cháu, nhớ kỹ, không được làm mất, làm vỡ, cũng không được cho người khác, ai cũng không được, cháu biết chưa?”
“Cháu biết rồi” Tô Tú Song nhìn điện thoại, đã tám giờ rồi: “Bà nội, bà nằm xuống trước đi, cháu tới nhà ăn gọi chút cháo”
Ra khỏi phòng bệnh, cô đi vào thang máy.
Vừa đi được khoảng trăm mét, điện thoại đã vang lên.
Là Hoắc Dung Thành gọi tới.
Mới sáng sớm đã gọi tới thì có thể có chuyện gì hay ho chứ?
Tô Tú Song bĩu môi, không nghe.
Nhưng người đàn ông giống như muốn đấu với cô, liên tục gọi tới, chuông điện thoại không ngừng vang lên.
“Phù…” Cô thở dài một hơi, ấn vào nút nghe.
“Em điếc à, sao lâu thế mới nghe máy?” Vừa mở miệng, Hoắc Dung Thành đã cáu bẩn.
“Vừa nãy không nghe thấy, có chuyện gì sao?”
Người đàn ông này có tính chó gì vậy, mới sáng sớm đã ăn phải thuốc nổ à?
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 510Tô Ái Lan nói, hình như bà nghĩ tới điều gì đó nên hỏi: “Tấm vải bọc đồ của cháu đâu?”“Vải bọc đồ gì cơ ạ? Tô Tú Song nhíu mày.“Khi bà tới thủ đô có mang theo tấm vải bọc đồ đó, trước khi ngất vẫn còn ở trên người mà.. “Càng nói bà càng sốt sắng, sắc mặt Tô Ái Lan lo lắng vô cùng, bà hất chăn ra, định đi xuống giường.“Bà đừng lo lắng, cũng đừng cử động linh tinh, cháu gọi hỏi bố xem” Tô Tú Song vội vàng dùng tay giữ chăn lại, gọi cho Tô Trọng Quân.Sau khi tắt điện thoại, Tô Tú Song lấy ra một tấm vải bọc đồ có thêu hoa đen trắng từ trong chiếc tủ ở bên cạnh ra.Vừa nhìn đã biết tấm vải này có từ lâu rồi.Vừa đưa cho Tô Ái Lan, bà đã lập tức mở nó ra.Thấy vậy, Tô Tú Song không nhịn được mà cười thành tiếng: “Bà nội, bà cứ từ từ tìm, đừng gấp, bên trong làm gì có tiền bạc châu báu gì đâu, nó còn có thể bay đi được chắc?”Tô Ái Lan không để ý đến cô.Mấy phút sau, bà lấy ra một chiếc vòng tay màu xanh ngọc, phát ra ánh sáng long lanh, nhìn vừa giống ngọc lại giống ngọc bích.“Này, quà sinh nhật bà nội tặng cháu”Tô Tú Song lắc đầu, nói: “Cái này vừa nhìn đã biết là báu vật gia truyền của bà, bà cứ giữ lấy đi, đợi bà khỏi bệnh rồi thì nấu cho cháu bát mì, đó chính là quà cháu muốn”“Gì mà báu vật gia truyền chứ, chiếc vòng tay này cháu đeo từ khi còn bé rồi, nhưng do lúc nhỏ cháu nghịch quá, y như con khỉ ấy, lúc nào cũng thích trèo cây, cứ lên lên xuống xuống, bà sợ cháu làm mất vòng nên đã thu lại”Khi nói lời này, Tô Ái Lan kéo tay cô lại, đeo chiếc vòng lên.“Cháu lớn rồi, bà phải trả nó lại cho cháu, nhớ kỹ, không được làm mất, làm vỡ, cũng không được cho người khác, ai cũng không được, cháu biết chưa?”“Cháu biết rồi” Tô Tú Song nhìn điện thoại, đã tám giờ rồi: “Bà nội, bà nằm xuống trước đi, cháu tới nhà ăn gọi chút cháo”Ra khỏi phòng bệnh, cô đi vào thang máy.Vừa đi được khoảng trăm mét, điện thoại đã vang lên.Là Hoắc Dung Thành gọi tới.Mới sáng sớm đã gọi tới thì có thể có chuyện gì hay ho chứ?Tô Tú Song bĩu môi, không nghe.Nhưng người đàn ông giống như muốn đấu với cô, liên tục gọi tới, chuông điện thoại không ngừng vang lên.“Phù…” Cô thở dài một hơi, ấn vào nút nghe.“Em điếc à, sao lâu thế mới nghe máy?” Vừa mở miệng, Hoắc Dung Thành đã cáu bẩn.“Vừa nãy không nghe thấy, có chuyện gì sao?”Người đàn ông này có tính chó gì vậy, mới sáng sớm đã ăn phải thuốc nổ à?