Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 519

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 519Tô Tú Song chớp mắt, vòng tay ôm cổ anh nhiệt tình đáp lại.Trở lại phòng, cả hai ngã xuống giường lớn thở hổn hển, tay chân giao triền miên.Một đêm cảnh xuân vô hạn.Không hề ngơi nghỉ.Sáng sớm hôm sau Tô Tú Song mở mắt ra, toàn thân đau nhức, cả người cứ như bị xe nghiền qua.Cảm giác này quá quen thuộc.Ký ức đêm qua, nổi lên mạnh mẽ như thủy triều.Tô Tú Song nhắm chặt mắt, hai má đỏ bừng.Quả nhiên ứng với câu nói đó, uống nhiều rượu dễ xảy ra chuyện, say xỉn thì dễ bị thất thân.Phía giường bên kia, trống rỗng, không có bóng dáng của Hoắc Dung Thành đâu cả, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cũng không biết anh đã đi đâu.Có điều, thế này cũng tốt, đỡ phải xấu hổ.Chống cả hai tay xuống giường, Tô Tú Song khó khăn lắm mới đứng lên được.Ai mà biết, chỉ vừa đứng lên, hai chân mềm nhữũn, đầu gối khuyu xuống đất, nặng nề quỳ trên giường, giấy dụa hồi lâu cũng không đứng dậy được.Chân và thắt lưng, dường như không phải là của chính mình mà là của người khác.Lông mày Tô Tú Song giật giật.Người đàn ông này, đêm qua rốt cuộc là làm bao nhiêu lân, muốn giết người hay sao!Ổn định nhịp thở, cô cuối cùng cũng đứng dậy, một đống quần áo ngổn ngang trên mặt đất.Cúi xuống, nhặt lên hai chiếc, toàn bộ đều bị xé toạc, không mặc được nữa rồi.“Hừ…’ Cô thở dài một hơi, li3m môi, đành phải cầm áo sơ mi đen của Hoắc Diệc Thành mặc vào.Áo mặc vào cao trên đầu gối, vừa hay có thể che được phần mông, vậy cũng được.Ngửi thấy mùi vị nông đậm còn lưu lại trong phòng, mặt cô càng đỏ hơn, nóng bừng bừng.Đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hoắc Dung Thành mặc áo choàng tắm bước vào.Đôi mắt khẽ nâng lên, nhìn chằm chằm Tô Tú Song đang mặc áo sơ mi của mình, ánh mắt anh dần dần trở nên thâm sâu, nóng, cơ thể anh lại như vừa được đốt lên một ngọn lửa.Tô Tú Song có chút xấu hổ và ngại ngùng.Cô cúi đầu, không muốn nói chuyện, nâng bước, đi lướt qua Hoắc Dung Thành, chuẩn bị rời khỏi phòng.Đương nhiên, động tác của Hoắc Dung Thành nhanh hơn cô, đôi chân dài vừa bước vài bước đã ở ngay trước mặt, chặn đường cô: “Ngủ xong liên đi, em không muốn nói gì à?”Tô Tú Song không nói nên lời.Loại tình huống này, còn có thể nói gì?“À thì, tối hôm qua, chỉ là uống rượu say rồi mà, nhất thời ý l0ạn tình mê mới xảy ra việc như thế, bây giờ thì tỉnh rồi, chuyện tối hôm qua bỏ đi, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì: Cô ho khan hai tiếng, giật giật khóe miệng, vô cùng khẳng khái nói.Chuyện tối qua, cứ xem như là bị chó cắn là được.“Ô, em đúng là hào phóng quá nhỉ..”

Chương 519

Tô Tú Song chớp mắt, vòng tay ôm cổ anh nhiệt tình đáp lại.

Trở lại phòng, cả hai ngã xuống giường lớn thở hổn hển, tay chân giao triền miên.

Một đêm cảnh xuân vô hạn.

Không hề ngơi nghỉ.

Sáng sớm hôm sau Tô Tú Song mở mắt ra, toàn thân đau nhức, cả người cứ như bị xe nghiền qua.

Cảm giác này quá quen thuộc.

Ký ức đêm qua, nổi lên mạnh mẽ như thủy triều.

Tô Tú Song nhắm chặt mắt, hai má đỏ bừng.

Quả nhiên ứng với câu nói đó, uống nhiều rượu dễ xảy ra chuyện, say xỉn thì dễ bị thất thân.

Phía giường bên kia, trống rỗng, không có bóng dáng của Hoắc Dung Thành đâu cả, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cũng không biết anh đã đi đâu.

Có điều, thế này cũng tốt, đỡ phải xấu hổ.

Chống cả hai tay xuống giường, Tô Tú Song khó khăn lắm mới đứng lên được.

Ai mà biết, chỉ vừa đứng lên, hai chân mềm nhữũn, đầu gối khuyu xuống đất, nặng nề quỳ trên giường, giấy dụa hồi lâu cũng không đứng dậy được.

Chân và thắt lưng, dường như không phải là của chính mình mà là của người khác.

Lông mày Tô Tú Song giật giật.

Người đàn ông này, đêm qua rốt cuộc là làm bao nhiêu lân, muốn giết người hay sao!

Ổn định nhịp thở, cô cuối cùng cũng đứng dậy, một đống quần áo ngổn ngang trên mặt đất.

Cúi xuống, nhặt lên hai chiếc, toàn bộ đều bị xé toạc, không mặc được nữa rồi.

“Hừ…’ Cô thở dài một hơi, li3m môi, đành phải cầm áo sơ mi đen của Hoắc Diệc Thành mặc vào.

Áo mặc vào cao trên đầu gối, vừa hay có thể che được phần mông, vậy cũng được.

Ngửi thấy mùi vị nông đậm còn lưu lại trong phòng, mặt cô càng đỏ hơn, nóng bừng bừng.

Đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hoắc Dung Thành mặc áo choàng tắm bước vào.

Đôi mắt khẽ nâng lên, nhìn chằm chằm Tô Tú Song đang mặc áo sơ mi của mình, ánh mắt anh dần dần trở nên thâm sâu, nóng, cơ thể anh lại như vừa được đốt lên một ngọn lửa.

Tô Tú Song có chút xấu hổ và ngại ngùng.

Cô cúi đầu, không muốn nói chuyện, nâng bước, đi lướt qua Hoắc Dung Thành, chuẩn bị rời khỏi phòng.

Đương nhiên, động tác của Hoắc Dung Thành nhanh hơn cô, đôi chân dài vừa bước vài bước đã ở ngay trước mặt, chặn đường cô: “Ngủ xong liên đi, em không muốn nói gì à?”

Tô Tú Song không nói nên lời.

Loại tình huống này, còn có thể nói gì?

“À thì, tối hôm qua, chỉ là uống rượu say rồi mà, nhất thời ý l0ạn tình mê mới xảy ra việc như thế, bây giờ thì tỉnh rồi, chuyện tối hôm qua bỏ đi, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì: Cô ho khan hai tiếng, giật giật khóe miệng, vô cùng khẳng khái nói.

Chuyện tối qua, cứ xem như là bị chó cắn là được.

“Ô, em đúng là hào phóng quá nhỉ..”

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 519Tô Tú Song chớp mắt, vòng tay ôm cổ anh nhiệt tình đáp lại.Trở lại phòng, cả hai ngã xuống giường lớn thở hổn hển, tay chân giao triền miên.Một đêm cảnh xuân vô hạn.Không hề ngơi nghỉ.Sáng sớm hôm sau Tô Tú Song mở mắt ra, toàn thân đau nhức, cả người cứ như bị xe nghiền qua.Cảm giác này quá quen thuộc.Ký ức đêm qua, nổi lên mạnh mẽ như thủy triều.Tô Tú Song nhắm chặt mắt, hai má đỏ bừng.Quả nhiên ứng với câu nói đó, uống nhiều rượu dễ xảy ra chuyện, say xỉn thì dễ bị thất thân.Phía giường bên kia, trống rỗng, không có bóng dáng của Hoắc Dung Thành đâu cả, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cũng không biết anh đã đi đâu.Có điều, thế này cũng tốt, đỡ phải xấu hổ.Chống cả hai tay xuống giường, Tô Tú Song khó khăn lắm mới đứng lên được.Ai mà biết, chỉ vừa đứng lên, hai chân mềm nhữũn, đầu gối khuyu xuống đất, nặng nề quỳ trên giường, giấy dụa hồi lâu cũng không đứng dậy được.Chân và thắt lưng, dường như không phải là của chính mình mà là của người khác.Lông mày Tô Tú Song giật giật.Người đàn ông này, đêm qua rốt cuộc là làm bao nhiêu lân, muốn giết người hay sao!Ổn định nhịp thở, cô cuối cùng cũng đứng dậy, một đống quần áo ngổn ngang trên mặt đất.Cúi xuống, nhặt lên hai chiếc, toàn bộ đều bị xé toạc, không mặc được nữa rồi.“Hừ…’ Cô thở dài một hơi, li3m môi, đành phải cầm áo sơ mi đen của Hoắc Diệc Thành mặc vào.Áo mặc vào cao trên đầu gối, vừa hay có thể che được phần mông, vậy cũng được.Ngửi thấy mùi vị nông đậm còn lưu lại trong phòng, mặt cô càng đỏ hơn, nóng bừng bừng.Đang chuẩn bị rời đi, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Hoắc Dung Thành mặc áo choàng tắm bước vào.Đôi mắt khẽ nâng lên, nhìn chằm chằm Tô Tú Song đang mặc áo sơ mi của mình, ánh mắt anh dần dần trở nên thâm sâu, nóng, cơ thể anh lại như vừa được đốt lên một ngọn lửa.Tô Tú Song có chút xấu hổ và ngại ngùng.Cô cúi đầu, không muốn nói chuyện, nâng bước, đi lướt qua Hoắc Dung Thành, chuẩn bị rời khỏi phòng.Đương nhiên, động tác của Hoắc Dung Thành nhanh hơn cô, đôi chân dài vừa bước vài bước đã ở ngay trước mặt, chặn đường cô: “Ngủ xong liên đi, em không muốn nói gì à?”Tô Tú Song không nói nên lời.Loại tình huống này, còn có thể nói gì?“À thì, tối hôm qua, chỉ là uống rượu say rồi mà, nhất thời ý l0ạn tình mê mới xảy ra việc như thế, bây giờ thì tỉnh rồi, chuyện tối hôm qua bỏ đi, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì: Cô ho khan hai tiếng, giật giật khóe miệng, vô cùng khẳng khái nói.Chuyện tối qua, cứ xem như là bị chó cắn là được.“Ô, em đúng là hào phóng quá nhỉ..”

Chương 519