Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 530
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 530Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm u, nhẹ cởi hai cúc áo trên cổ áo sơ mi, ngữ khí vừa nóng nảy vừa ác liệt.Tô Tú Song sững sờ.Người đàn ông này lại bị phát bệnh rồi, đang điên gì vậy hả?Đột nhiên Hoắc Dung Thành cúi người, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm vào lòng người đàn ông.Cô có chút đau, hơi hơi nhăn mày.Đây là đang chơi trò gì?“Chưa thấy qua người phụ nữ nào ngốc như em, đúng là ngu hơn cả heo!Tay bị tàn phế rồi à mà không biết thắt dây an toàn?”Ôm cô, lồng ngực Hoắc Dung Thành kịch liệt phập phồng, thanh âm trâm thấp cực kỳ nóng nảy.Tô Tú Song ngơ ra lại ngơ ra, xuất thần.Lễ nào, anh đang lo lắng cho mình sao?Một dòng nước nóng chảy qua lòng cô, tim Tô Tú Song cũng theo đó mà đập loạn không ngừng.Gắng nhịn nổi đau đớn khó chịu, cô nâng tay lên, vỗ nhẹ sau lưng Hoắc Dung Thành, giống như dỗ trẻ con: “Không sao, chẳng phải tôi vẫn còn tốt đây sao?”Ai biết, vừa nghe tới câu này, sắc mặt Hoắc Dung Thành càng âm u hơn, ác liệt trừng cô: “Ha, người vừa ra khỏi phòng cấp cứu, mà còn có mặt mũi nói câu này, hửm?”Trên mặt anh không có cảm xúc, giọng điệu lạnh nhạt trào phúng, tràn đầy quái gở, dưới đáy mắt, toàn bộ đều là lửa giận.Tự biết mình đuối lý, Tô Tú Song liền ngượng ngập cười cười.Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Hoắc Diệc Phong vội vàng xông đến bên giường: “Chị không sao chứ?”“Không sao” Tô Tú Song lắc đầu.Lúc này Hoắc Diệc Phong mới yên tâm, lau đi mồ hôi trên trán: “Chị có bị ngu không hả? Ngồi taxi cũng có thể xảy ra tai nạn xe?”Tô Tú Song nhẹ giọng ho khan hai tiếng.Chuyện như tai nạn giao thông, ai mà mong nó xảy ra chứ?“Gọi tên tài xế gây ra tai nạn xe kia qua đây. Sau khi Hoắc Dung Thành lạnh giọng phân phó Cố Hàn xong, ánh mắt liền rơi xuống trên người Hoắc Diệc Phong, sắc mặt lạnh lão, không lưu tình chút vào mà véo lấy tai cậu ta.“Đau đau đau, anh hai, đau.”Hít một ngụm khí lạnh, Hoắc Diệc Phong đau đến nổi nhe răng trợn mắt, vị véo đến mức khuôn mặt nhăn nhúm.Sau đó, anh buông tay ra, một chân đạp vào mông Hoắc Diệc Phong, môi Hoắc Dung Thành mím thành một đường thẳng, âm trầm nói: “Anh bảo em trông chừng cô ấy, em coi chừng như thế này đây hả?”Hoắc Diệc Phong không rên một tiếng, chỉ nói: “Anh hai, lần này đúng thật là lỗi của em, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”Vừa nãy trên đường tới, cậu ta đã nhận được điện thoại của anh ba, nói rằng Tô Tú Song bị thương cực kỳ nặng, trên đầu toàn là máu.Lần này đúng là nên trách cậu ta, nếu cậu ta và cô gái ngu ngốc này cùng nhau về nhà thì sẽ không xảy ra loại chuyện này.Ở Hồ Ngọc Bích, cô vì cậu ta mà suýt nữa mất mạng, nhưng cậu ta lại không bảo vệ tốt cho cô.
Chương 530
Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm u, nhẹ cởi hai cúc áo trên cổ áo sơ mi, ngữ khí vừa nóng nảy vừa ác liệt.
Tô Tú Song sững sờ.
Người đàn ông này lại bị phát bệnh rồi, đang điên gì vậy hả?
Đột nhiên Hoắc Dung Thành cúi người, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm vào lòng người đàn ông.
Cô có chút đau, hơi hơi nhăn mày.
Đây là đang chơi trò gì?
“Chưa thấy qua người phụ nữ nào ngốc như em, đúng là ngu hơn cả heo!
Tay bị tàn phế rồi à mà không biết thắt dây an toàn?”
Ôm cô, lồng ngực Hoắc Dung Thành kịch liệt phập phồng, thanh âm trâm thấp cực kỳ nóng nảy.
Tô Tú Song ngơ ra lại ngơ ra, xuất thần.
Lễ nào, anh đang lo lắng cho mình sao?
Một dòng nước nóng chảy qua lòng cô, tim Tô Tú Song cũng theo đó mà đập loạn không ngừng.
Gắng nhịn nổi đau đớn khó chịu, cô nâng tay lên, vỗ nhẹ sau lưng Hoắc Dung Thành, giống như dỗ trẻ con: “Không sao, chẳng phải tôi vẫn còn tốt đây sao?”
Ai biết, vừa nghe tới câu này, sắc mặt Hoắc Dung Thành càng âm u hơn, ác liệt trừng cô: “Ha, người vừa ra khỏi phòng cấp cứu, mà còn có mặt mũi nói câu này, hửm?”
Trên mặt anh không có cảm xúc, giọng điệu lạnh nhạt trào phúng, tràn đầy quái gở, dưới đáy mắt, toàn bộ đều là lửa giận.
Tự biết mình đuối lý, Tô Tú Song liền ngượng ngập cười cười.
Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Hoắc Diệc Phong vội vàng xông đến bên giường: “Chị không sao chứ?”
“Không sao” Tô Tú Song lắc đầu.
Lúc này Hoắc Diệc Phong mới yên tâm, lau đi mồ hôi trên trán: “Chị có bị ngu không hả? Ngồi taxi cũng có thể xảy ra tai nạn xe?”
Tô Tú Song nhẹ giọng ho khan hai tiếng.
Chuyện như tai nạn giao thông, ai mà mong nó xảy ra chứ?
“Gọi tên tài xế gây ra tai nạn xe kia qua đây. Sau khi Hoắc Dung Thành lạnh giọng phân phó Cố Hàn xong, ánh mắt liền rơi xuống trên người Hoắc Diệc Phong, sắc mặt lạnh lão, không lưu tình chút vào mà véo lấy tai cậu ta.
“Đau đau đau, anh hai, đau.”
Hít một ngụm khí lạnh, Hoắc Diệc Phong đau đến nổi nhe răng trợn mắt, vị véo đến mức khuôn mặt nhăn nhúm.
Sau đó, anh buông tay ra, một chân đạp vào mông Hoắc Diệc Phong, môi Hoắc Dung Thành mím thành một đường thẳng, âm trầm nói: “Anh bảo em trông chừng cô ấy, em coi chừng như thế này đây hả?”
Hoắc Diệc Phong không rên một tiếng, chỉ nói: “Anh hai, lần này đúng thật là lỗi của em, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”
Vừa nãy trên đường tới, cậu ta đã nhận được điện thoại của anh ba, nói rằng Tô Tú Song bị thương cực kỳ nặng, trên đầu toàn là máu.
Lần này đúng là nên trách cậu ta, nếu cậu ta và cô gái ngu ngốc này cùng nhau về nhà thì sẽ không xảy ra loại chuyện này.
Ở Hồ Ngọc Bích, cô vì cậu ta mà suýt nữa mất mạng, nhưng cậu ta lại không bảo vệ tốt cho cô.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 530Sắc mặt Hoắc Dung Thành âm u, nhẹ cởi hai cúc áo trên cổ áo sơ mi, ngữ khí vừa nóng nảy vừa ác liệt.Tô Tú Song sững sờ.Người đàn ông này lại bị phát bệnh rồi, đang điên gì vậy hả?Đột nhiên Hoắc Dung Thành cúi người, khi cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm vào lòng người đàn ông.Cô có chút đau, hơi hơi nhăn mày.Đây là đang chơi trò gì?“Chưa thấy qua người phụ nữ nào ngốc như em, đúng là ngu hơn cả heo!Tay bị tàn phế rồi à mà không biết thắt dây an toàn?”Ôm cô, lồng ngực Hoắc Dung Thành kịch liệt phập phồng, thanh âm trâm thấp cực kỳ nóng nảy.Tô Tú Song ngơ ra lại ngơ ra, xuất thần.Lễ nào, anh đang lo lắng cho mình sao?Một dòng nước nóng chảy qua lòng cô, tim Tô Tú Song cũng theo đó mà đập loạn không ngừng.Gắng nhịn nổi đau đớn khó chịu, cô nâng tay lên, vỗ nhẹ sau lưng Hoắc Dung Thành, giống như dỗ trẻ con: “Không sao, chẳng phải tôi vẫn còn tốt đây sao?”Ai biết, vừa nghe tới câu này, sắc mặt Hoắc Dung Thành càng âm u hơn, ác liệt trừng cô: “Ha, người vừa ra khỏi phòng cấp cứu, mà còn có mặt mũi nói câu này, hửm?”Trên mặt anh không có cảm xúc, giọng điệu lạnh nhạt trào phúng, tràn đầy quái gở, dưới đáy mắt, toàn bộ đều là lửa giận.Tự biết mình đuối lý, Tô Tú Song liền ngượng ngập cười cười.Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Hoắc Diệc Phong vội vàng xông đến bên giường: “Chị không sao chứ?”“Không sao” Tô Tú Song lắc đầu.Lúc này Hoắc Diệc Phong mới yên tâm, lau đi mồ hôi trên trán: “Chị có bị ngu không hả? Ngồi taxi cũng có thể xảy ra tai nạn xe?”Tô Tú Song nhẹ giọng ho khan hai tiếng.Chuyện như tai nạn giao thông, ai mà mong nó xảy ra chứ?“Gọi tên tài xế gây ra tai nạn xe kia qua đây. Sau khi Hoắc Dung Thành lạnh giọng phân phó Cố Hàn xong, ánh mắt liền rơi xuống trên người Hoắc Diệc Phong, sắc mặt lạnh lão, không lưu tình chút vào mà véo lấy tai cậu ta.“Đau đau đau, anh hai, đau.”Hít một ngụm khí lạnh, Hoắc Diệc Phong đau đến nổi nhe răng trợn mắt, vị véo đến mức khuôn mặt nhăn nhúm.Sau đó, anh buông tay ra, một chân đạp vào mông Hoắc Diệc Phong, môi Hoắc Dung Thành mím thành một đường thẳng, âm trầm nói: “Anh bảo em trông chừng cô ấy, em coi chừng như thế này đây hả?”Hoắc Diệc Phong không rên một tiếng, chỉ nói: “Anh hai, lần này đúng thật là lỗi của em, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”Vừa nãy trên đường tới, cậu ta đã nhận được điện thoại của anh ba, nói rằng Tô Tú Song bị thương cực kỳ nặng, trên đầu toàn là máu.Lần này đúng là nên trách cậu ta, nếu cậu ta và cô gái ngu ngốc này cùng nhau về nhà thì sẽ không xảy ra loại chuyện này.Ở Hồ Ngọc Bích, cô vì cậu ta mà suýt nữa mất mạng, nhưng cậu ta lại không bảo vệ tốt cho cô.