Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 534
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 534“Đúng thế!”Cô nói chuyện rất thẳng thắn, không hề lùi bước chút nào, trả lời anh một cách không có chút do dự.Thân hình cao to của Hoắc Dung bỗng chốc trở nên cứng ngắc, anh châm chọc khiêu khích, nghiến răng nghiến lợi: “Ha ha, Tô Tú Song, cô nghĩ rằng tôi không dám b*p ch*t cô sao?”Theo dõi ánh mắt của anh, Tô Tú Song giơ lên cổ, thản nhiên nói: ” Muốn b*p ch*t tôi, vậy thì cứ việc đến đi”Con ngươi thâm thúy lập tức co rút lại, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành nắm chặt lại.Anh âm trầm nhìn cô, sắc mặt thì vô cùng khó coi.“Nếu không ra tay, vậy thì mời rời đi, ông ta đụng phải tôi, tôi mới là đương sự, tôi có thể tự mình giải quyết, không cần anh nhúng tay vào.”Cô khẽ mím môi, tiếp tục nói.“Ha ha, giỏi lắm!”Ánh mắt âm hiểm đang sợ nhìn đến người cô, Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng.Tiếp sau đó, anh đứng dậy, đôi chân thon dài cử động, hung hăng đá vào bàn trà, cả người đều toát lên sự lạnh lẽo, cũng không quay đầu lại mà cứ vậy rời đi.Thấy anh như thế, Cố Hàn cũng xoay người đi theo.Tô Tú Song nhìn theo bóng dáng cao lớn lạnh lùng của anh, không hiểu sao lại cảm thấy có chút cô đơn, còn có một loại cảm giác không nói nên lời. Trong lòng cô cảm thấy rất buồn bã, miệng giật giật,tựa hồ như nhịn không được muốn nói gì đó.Chỉ là, lại mạnh mẽ đè ép nó trở lại, giữ anh ở lại đây để làm gì, để anh đi chặt mất cánh tay của người khác sao?Đúng lúc này y tá đẩy cửa tiến vào, Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, kiềm chế lại suy nghĩ: “Cánh tay của ông ta bị thương rồi, phiền cô đưa ông ta tới khoa chỉnh hình xem một chút.”“Vâng.”Y tá gật đầu.Người đàn ông trung niên cúi đầu với Tô Tú Song, cảm ơn cô, sau đó mới rời đi với y tá.Trong phòng, chỉ còn lại hai người là Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong.“Chị đúng là một người phụ nữ ngốc nghếch, không chỉ ngốc, mà còn không biết tốt xấu nữa!”Hoắc Diệc Phong dựa lưng vào sô pha thượng, rầm rì nói.Cô thật đúng là có năng lực, đến ngay cả cậu hai mà cũng dám mắng, mạng chó này không muốn giữ nữa sao?“Cậu mắng ai vậy?”Hô hấp của Tô Tú Song khó khăn, mà Hoắc Diệc Phong lại vừa đúng lúc không biết tốt xấu động vào họng súng, cô nghiêm mặt, trên khuôn mặt không rõ biểu cảm gì.“Anh hai tôi có lòng tốt giúp đỡ chị, chị lại còn mè nheo, mắng anh ấy ghê tởm, chó cắn Lã Động Tân, đúng là không biết tốt xấu, không biết nhận lấy lòng tốt của người khác, thảo nào không ai thương, chỉ là cỏ dại dưới đất!”Hoắc Diệc Phong tức giận mở miệng mắng, dường như đang thay anh hai của mình mở miệng, bất bình thay cho anh.Tô Tú Song cắn răng, trừng lớn mắt nhìn qua.“Đang nói cái gì vậy, náo nhiệt như vậy sao?”
Chương 534
“Đúng thế!”
Cô nói chuyện rất thẳng thắn, không hề lùi bước chút nào, trả lời anh một cách không có chút do dự.
Thân hình cao to của Hoắc Dung bỗng chốc trở nên cứng ngắc, anh châm chọc khiêu khích, nghiến răng nghiến lợi: “Ha ha, Tô Tú Song, cô nghĩ rằng tôi không dám b*p ch*t cô sao?”
Theo dõi ánh mắt của anh, Tô Tú Song giơ lên cổ, thản nhiên nói: ” Muốn b*p ch*t tôi, vậy thì cứ việc đến đi”
Con ngươi thâm thúy lập tức co rút lại, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành nắm chặt lại.
Anh âm trầm nhìn cô, sắc mặt thì vô cùng khó coi.
“Nếu không ra tay, vậy thì mời rời đi, ông ta đụng phải tôi, tôi mới là đương sự, tôi có thể tự mình giải quyết, không cần anh nhúng tay vào.”
Cô khẽ mím môi, tiếp tục nói.
“Ha ha, giỏi lắm!”
Ánh mắt âm hiểm đang sợ nhìn đến người cô, Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng.
Tiếp sau đó, anh đứng dậy, đôi chân thon dài cử động, hung hăng đá vào bàn trà, cả người đều toát lên sự lạnh lẽo, cũng không quay đầu lại mà cứ vậy rời đi.
Thấy anh như thế, Cố Hàn cũng xoay người đi theo.
Tô Tú Song nhìn theo bóng dáng cao lớn lạnh lùng của anh, không hiểu sao lại cảm thấy có chút cô đơn, còn có một loại cảm giác không nói nên lời. Trong lòng cô cảm thấy rất buồn bã, miệng giật giật,tựa hồ như nhịn không được muốn nói gì đó.
Chỉ là, lại mạnh mẽ đè ép nó trở lại, giữ anh ở lại đây để làm gì, để anh đi chặt mất cánh tay của người khác sao?
Đúng lúc này y tá đẩy cửa tiến vào, Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, kiềm chế lại suy nghĩ: “Cánh tay của ông ta bị thương rồi, phiền cô đưa ông ta tới khoa chỉnh hình xem một chút.”
“Vâng.”
Y tá gật đầu.
Người đàn ông trung niên cúi đầu với Tô Tú Song, cảm ơn cô, sau đó mới rời đi với y tá.
Trong phòng, chỉ còn lại hai người là Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong.
“Chị đúng là một người phụ nữ ngốc nghếch, không chỉ ngốc, mà còn không biết tốt xấu nữa!”
Hoắc Diệc Phong dựa lưng vào sô pha thượng, rầm rì nói.
Cô thật đúng là có năng lực, đến ngay cả cậu hai mà cũng dám mắng, mạng chó này không muốn giữ nữa sao?
“Cậu mắng ai vậy?”
Hô hấp của Tô Tú Song khó khăn, mà Hoắc Diệc Phong lại vừa đúng lúc không biết tốt xấu động vào họng súng, cô nghiêm mặt, trên khuôn mặt không rõ biểu cảm gì.
“Anh hai tôi có lòng tốt giúp đỡ chị, chị lại còn mè nheo, mắng anh ấy ghê tởm, chó cắn Lã Động Tân, đúng là không biết tốt xấu, không biết nhận lấy lòng tốt của người khác, thảo nào không ai thương, chỉ là cỏ dại dưới đất!”
Hoắc Diệc Phong tức giận mở miệng mắng, dường như đang thay anh hai của mình mở miệng, bất bình thay cho anh.
Tô Tú Song cắn răng, trừng lớn mắt nhìn qua.
“Đang nói cái gì vậy, náo nhiệt như vậy sao?”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 534“Đúng thế!”Cô nói chuyện rất thẳng thắn, không hề lùi bước chút nào, trả lời anh một cách không có chút do dự.Thân hình cao to của Hoắc Dung bỗng chốc trở nên cứng ngắc, anh châm chọc khiêu khích, nghiến răng nghiến lợi: “Ha ha, Tô Tú Song, cô nghĩ rằng tôi không dám b*p ch*t cô sao?”Theo dõi ánh mắt của anh, Tô Tú Song giơ lên cổ, thản nhiên nói: ” Muốn b*p ch*t tôi, vậy thì cứ việc đến đi”Con ngươi thâm thúy lập tức co rút lại, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành nắm chặt lại.Anh âm trầm nhìn cô, sắc mặt thì vô cùng khó coi.“Nếu không ra tay, vậy thì mời rời đi, ông ta đụng phải tôi, tôi mới là đương sự, tôi có thể tự mình giải quyết, không cần anh nhúng tay vào.”Cô khẽ mím môi, tiếp tục nói.“Ha ha, giỏi lắm!”Ánh mắt âm hiểm đang sợ nhìn đến người cô, Hoắc Dung Thành cười lạnh một tiếng.Tiếp sau đó, anh đứng dậy, đôi chân thon dài cử động, hung hăng đá vào bàn trà, cả người đều toát lên sự lạnh lẽo, cũng không quay đầu lại mà cứ vậy rời đi.Thấy anh như thế, Cố Hàn cũng xoay người đi theo.Tô Tú Song nhìn theo bóng dáng cao lớn lạnh lùng của anh, không hiểu sao lại cảm thấy có chút cô đơn, còn có một loại cảm giác không nói nên lời. Trong lòng cô cảm thấy rất buồn bã, miệng giật giật,tựa hồ như nhịn không được muốn nói gì đó.Chỉ là, lại mạnh mẽ đè ép nó trở lại, giữ anh ở lại đây để làm gì, để anh đi chặt mất cánh tay của người khác sao?Đúng lúc này y tá đẩy cửa tiến vào, Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, kiềm chế lại suy nghĩ: “Cánh tay của ông ta bị thương rồi, phiền cô đưa ông ta tới khoa chỉnh hình xem một chút.”“Vâng.”Y tá gật đầu.Người đàn ông trung niên cúi đầu với Tô Tú Song, cảm ơn cô, sau đó mới rời đi với y tá.Trong phòng, chỉ còn lại hai người là Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong.“Chị đúng là một người phụ nữ ngốc nghếch, không chỉ ngốc, mà còn không biết tốt xấu nữa!”Hoắc Diệc Phong dựa lưng vào sô pha thượng, rầm rì nói.Cô thật đúng là có năng lực, đến ngay cả cậu hai mà cũng dám mắng, mạng chó này không muốn giữ nữa sao?“Cậu mắng ai vậy?”Hô hấp của Tô Tú Song khó khăn, mà Hoắc Diệc Phong lại vừa đúng lúc không biết tốt xấu động vào họng súng, cô nghiêm mặt, trên khuôn mặt không rõ biểu cảm gì.“Anh hai tôi có lòng tốt giúp đỡ chị, chị lại còn mè nheo, mắng anh ấy ghê tởm, chó cắn Lã Động Tân, đúng là không biết tốt xấu, không biết nhận lấy lòng tốt của người khác, thảo nào không ai thương, chỉ là cỏ dại dưới đất!”Hoắc Diệc Phong tức giận mở miệng mắng, dường như đang thay anh hai của mình mở miệng, bất bình thay cho anh.Tô Tú Song cắn răng, trừng lớn mắt nhìn qua.“Đang nói cái gì vậy, náo nhiệt như vậy sao?”