Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 538
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 538Cố Hàn đến gần, tâm mắt dừng lại trên màn hình, tỉ mỉ nhìn chằm chằm quan sát.Theo dõi, đoạn video được phát đi phát lại năm sáu lần Trên xe.Khuôn mặt Hoắc Dung Thành thâm trầm, đưa lưng tựa lên chiếc ghế làm bằng da thật, từ từ nhắm hai mắt lại, sau đó nặng nề hỏi: “Có phát hiện gì không?”“Có cảm giác có gì đó không đúng lắm, nhưng mọi thứ lại rất bình thường”Cố Hàn nói.“Theo dõi ông ta, có nhất cử nhất động nào cũng phải báo cáo lại cho tôi, còn có, giám sát thật chặt nhà họ Mộ”Hai anh em nhà họ Mộ, không ai biết an phận cả.“Vâng, cậu hai.” Cố Hàn gật đầu, ghi nhớ trong lòng: “Hiện tại quay về nhà họ Hoắc, hay là đi bệnh viện ạ?”Không hỏi thì không sao, lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hoắc Dung Thành liên trâm xuống, trừng lớn hai mắt, tùy tay cầm lấy một tập văn kiện ném lên đầu anh ta: “Đi bệnh viện tìm chất à?”Cố Hàn nhấp khóe miệng, không dám phát ra tiếng, trực tiếp quay xe trở về nhà họ Hoắc.Quản gia Trương đã dọn xong bữa tối: “Cậu hai, mời dùng cơm”“Những người khác đâu?”“Cậu ba vẫn còn hai cuộc phẫu thuật nữa, cậu tư thì nói mông đau, không thể ngồi xe, nên không về được”“Ừm”Hoắc Dung Thành ôn hoà lên tiếng trả lời, ngón tay thon dài cởi bỏ cúc áo, sau đó ngồi xuống bàn ăn.Hôm nay là đồ ăn tây, gan ngỗng, bò bí tết, mì ý, rượu vang, còn bày trí thêm mấy bó hoa hồng làm tăng bầu không khí.Hoa hồng mới được mang vào đây, vẫn còn mang theo giọt nước mưa, kiều diễm ướt át.Quản gia Trương và người giúp việc đứng ở phía sau, vô cùng cung kính đứng thành hai hàng, hầu hạ Hoắc Dung Thành dùng cơm.Cắt một miếng thịt bò, sau đó bỏ vào trong miệng, Hoắc Dung Thành liền nhăn mày, vẻ mặt ghét bỏ: “Đây là đồ cho người ăn sao?”Đầu bếp, quản gia Trương và người giúp việc, tất cả đều ngừng thở, ngay cả thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.Ném chiếc đũa, anh đứng dậy rời đi, nhưng cũng không có trở về phòng, mà là đi ra hoa viên.Bây giờ đang là mùa xuân, hoa tươi ở sau hoa viên cũng đang đua nhau nở rộ, mùi hương bay phảng phất qua mũi.Mà khu vườn nhỏ sáng rực ở giữa kia, lại cực kỳ phối hợp và nổi bật, nó khiến cho cả khu vườn vươn lên một đẳng cấp mới.Chân dài chuyển động, Hoắc Dung Thành đi vào chỗ đó.Rau xanh, rau thơm, ý xanh dạt dào, nhìn thấy liền hừng hực sức sống, tràn ngập tinh thần phấn chấn.Trên giàn dưa chuột, vẫn còn mấy quả dưa chuột đang treo mình trên dây.Đôi mắt khẽ chuyển động, Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, cánh tay dài duõi ra hướng về phía trước, hái ba quả dưa chuột, sau đó đứng tại chỗ ăn.
Chương 538
Cố Hàn đến gần, tâm mắt dừng lại trên màn hình, tỉ mỉ nhìn chằm chằm quan sát.
Theo dõi, đoạn video được phát đi phát lại năm sáu lần Trên xe.
Khuôn mặt Hoắc Dung Thành thâm trầm, đưa lưng tựa lên chiếc ghế làm bằng da thật, từ từ nhắm hai mắt lại, sau đó nặng nề hỏi: “Có phát hiện gì không?”
“Có cảm giác có gì đó không đúng lắm, nhưng mọi thứ lại rất bình thường”
Cố Hàn nói.
“Theo dõi ông ta, có nhất cử nhất động nào cũng phải báo cáo lại cho tôi, còn có, giám sát thật chặt nhà họ Mộ”
Hai anh em nhà họ Mộ, không ai biết an phận cả.
“Vâng, cậu hai.” Cố Hàn gật đầu, ghi nhớ trong lòng: “Hiện tại quay về nhà họ Hoắc, hay là đi bệnh viện ạ?”
Không hỏi thì không sao, lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hoắc Dung Thành liên trâm xuống, trừng lớn hai mắt, tùy tay cầm lấy một tập văn kiện ném lên đầu anh ta: “Đi bệnh viện tìm chất à?”
Cố Hàn nhấp khóe miệng, không dám phát ra tiếng, trực tiếp quay xe trở về nhà họ Hoắc.
Quản gia Trương đã dọn xong bữa tối: “Cậu hai, mời dùng cơm”
“Những người khác đâu?”
“Cậu ba vẫn còn hai cuộc phẫu thuật nữa, cậu tư thì nói mông đau, không thể ngồi xe, nên không về được”
“Ừm”
Hoắc Dung Thành ôn hoà lên tiếng trả lời, ngón tay thon dài cởi bỏ cúc áo, sau đó ngồi xuống bàn ăn.
Hôm nay là đồ ăn tây, gan ngỗng, bò bí tết, mì ý, rượu vang, còn bày trí thêm mấy bó hoa hồng làm tăng bầu không khí.
Hoa hồng mới được mang vào đây, vẫn còn mang theo giọt nước mưa, kiều diễm ướt át.
Quản gia Trương và người giúp việc đứng ở phía sau, vô cùng cung kính đứng thành hai hàng, hầu hạ Hoắc Dung Thành dùng cơm.
Cắt một miếng thịt bò, sau đó bỏ vào trong miệng, Hoắc Dung Thành liền nhăn mày, vẻ mặt ghét bỏ: “Đây là đồ cho người ăn sao?”
Đầu bếp, quản gia Trương và người giúp việc, tất cả đều ngừng thở, ngay cả thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Ném chiếc đũa, anh đứng dậy rời đi, nhưng cũng không có trở về phòng, mà là đi ra hoa viên.
Bây giờ đang là mùa xuân, hoa tươi ở sau hoa viên cũng đang đua nhau nở rộ, mùi hương bay phảng phất qua mũi.
Mà khu vườn nhỏ sáng rực ở giữa kia, lại cực kỳ phối hợp và nổi bật, nó khiến cho cả khu vườn vươn lên một đẳng cấp mới.
Chân dài chuyển động, Hoắc Dung Thành đi vào chỗ đó.
Rau xanh, rau thơm, ý xanh dạt dào, nhìn thấy liền hừng hực sức sống, tràn ngập tinh thần phấn chấn.
Trên giàn dưa chuột, vẫn còn mấy quả dưa chuột đang treo mình trên dây.
Đôi mắt khẽ chuyển động, Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, cánh tay dài duõi ra hướng về phía trước, hái ba quả dưa chuột, sau đó đứng tại chỗ ăn.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 538Cố Hàn đến gần, tâm mắt dừng lại trên màn hình, tỉ mỉ nhìn chằm chằm quan sát.Theo dõi, đoạn video được phát đi phát lại năm sáu lần Trên xe.Khuôn mặt Hoắc Dung Thành thâm trầm, đưa lưng tựa lên chiếc ghế làm bằng da thật, từ từ nhắm hai mắt lại, sau đó nặng nề hỏi: “Có phát hiện gì không?”“Có cảm giác có gì đó không đúng lắm, nhưng mọi thứ lại rất bình thường”Cố Hàn nói.“Theo dõi ông ta, có nhất cử nhất động nào cũng phải báo cáo lại cho tôi, còn có, giám sát thật chặt nhà họ Mộ”Hai anh em nhà họ Mộ, không ai biết an phận cả.“Vâng, cậu hai.” Cố Hàn gật đầu, ghi nhớ trong lòng: “Hiện tại quay về nhà họ Hoắc, hay là đi bệnh viện ạ?”Không hỏi thì không sao, lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hoắc Dung Thành liên trâm xuống, trừng lớn hai mắt, tùy tay cầm lấy một tập văn kiện ném lên đầu anh ta: “Đi bệnh viện tìm chất à?”Cố Hàn nhấp khóe miệng, không dám phát ra tiếng, trực tiếp quay xe trở về nhà họ Hoắc.Quản gia Trương đã dọn xong bữa tối: “Cậu hai, mời dùng cơm”“Những người khác đâu?”“Cậu ba vẫn còn hai cuộc phẫu thuật nữa, cậu tư thì nói mông đau, không thể ngồi xe, nên không về được”“Ừm”Hoắc Dung Thành ôn hoà lên tiếng trả lời, ngón tay thon dài cởi bỏ cúc áo, sau đó ngồi xuống bàn ăn.Hôm nay là đồ ăn tây, gan ngỗng, bò bí tết, mì ý, rượu vang, còn bày trí thêm mấy bó hoa hồng làm tăng bầu không khí.Hoa hồng mới được mang vào đây, vẫn còn mang theo giọt nước mưa, kiều diễm ướt át.Quản gia Trương và người giúp việc đứng ở phía sau, vô cùng cung kính đứng thành hai hàng, hầu hạ Hoắc Dung Thành dùng cơm.Cắt một miếng thịt bò, sau đó bỏ vào trong miệng, Hoắc Dung Thành liền nhăn mày, vẻ mặt ghét bỏ: “Đây là đồ cho người ăn sao?”Đầu bếp, quản gia Trương và người giúp việc, tất cả đều ngừng thở, ngay cả thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí.Ném chiếc đũa, anh đứng dậy rời đi, nhưng cũng không có trở về phòng, mà là đi ra hoa viên.Bây giờ đang là mùa xuân, hoa tươi ở sau hoa viên cũng đang đua nhau nở rộ, mùi hương bay phảng phất qua mũi.Mà khu vườn nhỏ sáng rực ở giữa kia, lại cực kỳ phối hợp và nổi bật, nó khiến cho cả khu vườn vươn lên một đẳng cấp mới.Chân dài chuyển động, Hoắc Dung Thành đi vào chỗ đó.Rau xanh, rau thơm, ý xanh dạt dào, nhìn thấy liền hừng hực sức sống, tràn ngập tinh thần phấn chấn.Trên giàn dưa chuột, vẫn còn mấy quả dưa chuột đang treo mình trên dây.Đôi mắt khẽ chuyển động, Hoắc Dung Thành lạnh lùng cười, cánh tay dài duõi ra hướng về phía trước, hái ba quả dưa chuột, sau đó đứng tại chỗ ăn.