Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 549
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 549Mấy chuyện xấu xa của cô từ lúc nhỏ đều đã bị bà nội kể tuốt tuồn tuột ra hết cho thiên hạ nghe.“Bé Song đó mà, tính tình không được tốt lắm, không biết cách nói chuyện, cũng không biết cách dỗ dành người khác vui, là một con bé đầu đất điển hình, miệng cũng không ngọt, chịu uất ức gì là thích một mình chịu đựng, ăn mềm không ăn cứng, Dung Thành à, cháu là chồng của nó, hãy bao dung rộng lượng với nó một chút nhé.”Còn chưa yên tâm, Tô Ái Lan bèn dặn dò.Không ngờ là, con bé ngốc nghếch năm nào mặt còn dính đầy bùn đất mới đó một cái chớp mắt thôi đã lớn như thế này rồi, đã kết hôn, lập gia đình rồi.Nhưng mà chỉ vừa nghĩ như thế thôi là bà liền cảm thấy có chút bi thương, bà đã già rôi, mà nhóc con cũng đã lớn.“Được ạ” Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành trầm lắng, ánh mắt mập mờ.“Còn nữa, nếu con bé mà dám nhõng nhẽo đủ điều thì cháu cứ mách với bà, bà sẽ thay trời hành đạo giúp cháu.”Hoắc Dung Thành cong môi: “Vâng”“Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa “Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa thuận với thằng bé, có biết chưa?”Tô Tú Song không đáp lời.Thấy thế, Tô Ái Lan bất giác cũng nói to lên: “Đang hỏi cháu đấy, cái miệng đi đâu rồi?”“Nghe thấy rồi ạ” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô vô cùng cam chịu kéo dài giọng về cuối câu.Đợi đến khi Tô Ái Lan đã chìm vào giấc ngủ, một đám ba người liền rời khỏi phòng bệnh.“Chuyện là… Đột nhiên em nhớ ra một chuyện… Vẫn chưa có ai cho Tiểu Bạch ăn hết, em đi trước đây nhé”Lời vừa dứt thì dưới chân của Hoắc Diệc Phong như được bôi dầu diesel hạng nặng lướt qua họ như một cơn gió.Tô Tú Song đang ngồi trên xe lăn không thể làm gì hơn: “…”Lúc này, Cố Hàn đi đến đứng sau lưng hai người: “Cậu hai, đã bắt được người rồi”“ Ừ”Hoắc Dung Thành trả lời lại, thâm trâm đảo về phía cô.Lười nói mấy lời vô bổ, Hoắc Dung Thành cúi thấp người xuống, ôm ngang người của cô lên.
Chương 549
Mấy chuyện xấu xa của cô từ lúc nhỏ đều đã bị bà nội kể tuốt tuồn tuột ra hết cho thiên hạ nghe.
“Bé Song đó mà, tính tình không được tốt lắm, không biết cách nói chuyện, cũng không biết cách dỗ dành người khác vui, là một con bé đầu đất điển hình, miệng cũng không ngọt, chịu uất ức gì là thích một mình chịu đựng, ăn mềm không ăn cứng, Dung Thành à, cháu là chồng của nó, hãy bao dung rộng lượng với nó một chút nhé.”
Còn chưa yên tâm, Tô Ái Lan bèn dặn dò.
Không ngờ là, con bé ngốc nghếch năm nào mặt còn dính đầy bùn đất mới đó một cái chớp mắt thôi đã lớn như thế này rồi, đã kết hôn, lập gia đình rồi.
Nhưng mà chỉ vừa nghĩ như thế thôi là bà liền cảm thấy có chút bi thương, bà đã già rôi, mà nhóc con cũng đã lớn.
“Được ạ” Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành trầm lắng, ánh mắt mập mờ.
“Còn nữa, nếu con bé mà dám nhõng nhẽo đủ điều thì cháu cứ mách với bà, bà sẽ thay trời hành đạo giúp cháu.”
Hoắc Dung Thành cong môi: “Vâng”
“Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.
“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa “Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.
“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa thuận với thằng bé, có biết chưa?”
Tô Tú Song không đáp lời.
Thấy thế, Tô Ái Lan bất giác cũng nói to lên: “Đang hỏi cháu đấy, cái miệng đi đâu rồi?”
“Nghe thấy rồi ạ” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Cô vô cùng cam chịu kéo dài giọng về cuối câu.
Đợi đến khi Tô Ái Lan đã chìm vào giấc ngủ, một đám ba người liền rời khỏi phòng bệnh.
“Chuyện là… Đột nhiên em nhớ ra một chuyện… Vẫn chưa có ai cho Tiểu Bạch ăn hết, em đi trước đây nhé”
Lời vừa dứt thì dưới chân của Hoắc Diệc Phong như được bôi dầu diesel hạng nặng lướt qua họ như một cơn gió.
Tô Tú Song đang ngồi trên xe lăn không thể làm gì hơn: “…”
Lúc này, Cố Hàn đi đến đứng sau lưng hai người: “Cậu hai, đã bắt được người rồi”
“ Ừ”
Hoắc Dung Thành trả lời lại, thâm trâm đảo về phía cô.
Lười nói mấy lời vô bổ, Hoắc Dung Thành cúi thấp người xuống, ôm ngang người của cô lên.
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 549Mấy chuyện xấu xa của cô từ lúc nhỏ đều đã bị bà nội kể tuốt tuồn tuột ra hết cho thiên hạ nghe.“Bé Song đó mà, tính tình không được tốt lắm, không biết cách nói chuyện, cũng không biết cách dỗ dành người khác vui, là một con bé đầu đất điển hình, miệng cũng không ngọt, chịu uất ức gì là thích một mình chịu đựng, ăn mềm không ăn cứng, Dung Thành à, cháu là chồng của nó, hãy bao dung rộng lượng với nó một chút nhé.”Còn chưa yên tâm, Tô Ái Lan bèn dặn dò.Không ngờ là, con bé ngốc nghếch năm nào mặt còn dính đầy bùn đất mới đó một cái chớp mắt thôi đã lớn như thế này rồi, đã kết hôn, lập gia đình rồi.Nhưng mà chỉ vừa nghĩ như thế thôi là bà liền cảm thấy có chút bi thương, bà đã già rôi, mà nhóc con cũng đã lớn.“Được ạ” Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành trầm lắng, ánh mắt mập mờ.“Còn nữa, nếu con bé mà dám nhõng nhẽo đủ điều thì cháu cứ mách với bà, bà sẽ thay trời hành đạo giúp cháu.”Hoắc Dung Thành cong môi: “Vâng”“Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa “Bà nội, sao bà lại đứng về phe người ngoài thế, còn giúp người ta bắt nạt cháu gái mình?” Tô Tú Song hầm hừ cau mày nói.“Người ngoài? Trong phòng này có ai là người ngoài đâu chứ? Cháu là cháu gái của bà, Dung Thành là cháu trai của bà, Diệc Phong cũng thế, đều là những người thân trong nhà cả” Tô Ái Lan giả bộ tức giận nói: “Bây giờ đã kết hôn với người ta rồi, còn không mau học cách thu liễm lại tính tình xấu xa của bản thân đi, đừng có suốt ngày động một cái là giận dỗi nữa, Dung Thành là người kề cạnh bên gối cháu, cũng là người thân thiết nhất trong quãng đời còn lại của con, phải học cách chung sống hòa thuận với thằng bé, có biết chưa?”Tô Tú Song không đáp lời.Thấy thế, Tô Ái Lan bất giác cũng nói to lên: “Đang hỏi cháu đấy, cái miệng đi đâu rồi?”“Nghe thấy rồi ạ” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô vô cùng cam chịu kéo dài giọng về cuối câu.Đợi đến khi Tô Ái Lan đã chìm vào giấc ngủ, một đám ba người liền rời khỏi phòng bệnh.“Chuyện là… Đột nhiên em nhớ ra một chuyện… Vẫn chưa có ai cho Tiểu Bạch ăn hết, em đi trước đây nhé”Lời vừa dứt thì dưới chân của Hoắc Diệc Phong như được bôi dầu diesel hạng nặng lướt qua họ như một cơn gió.Tô Tú Song đang ngồi trên xe lăn không thể làm gì hơn: “…”Lúc này, Cố Hàn đi đến đứng sau lưng hai người: “Cậu hai, đã bắt được người rồi”“ Ừ”Hoắc Dung Thành trả lời lại, thâm trâm đảo về phía cô.Lười nói mấy lời vô bổ, Hoắc Dung Thành cúi thấp người xuống, ôm ngang người của cô lên.