Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 555

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 555Đáy mắt anh âm trâm, nhanh chóng lóe lên một tia đắc ý, Hoắc Dung Thành xuống xe, cúi người, bế ngang cô lên ôm vào lòng.Ánh mắt của To Tú Song lướt qua đánh gái bốn phía.Nhà họ Mộ, quả nhiên đúng là có tiền, hô nhân tạo, vườn hoa ở sân sau, đình nghỉ mắt, thậm chí còn có cả sân đánh golf, cái gì cũng đều có.Đôi chân dài của anh nhanh chóng bước lên bậc thang, tiến vào bên trong phòng khách.“Dung Thành, sao cháu lại đến đây thế?” Trên mặt Trương Tuyết Dung tràn đầy những nghi vấn, nhiều hơn thế còn có kinh ngạc và vui mừng.Nhưng mà khí ánh mắt của bà ta lướt qua người của Tô Tú Song thì nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, là sự chán ghét và ruồng bỏ vô hạn, không chút che dấu viết hết lên trên mặt.Lúc này, Mộ An Bảo vừa hay cũng đi xuống từ trên lâu: “Dung Thành đến sao, mau đi pha trà đi, nhớ là phải pha loại trà mới mang về từ đợt trước đấy.”‘Ừa”Trương Tuyết Dung trả lời lại một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tú Song một cái rồi mới lên lại.Bà ta đi đến phòng của Mộ Đan Nhan trước.Kéo hết chiếc chăn xuống, cau chặt mày lại: “Sao vẫn còn ngủ thế, Hoắc Dung Thành đến rồi kìa”Vừa nghe thấy ba chữ Hoắc Dung Thành, cô ta giống hệt như nghe thấy thuốc tiên xuất hiện.Mộ Đan Nhan một giây trước còn nằm uất ức như con cá chết ở trên giường thì một giây sau đã bật người ngồi dậy, vội vàng chạy đến bàn trang điểm.“Cứ từ từ, mẹ đi pha trà.”“Biết rồi, biết rồi, mẹ đi đi.”Mộ Đan Nhan đã cầm chiếc cọ trang điểm lên, cả mặt tràn đầy vẻ không để ý, trả lời cho có lệ.Lúc này, hình bóng của Hoắc Dung Thành đã lấp đầy trái tim của cô ta.Trương Tuyết Dung vốn dĩ còn định nói với cô ta, con ả khốn khiếp Tô Tú Song cũng tới đây, nhưng thấy tâm trạng của cô ta tốt như thế cũng không nỡ mở lời. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Nhìn từ trong gương, khuôn mặt trắng nõn vừa tỉnh tế vừa xinh đẹp, nét vui mừng nhuốm đậm cả lên hàng mi của Mộ Đan Nhan, khóe miệng cười tươi như hoa.Chắc chắn là con khốn Tô Tú Song kia bị đâm không nhẹ, thậm chí có thể còn đã chết rồi.Mà anh lại nhớ đến cô ta, phát hiện chỗ tốt của cô ta.Một giây này, Mộ Đan Nhan đã bị sự vui mừng xông lên não khiến cho đầu óc choáng váng hết cả, chỉ số thông minh và lý trí đều trở về con số không.Trong phòng khách.Hoắc Dung Thành ngồi chính giưỡng chiếc ghế sô pha, cả người dựa hẳn ra đẳng sau, lưng tựa vào ghế.Tô Tú Song yên lặng ngồi bên phía tay phải của anh.Bầu không khí không thể yên tĩnh hơn.“Dung Thành, hôm nay cháu đột nhiên đến đây là có chuyện gì sao?” Mộ An Bảo lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí trâm lắng này, thăm dò mở miệng hỏi.“Một lát nữa chú sẽ biết thôi” Hoắc Dung Thành nhàn nhạt mở miệng, sườn mặt cao ngạo thâm sâu khó có thể suy đoán được cảm xúc lúc này của anh như thế nào.

Chương 555

Đáy mắt anh âm trâm, nhanh chóng lóe lên một tia đắc ý, Hoắc Dung Thành xuống xe, cúi người, bế ngang cô lên ôm vào lòng.

Ánh mắt của To Tú Song lướt qua đánh gái bốn phía.

Nhà họ Mộ, quả nhiên đúng là có tiền, hô nhân tạo, vườn hoa ở sân sau, đình nghỉ mắt, thậm chí còn có cả sân đánh golf, cái gì cũng đều có.

Đôi chân dài của anh nhanh chóng bước lên bậc thang, tiến vào bên trong phòng khách.

“Dung Thành, sao cháu lại đến đây thế?” Trên mặt Trương Tuyết Dung tràn đầy những nghi vấn, nhiều hơn thế còn có kinh ngạc và vui mừng.

Nhưng mà khí ánh mắt của bà ta lướt qua người của Tô Tú Song thì nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, là sự chán ghét và ruồng bỏ vô hạn, không chút che dấu viết hết lên trên mặt.

Lúc này, Mộ An Bảo vừa hay cũng đi xuống từ trên lâu: “Dung Thành đến sao, mau đi pha trà đi, nhớ là phải pha loại trà mới mang về từ đợt trước đấy.”

‘Ừa”

Trương Tuyết Dung trả lời lại một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tú Song một cái rồi mới lên lại.

Bà ta đi đến phòng của Mộ Đan Nhan trước.

Kéo hết chiếc chăn xuống, cau chặt mày lại: “Sao vẫn còn ngủ thế, Hoắc Dung Thành đến rồi kìa”

Vừa nghe thấy ba chữ Hoắc Dung Thành, cô ta giống hệt như nghe thấy thuốc tiên xuất hiện.

Mộ Đan Nhan một giây trước còn nằm uất ức như con cá chết ở trên giường thì một giây sau đã bật người ngồi dậy, vội vàng chạy đến bàn trang điểm.

“Cứ từ từ, mẹ đi pha trà.”

“Biết rồi, biết rồi, mẹ đi đi.”

Mộ Đan Nhan đã cầm chiếc cọ trang điểm lên, cả mặt tràn đầy vẻ không để ý, trả lời cho có lệ.

Lúc này, hình bóng của Hoắc Dung Thành đã lấp đầy trái tim của cô ta.

Trương Tuyết Dung vốn dĩ còn định nói với cô ta, con ả khốn khiếp Tô Tú Song cũng tới đây, nhưng thấy tâm trạng của cô ta tốt như thế cũng không nỡ mở lời. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Nhìn từ trong gương, khuôn mặt trắng nõn vừa tỉnh tế vừa xinh đẹp, nét vui mừng nhuốm đậm cả lên hàng mi của Mộ Đan Nhan, khóe miệng cười tươi như hoa.

Chắc chắn là con khốn Tô Tú Song kia bị đâm không nhẹ, thậm chí có thể còn đã chết rồi.

Mà anh lại nhớ đến cô ta, phát hiện chỗ tốt của cô ta.

Một giây này, Mộ Đan Nhan đã bị sự vui mừng xông lên não khiến cho đầu óc choáng váng hết cả, chỉ số thông minh và lý trí đều trở về con số không.

Trong phòng khách.

Hoắc Dung Thành ngồi chính giưỡng chiếc ghế sô pha, cả người dựa hẳn ra đẳng sau, lưng tựa vào ghế.

Tô Tú Song yên lặng ngồi bên phía tay phải của anh.

Bầu không khí không thể yên tĩnh hơn.

“Dung Thành, hôm nay cháu đột nhiên đến đây là có chuyện gì sao?” Mộ An Bảo lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí trâm lắng này, thăm dò mở miệng hỏi.

“Một lát nữa chú sẽ biết thôi” Hoắc Dung Thành nhàn nhạt mở miệng, sườn mặt cao ngạo thâm sâu khó có thể suy đoán được cảm xúc lúc này của anh như thế nào.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 555Đáy mắt anh âm trâm, nhanh chóng lóe lên một tia đắc ý, Hoắc Dung Thành xuống xe, cúi người, bế ngang cô lên ôm vào lòng.Ánh mắt của To Tú Song lướt qua đánh gái bốn phía.Nhà họ Mộ, quả nhiên đúng là có tiền, hô nhân tạo, vườn hoa ở sân sau, đình nghỉ mắt, thậm chí còn có cả sân đánh golf, cái gì cũng đều có.Đôi chân dài của anh nhanh chóng bước lên bậc thang, tiến vào bên trong phòng khách.“Dung Thành, sao cháu lại đến đây thế?” Trên mặt Trương Tuyết Dung tràn đầy những nghi vấn, nhiều hơn thế còn có kinh ngạc và vui mừng.Nhưng mà khí ánh mắt của bà ta lướt qua người của Tô Tú Song thì nháy mắt đã thay đổi sắc mặt, là sự chán ghét và ruồng bỏ vô hạn, không chút che dấu viết hết lên trên mặt.Lúc này, Mộ An Bảo vừa hay cũng đi xuống từ trên lâu: “Dung Thành đến sao, mau đi pha trà đi, nhớ là phải pha loại trà mới mang về từ đợt trước đấy.”‘Ừa”Trương Tuyết Dung trả lời lại một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tú Song một cái rồi mới lên lại.Bà ta đi đến phòng của Mộ Đan Nhan trước.Kéo hết chiếc chăn xuống, cau chặt mày lại: “Sao vẫn còn ngủ thế, Hoắc Dung Thành đến rồi kìa”Vừa nghe thấy ba chữ Hoắc Dung Thành, cô ta giống hệt như nghe thấy thuốc tiên xuất hiện.Mộ Đan Nhan một giây trước còn nằm uất ức như con cá chết ở trên giường thì một giây sau đã bật người ngồi dậy, vội vàng chạy đến bàn trang điểm.“Cứ từ từ, mẹ đi pha trà.”“Biết rồi, biết rồi, mẹ đi đi.”Mộ Đan Nhan đã cầm chiếc cọ trang điểm lên, cả mặt tràn đầy vẻ không để ý, trả lời cho có lệ.Lúc này, hình bóng của Hoắc Dung Thành đã lấp đầy trái tim của cô ta.Trương Tuyết Dung vốn dĩ còn định nói với cô ta, con ả khốn khiếp Tô Tú Song cũng tới đây, nhưng thấy tâm trạng của cô ta tốt như thế cũng không nỡ mở lời. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Nhìn từ trong gương, khuôn mặt trắng nõn vừa tỉnh tế vừa xinh đẹp, nét vui mừng nhuốm đậm cả lên hàng mi của Mộ Đan Nhan, khóe miệng cười tươi như hoa.Chắc chắn là con khốn Tô Tú Song kia bị đâm không nhẹ, thậm chí có thể còn đã chết rồi.Mà anh lại nhớ đến cô ta, phát hiện chỗ tốt của cô ta.Một giây này, Mộ Đan Nhan đã bị sự vui mừng xông lên não khiến cho đầu óc choáng váng hết cả, chỉ số thông minh và lý trí đều trở về con số không.Trong phòng khách.Hoắc Dung Thành ngồi chính giưỡng chiếc ghế sô pha, cả người dựa hẳn ra đẳng sau, lưng tựa vào ghế.Tô Tú Song yên lặng ngồi bên phía tay phải của anh.Bầu không khí không thể yên tĩnh hơn.“Dung Thành, hôm nay cháu đột nhiên đến đây là có chuyện gì sao?” Mộ An Bảo lên tiếng trước phá vỡ bầu không khí trâm lắng này, thăm dò mở miệng hỏi.“Một lát nữa chú sẽ biết thôi” Hoắc Dung Thành nhàn nhạt mở miệng, sườn mặt cao ngạo thâm sâu khó có thể suy đoán được cảm xúc lúc này của anh như thế nào.

Chương 555