Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 604

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 604Sở Dung Triết nghiến răng nhìn Bắc Minh Quân bị người phụ nữ kéo ra ngoài, thầm nghĩ: Bắc Minh Quân, cậu hay lắm! Phế võ công hai năm, sau khi nhìn thấy một người phụ nữ ra hồn thì lại tái xuất giang hồ!Trong ánh mắt vừa ghen tị vừa căm ghét của đám đàn ông, Bắc Minh Quân và người phụ nữ nóng bỏng vừa rồi đã biến mất trong vũ hội…Mọi người lại bắt đầu nhảy múa, mọi thứ trở lại sự rực lửa ban đầu …Chỉ là, không có ai để ý, ly rượu còn dang dở trong tay Bắc Minh Quân vừa nãy, không biết đã rơi vào một cái góc nào, toát ra mùi thơm say lòng người kỳ lạ…Người phụ nữ móc vào cà vạt của Bắc Minh Quân, quyến rũ ái muội mà băng qua hành lang dài thượt.Mỉm cười xinh đẹp đi đến căn phòng số 419—Rầm ~.Cửa bị đóng lại rồi.Bên trong căn phòng rất ấm áp, cả phòng tối om.Một hương thơm lạ lùng thoang thoảng xông đến, k*ch th*ch mọi giác quan trên cơ thể anh!Anh sững sờ một hồi, dường như dòng rượu mà cô vừa đút cho anh uống bằng môi vẫn còn lưu lại hương thơm quyến rũ, k*ch th*ch adrenaline của anh tăng vọt, chỗ nào đó trên cơ thể đột nhiên cứng lên!Chết tiệt!Anh lập tức tháo bỏ chiếc mặt nạ trên mặt, lộ ra khuôn mặt anh tuấn và lạnh lùng đó.Ngay lập tức, cánh tay cường tráng hoá bị động thành chủ động mà kéo lấy chiếc eo thon của cô, nhẹ nhàng đè cô lên tường, giây tiếp theo thân thể cường tráng liền dán chặt vào cô, mê người cực kỳ.Cổ họng khàn khàn, hơi thở Bắc Minh Quân không ổn định mà thốt lên: “Tiểu yêu tinh nhà cô, hai năm không gặp, trở thành con gái của Mạc Cẩm Thành từ khi nào vậy?”Vừa nói chuyện, anh đột nhiên tháo chiếc mặt nạ hồ ly trên mặt cô xuống!Một khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo và sạch sẽ đập vào trong mắt anh!Đặc biệt là đôi đồng tử vẫn trong veo, sáng ngời như đá vỏ chai kia, dễ dàng khơi dậy sự xúc động đã vắng lặng của anh trong suốt hai năm …Bụng dưới của anh đột nhiên thắt lại.Cô mỉm cười híp mắt, khuôn mặt thanh lệ mang thêm một sự quyến rũ như có như không so với hai năm trước, thu hút tầm mắt của anh cực kỳ…Cô dường như không ngại bị anh nhận ra, mà ngược lại còn nhếch môi lên, ngả ngớn mà nói—“Hai năm không gặp, cậu hai Bắc Minh vẫn khoẻ chứ nhỉ!”Anh theo bản năng cau mày, trong đầu chợt mang máng có cảm giác choáng váng, nhưng vẫn siết chặt eo cô không buông, một tay chạm vào viên kim cương tên là Mật Ái trên cổ cô, ánh sáng chói lọi của viên kim cương toả ra trong bóng tối gần như khiến anh chói mắt.Anh khẽ híp mắt lại, loé qua một tia nguy hiểm, thanh âm khàn khàn: “Cô gái! Cô rốt cuộc đã dùng bùa mê gì mà khiến người đàn ông Mạc Cẩm Thành đó nguyện ý từ bỏ viên kim cương độc nhất vô nhị này?”Đối mặt với câu hỏi của anh, cô mỉm cười và vươn ngón tay mảnh mai ra, nhẹ nhàng phủ lên cánh môi anh—

Chương 604

Sở Dung Triết nghiến răng nhìn Bắc Minh Quân bị người phụ nữ kéo ra ngoài, thầm nghĩ: Bắc Minh Quân, cậu hay lắm! Phế võ công hai năm, sau khi nhìn thấy một người phụ nữ ra hồn thì lại tái xuất giang hồ!

Trong ánh mắt vừa ghen tị vừa căm ghét của đám đàn ông, Bắc Minh Quân và người phụ nữ nóng bỏng vừa rồi đã biến mất trong vũ hội…

Mọi người lại bắt đầu nhảy múa, mọi thứ trở lại sự rực lửa ban đầu …

Chỉ là, không có ai để ý, ly rượu còn dang dở trong tay Bắc Minh Quân vừa nãy, không biết đã rơi vào một cái góc nào, toát ra mùi thơm say lòng người kỳ lạ…

Người phụ nữ móc vào cà vạt của Bắc Minh Quân, quyến rũ ái muội mà băng qua hành lang dài thượt.

Mỉm cười xinh đẹp đi đến căn phòng số 419—

Rầm ~.

Cửa bị đóng lại rồi.

Bên trong căn phòng rất ấm áp, cả phòng tối om.

Một hương thơm lạ lùng thoang thoảng xông đến, k*ch th*ch mọi giác quan trên cơ thể anh!

Anh sững sờ một hồi, dường như dòng rượu mà cô vừa đút cho anh uống bằng môi vẫn còn lưu lại hương thơm quyến rũ, k*ch th*ch adrenaline của anh tăng vọt, chỗ nào đó trên cơ thể đột nhiên cứng lên!

Chết tiệt!

Anh lập tức tháo bỏ chiếc mặt nạ trên mặt, lộ ra khuôn mặt anh tuấn và lạnh lùng đó.

Ngay lập tức, cánh tay cường tráng hoá bị động thành chủ động mà kéo lấy chiếc eo thon của cô, nhẹ nhàng đè cô lên tường, giây tiếp theo thân thể cường tráng liền dán chặt vào cô, mê người cực kỳ.

Cổ họng khàn khàn, hơi thở Bắc Minh Quân không ổn định mà thốt lên: “Tiểu yêu tinh nhà cô, hai năm không gặp, trở thành con gái của Mạc Cẩm Thành từ khi nào vậy?”

Vừa nói chuyện, anh đột nhiên tháo chiếc mặt nạ hồ ly trên mặt cô xuống!

Một khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo và sạch sẽ đập vào trong mắt anh!

Đặc biệt là đôi đồng tử vẫn trong veo, sáng ngời như đá vỏ chai kia, dễ dàng khơi dậy sự xúc động đã vắng lặng của anh trong suốt hai năm …

Bụng dưới của anh đột nhiên thắt lại.

Cô mỉm cười híp mắt, khuôn mặt thanh lệ mang thêm một sự quyến rũ như có như không so với hai năm trước, thu hút tầm mắt của anh cực kỳ…

Cô dường như không ngại bị anh nhận ra, mà ngược lại còn nhếch môi lên, ngả ngớn mà nói—

“Hai năm không gặp, cậu hai Bắc Minh vẫn khoẻ chứ nhỉ!”

Anh theo bản năng cau mày, trong đầu chợt mang máng có cảm giác choáng váng, nhưng vẫn siết chặt eo cô không buông, một tay chạm vào viên kim cương tên là Mật Ái trên cổ cô, ánh sáng chói lọi của viên kim cương toả ra trong bóng tối gần như khiến anh chói mắt.

Anh khẽ híp mắt lại, loé qua một tia nguy hiểm, thanh âm khàn khàn: “Cô gái! Cô rốt cuộc đã dùng bùa mê gì mà khiến người đàn ông Mạc Cẩm Thành đó nguyện ý từ bỏ viên kim cương độc nhất vô nhị này?”

Đối mặt với câu hỏi của anh, cô mỉm cười và vươn ngón tay mảnh mai ra, nhẹ nhàng phủ lên cánh môi anh—

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 604Sở Dung Triết nghiến răng nhìn Bắc Minh Quân bị người phụ nữ kéo ra ngoài, thầm nghĩ: Bắc Minh Quân, cậu hay lắm! Phế võ công hai năm, sau khi nhìn thấy một người phụ nữ ra hồn thì lại tái xuất giang hồ!Trong ánh mắt vừa ghen tị vừa căm ghét của đám đàn ông, Bắc Minh Quân và người phụ nữ nóng bỏng vừa rồi đã biến mất trong vũ hội…Mọi người lại bắt đầu nhảy múa, mọi thứ trở lại sự rực lửa ban đầu …Chỉ là, không có ai để ý, ly rượu còn dang dở trong tay Bắc Minh Quân vừa nãy, không biết đã rơi vào một cái góc nào, toát ra mùi thơm say lòng người kỳ lạ…Người phụ nữ móc vào cà vạt của Bắc Minh Quân, quyến rũ ái muội mà băng qua hành lang dài thượt.Mỉm cười xinh đẹp đi đến căn phòng số 419—Rầm ~.Cửa bị đóng lại rồi.Bên trong căn phòng rất ấm áp, cả phòng tối om.Một hương thơm lạ lùng thoang thoảng xông đến, k*ch th*ch mọi giác quan trên cơ thể anh!Anh sững sờ một hồi, dường như dòng rượu mà cô vừa đút cho anh uống bằng môi vẫn còn lưu lại hương thơm quyến rũ, k*ch th*ch adrenaline của anh tăng vọt, chỗ nào đó trên cơ thể đột nhiên cứng lên!Chết tiệt!Anh lập tức tháo bỏ chiếc mặt nạ trên mặt, lộ ra khuôn mặt anh tuấn và lạnh lùng đó.Ngay lập tức, cánh tay cường tráng hoá bị động thành chủ động mà kéo lấy chiếc eo thon của cô, nhẹ nhàng đè cô lên tường, giây tiếp theo thân thể cường tráng liền dán chặt vào cô, mê người cực kỳ.Cổ họng khàn khàn, hơi thở Bắc Minh Quân không ổn định mà thốt lên: “Tiểu yêu tinh nhà cô, hai năm không gặp, trở thành con gái của Mạc Cẩm Thành từ khi nào vậy?”Vừa nói chuyện, anh đột nhiên tháo chiếc mặt nạ hồ ly trên mặt cô xuống!Một khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo và sạch sẽ đập vào trong mắt anh!Đặc biệt là đôi đồng tử vẫn trong veo, sáng ngời như đá vỏ chai kia, dễ dàng khơi dậy sự xúc động đã vắng lặng của anh trong suốt hai năm …Bụng dưới của anh đột nhiên thắt lại.Cô mỉm cười híp mắt, khuôn mặt thanh lệ mang thêm một sự quyến rũ như có như không so với hai năm trước, thu hút tầm mắt của anh cực kỳ…Cô dường như không ngại bị anh nhận ra, mà ngược lại còn nhếch môi lên, ngả ngớn mà nói—“Hai năm không gặp, cậu hai Bắc Minh vẫn khoẻ chứ nhỉ!”Anh theo bản năng cau mày, trong đầu chợt mang máng có cảm giác choáng váng, nhưng vẫn siết chặt eo cô không buông, một tay chạm vào viên kim cương tên là Mật Ái trên cổ cô, ánh sáng chói lọi của viên kim cương toả ra trong bóng tối gần như khiến anh chói mắt.Anh khẽ híp mắt lại, loé qua một tia nguy hiểm, thanh âm khàn khàn: “Cô gái! Cô rốt cuộc đã dùng bùa mê gì mà khiến người đàn ông Mạc Cẩm Thành đó nguyện ý từ bỏ viên kim cương độc nhất vô nhị này?”Đối mặt với câu hỏi của anh, cô mỉm cười và vươn ngón tay mảnh mai ra, nhẹ nhàng phủ lên cánh môi anh—

Chương 604