Tên truyện: Trong Mắt Anh Có Ngôi Sao. Tác giả: Lộc Thập Nhất Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp Edit: Lão Lão Chủy ... Cách vách nhà Lâm Tây vừa chuyển đến hàng xóm mới. Hàng xóm mới thần thần bí bí, ngày ngủ đêm ra. Có một ngày Lâm Tây khó được nhìn thấy diện mạo của anh. Cư nhiên là soái ca! Hàng xóm soái ca cư nhiên còn mời cô ăn một ly kem. Lâm Tây nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc buổi tối ngày nọ. Cô cầm một ly kem. Gõ cửa nhà hàng xóm. Một lần vào chính là cả đời. - -------------------------- Đối với Lâm Tây mà nói, thiếu niên kia, từ trên trời rơi xuống, Giống ngôi sao chiếu sáng bóng tối trong lòng cô, Giống như lửa, cho cô ấm áp. Mà Lâm Tây không biết, đối với Trần Kiều mà nói, Cô là tinh quang, là mặt trời, Chiếu sáng hết thảy khổ sở của anh, Ở giữa năm tháng binh hoang mã loạn chật vật bất kham, Bọn họ còn có lẫn nhau. * Hy vọng câu chuyện nhỏ ấm áp này được mọi người thích. Cũng hy vọng mọi người trong mùa đông khắc nghiệt…
Chương 9: Bữa cơm
Trong Mắt Anh Có Ngôi SaoTác giả: Lộc Thập NhấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTên truyện: Trong Mắt Anh Có Ngôi Sao. Tác giả: Lộc Thập Nhất Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp Edit: Lão Lão Chủy ... Cách vách nhà Lâm Tây vừa chuyển đến hàng xóm mới. Hàng xóm mới thần thần bí bí, ngày ngủ đêm ra. Có một ngày Lâm Tây khó được nhìn thấy diện mạo của anh. Cư nhiên là soái ca! Hàng xóm soái ca cư nhiên còn mời cô ăn một ly kem. Lâm Tây nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc buổi tối ngày nọ. Cô cầm một ly kem. Gõ cửa nhà hàng xóm. Một lần vào chính là cả đời. - -------------------------- Đối với Lâm Tây mà nói, thiếu niên kia, từ trên trời rơi xuống, Giống ngôi sao chiếu sáng bóng tối trong lòng cô, Giống như lửa, cho cô ấm áp. Mà Lâm Tây không biết, đối với Trần Kiều mà nói, Cô là tinh quang, là mặt trời, Chiếu sáng hết thảy khổ sở của anh, Ở giữa năm tháng binh hoang mã loạn chật vật bất kham, Bọn họ còn có lẫn nhau. * Hy vọng câu chuyện nhỏ ấm áp này được mọi người thích. Cũng hy vọng mọi người trong mùa đông khắc nghiệt… Mà bạn ngồi cùng bàn với Lâm Tây — Lưu Vũ Thần nhìn Lâm Tây lúc trước ở lại phòng học tự học thật lâu mới về nhà, đến lúc này gấp không chờ nổi chạy ra cổng trường. Lại đến giờ phút này trước vài phút tiếng chuông tan học vang lên Lâm Tây thu dọn cặp sách biểu tình chờ mong nhìn ra cổng trường. Nội tâm Lưu Vũ Thần một trận ồ lên, cảm thấy bản thân càng ngày càng không thể hiểu được thế giới của học bá, chỉ có thể nói học bá áp lực quá lớn khiêng không được gánh nặng học tập.*Buổi tối thứ sáu, Lâm Tây đang vùi đầu ăn gà cay, nghe nữ chính trong phim truyền hình nói chuyện.Trần Kiều bỗng nhiên nói với cô: “Ngày mai tôi ở nhà.”“?”Lâm Tây không phản ứng kịp.“Nếu ngày mai cô không muốn đi Tiểu Nam Sơn học tập thì nói, có thể tới nhà của tôi.”“Được.”“Nhưng lúc cô tới nhà tôi có thể tôi đang ngủ.” Trần Kiều móc từ trong túi ra một cái chìa khóa đưa cho Lâm Tây, thanh sắc vững vàng nói: “Đây là chìa khóa nhà tôi, tôi làm cho cô một cái, ngày mai cô tới có thể tự mình mở cửa.”Tôi sợ cô ném lung tung, còn cố tình tìm cho cô một sợi dây đỏ. Câu này đương nhiên không nói.Lâm Tây tiếp nhận chìa khóa dây đỏ, trong lòng có một loại cảm giác không thể hiểu được, cũng…… Khá tốt, thật an tâm.Lâm Tây nghĩ, đây là chìa khóa nhà anh, bây giờ cho cô một phần, vậy phải giữ gìn thật cẩn thận. Lâm Tây đem chìa khóa cất vào túi. (*>.
Mà bạn ngồi cùng bàn với Lâm Tây — Lưu Vũ Thần nhìn Lâm Tây lúc trước ở lại phòng học tự học thật lâu mới về nhà, đến lúc này gấp không chờ nổi chạy ra cổng trường. Lại đến giờ phút này trước vài phút tiếng chuông tan học vang lên Lâm Tây thu dọn cặp sách biểu tình chờ mong nhìn ra cổng trường. Nội tâm Lưu Vũ Thần một trận ồ lên, cảm thấy bản thân càng ngày càng không thể hiểu được thế giới của học bá, chỉ có thể nói học bá áp lực quá lớn khiêng không được gánh nặng học tập.
*
Buổi tối thứ sáu, Lâm Tây đang vùi đầu ăn gà cay, nghe nữ chính trong phim truyền hình nói chuyện.
Trần Kiều bỗng nhiên nói với cô: “Ngày mai tôi ở nhà.”
“?”Lâm Tây không phản ứng kịp.
“Nếu ngày mai cô không muốn đi Tiểu Nam Sơn học tập thì nói, có thể tới nhà của tôi.”
“Được.”
“Nhưng lúc cô tới nhà tôi có thể tôi đang ngủ.” Trần Kiều móc từ trong túi ra một cái chìa khóa đưa cho Lâm Tây, thanh sắc vững vàng nói: “Đây là chìa khóa nhà tôi, tôi làm cho cô một cái, ngày mai cô tới có thể tự mình mở cửa.”
Tôi sợ cô ném lung tung, còn cố tình tìm cho cô một sợi dây đỏ. Câu này đương nhiên không nói.
Lâm Tây tiếp nhận chìa khóa dây đỏ, trong lòng có một loại cảm giác không thể hiểu được, cũng…… Khá tốt, thật an tâm.
Lâm Tây nghĩ, đây là chìa khóa nhà anh, bây giờ cho cô một phần, vậy phải giữ gìn thật cẩn thận. Lâm Tây đem chìa khóa cất vào túi. (*>.
Trong Mắt Anh Có Ngôi SaoTác giả: Lộc Thập NhấtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTên truyện: Trong Mắt Anh Có Ngôi Sao. Tác giả: Lộc Thập Nhất Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp Edit: Lão Lão Chủy ... Cách vách nhà Lâm Tây vừa chuyển đến hàng xóm mới. Hàng xóm mới thần thần bí bí, ngày ngủ đêm ra. Có một ngày Lâm Tây khó được nhìn thấy diện mạo của anh. Cư nhiên là soái ca! Hàng xóm soái ca cư nhiên còn mời cô ăn một ly kem. Lâm Tây nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc buổi tối ngày nọ. Cô cầm một ly kem. Gõ cửa nhà hàng xóm. Một lần vào chính là cả đời. - -------------------------- Đối với Lâm Tây mà nói, thiếu niên kia, từ trên trời rơi xuống, Giống ngôi sao chiếu sáng bóng tối trong lòng cô, Giống như lửa, cho cô ấm áp. Mà Lâm Tây không biết, đối với Trần Kiều mà nói, Cô là tinh quang, là mặt trời, Chiếu sáng hết thảy khổ sở của anh, Ở giữa năm tháng binh hoang mã loạn chật vật bất kham, Bọn họ còn có lẫn nhau. * Hy vọng câu chuyện nhỏ ấm áp này được mọi người thích. Cũng hy vọng mọi người trong mùa đông khắc nghiệt… Mà bạn ngồi cùng bàn với Lâm Tây — Lưu Vũ Thần nhìn Lâm Tây lúc trước ở lại phòng học tự học thật lâu mới về nhà, đến lúc này gấp không chờ nổi chạy ra cổng trường. Lại đến giờ phút này trước vài phút tiếng chuông tan học vang lên Lâm Tây thu dọn cặp sách biểu tình chờ mong nhìn ra cổng trường. Nội tâm Lưu Vũ Thần một trận ồ lên, cảm thấy bản thân càng ngày càng không thể hiểu được thế giới của học bá, chỉ có thể nói học bá áp lực quá lớn khiêng không được gánh nặng học tập.*Buổi tối thứ sáu, Lâm Tây đang vùi đầu ăn gà cay, nghe nữ chính trong phim truyền hình nói chuyện.Trần Kiều bỗng nhiên nói với cô: “Ngày mai tôi ở nhà.”“?”Lâm Tây không phản ứng kịp.“Nếu ngày mai cô không muốn đi Tiểu Nam Sơn học tập thì nói, có thể tới nhà của tôi.”“Được.”“Nhưng lúc cô tới nhà tôi có thể tôi đang ngủ.” Trần Kiều móc từ trong túi ra một cái chìa khóa đưa cho Lâm Tây, thanh sắc vững vàng nói: “Đây là chìa khóa nhà tôi, tôi làm cho cô một cái, ngày mai cô tới có thể tự mình mở cửa.”Tôi sợ cô ném lung tung, còn cố tình tìm cho cô một sợi dây đỏ. Câu này đương nhiên không nói.Lâm Tây tiếp nhận chìa khóa dây đỏ, trong lòng có một loại cảm giác không thể hiểu được, cũng…… Khá tốt, thật an tâm.Lâm Tây nghĩ, đây là chìa khóa nhà anh, bây giờ cho cô một phần, vậy phải giữ gìn thật cẩn thận. Lâm Tây đem chìa khóa cất vào túi. (*>.