“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 40: Chương 40
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Gọi tôi Vinh Quang là được rồi!Sau khi nghe thấy Ngô Vinh Quang nói câu này, Tống Lương Bẳng hoàn tàn sững sờ, gần như không dám tin vào tai của mình nữa.Anh ta biết rõ phong cách làm người của Ngô Quang Vinh, tính tình cực kỳ kiêu ngạo, lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, cho dù là đại ca cùng đẳng cấp ở thành phố Nam Giang thì cũng không thèm để ý.Mà bây giờ, không ngờ ông ta lại tỏ ra cung kính như thế này ở trước mặt Thẩm Ngọc Trân, chuyện này thực sự là vượt quá sức tượng tượng.Nhưng đây vẫn chưa phải tất cả!"Chuyện này...!Chẳng lẽ, những món đồ đắt giá này đều là quá tặng đưa cho dì Trân hay sao?"Khi Tống Lương Bẳng nhìn thấy Ngô Vinh Quang cho người cầm các loại quà tặng như quần áo, giày da, trang sức, tranh chữ, hải sâm, đông trùng hạ thảo đi vào thì hoàn toàn trợn tròn mắt.Cộng tất cả các món đồ này lại thì giá trí cũng phải lên đến hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!Quà tặng hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!"Ông...!Ông chủ, ngài có nhầm lẫn gì không vậy! Con rể Lâm Thiệu Huy của dì Trân chỉ là một rác rưởi chơi bời lêu lổng! Chi phí hàng ngày đều dựa vào vợ nuôi, chỉ biết ăn no chờ chết! Làm gì có tư cách khiến ngài đến thăm được!"Tống Lương Bằng chỉ lo Ngô Vinh Quang bị lừa gạt nên vô c*̀ng nôn nóng nhắc nhở ông ta:"Hơn nữa quà tặng mà ngài mang đến c*̃ng quá quý giá rồi! Những món quà này c*̃ng phải trị giá hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ! Lâm Thiệu Huy căn bản không có có được chúng!"Cái gì!Sau khi nghe xong lời nói c*̉a Tống Lương Bằng, thím Trương và Mỹ Thúy hoàn toàn bị dọa đến mức sững sỡ.Quà tặng trị giá hơn một...!một triệu rưỡi đô la Mỹ!Cả đời này hai người họ cững chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, chớ nói chi là quà tặng có giá trị đắt như vậy!Ngay sau đó, thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng vội vàng nói:"Ông chủ Quang, hay là ngài tìm hiểu rõ hơn chút đi! Thằng nhóc Lâm Thiệu Huy kia thực sự chỉ là một tên rác rưởi không có bản lĩnh gì! Ngài đừng để thằng nhãi đó lừa!""Đúng vậy! Thằng nhóc đó tầm thường đến mức không bỏ ra nổi một đồng tiền, làm sao có thể là khách quý c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro được! Ông chủ Quang, chắc chắc là ngài nhầm lẫn ở đâu đó rồi!"Lúc này đây, thím Trương và Mỹ Thúy thực sự là khó mà có thể tiếp thu chuyện này.Dù sao, mới vừa rồi bọn họ còn chê bai gièm pha Lâm Thiệu Huy không sót chút gì!Mà bây giờ, thằng nhóc đó lại có thể khiến cho ông chủ và lãnh đạo cấp cao c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro tự mình đến nhà tặng quà, bảo bọn họ làm sao có thể tiếp nhận sự chênh lệch lớn đến như vậy.Không chỉ là một nhà thím Trương không tin! Mà giờ phút này, ngay cả Thẩm Ngọc Trân c*̃ng khó có thể tin cảnh tượng trước mắt, thậm chí bà ta còn nghi ngờ giống như bọn họ, phải chăng con rể c*̉a bà ta đang lừa dối ông chủ Quang kia!Nếu không, vì sao Lâm Thiệu Huy lại có bản lĩnh lớn như vậy, có thể khiến cho nhân vật lớn như Ngô Vinh Quang tự mình đến cửa thăm hỏi!Nhưng mà!Bốp!Trong nháy mắt, một tiếng tát thanh thúy vang lên.Tất cả mọi nguwoif đêì kinh ngạc khi nhìn thấy Ngô Vinh Quang tát Tống Lương Bằng, cái tát mạnh đến mức khiến anh ta ngã lăn quay ra mặt đất.Sắc mặt c*̉a Ngô Vinh Quang lúc này âm u giống như bầu trời trước cơn mưa, lộ ra vẻ uy nghiêm và dữ tợn:"Mày là cái thá gì mà lại dám nói ngài Huy là rác ruởi!""Người đâu!"Ngay sau khi nghe thấy lời này c*̉a Ngô Vinh Quang, một lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn lập tức bước nhanh lên phía trước."Kể từ hôm nay, người này bị bãi bọ chức vụ quản lí kho hàng! Tập đoàn không bao giờ tuyển dụng tên này nữa!"Cái gì!Khi câu nói này c*̉a Ngô Vinh Quang vừa dứt, Tống Lương Bằng và đám người thím Trương đều mặt xám như tro tàn.Tại sao lại như vậy?Chỉ bời vì bọn họ nói Lâm Thiệu Huy là "rác rưởi" mà Ngô Vinh Quang lại nổi trận lôi đình như thế này, chuyện này...!quả thực không thể tưởng tượng nổi."Không! Ông chủ Quang, tôi...!tôi sai rồi! Là tôi không biết ăn nói, cầu xin ngài đừng đuổi việc tôi, tôi thực sự không thể công việc này!" Tống Lương Bằng sợ đến mức sắp tè ra quần đến nơi.Lúc này, anh ta đang quỳ trên mặt đất, ra sức cầu xin Ngô Vinh Quang giống như một con chó.Tất cả vinh quang c*̉a anh ta đều là do Trung tâm thương mại Vinpro cho, là nhờ danh tiếng c*̉a công việc này.Nếu như mất đi công việc này, anh ta sẽ không bao giờ còn có thể trở mình được nữa.Không chỉ có anh ta, mà thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng sợ đến mức mặt như màu đất, không ngừng cầu xin sự tha thứ.Chỉ là từ đầu đến cuối Ngô Vinh Qunag không thèm nhìn ba người này lấy một cái, ông ta cung kính nói với Thẩm Ngọc Trân:"Bà Trân, mong ngài nhanh chóng cất hết những món quà này đi! Nếu không, ngài Huy mà trách tội thì chúng tôi thực sự không chịu nổi!"Lúc này, thậm chí ánh mắt Ngô Vinh Qunag nhìn về phía Thẩm Ngọc Trân còn mang theo một tia cầu xin..
Gọi tôi Vinh Quang là được rồi!
Sau khi nghe thấy Ngô Vinh Quang nói câu này, Tống Lương Bẳng hoàn tàn sững sờ, gần như không dám tin vào tai của mình nữa.
Anh ta biết rõ phong cách làm người của Ngô Quang Vinh, tính tình cực kỳ kiêu ngạo, lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, cho dù là đại ca cùng đẳng cấp ở thành phố Nam Giang thì cũng không thèm để ý.
Mà bây giờ, không ngờ ông ta lại tỏ ra cung kính như thế này ở trước mặt Thẩm Ngọc Trân, chuyện này thực sự là vượt quá sức tượng tượng.
Nhưng đây vẫn chưa phải tất cả!
"Chuyện này...!Chẳng lẽ, những món đồ đắt giá này đều là quá tặng đưa cho dì Trân hay sao?"
Khi Tống Lương Bẳng nhìn thấy Ngô Vinh Quang cho người cầm các loại quà tặng như quần áo, giày da, trang sức, tranh chữ, hải sâm, đông trùng hạ thảo đi vào thì hoàn toàn trợn tròn mắt.
Cộng tất cả các món đồ này lại thì giá trí cũng phải lên đến hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!
Quà tặng hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!
"Ông...!Ông chủ, ngài có nhầm lẫn gì không vậy! Con rể Lâm Thiệu Huy của dì Trân chỉ là một rác rưởi chơi bời lêu lổng! Chi phí hàng ngày đều dựa vào vợ nuôi, chỉ biết ăn no chờ chết! Làm gì có tư cách khiến ngài đến thăm được!"
Tống Lương Bằng chỉ lo Ngô Vinh Quang bị lừa gạt nên vô c*̀ng nôn nóng nhắc nhở ông ta:
"Hơn nữa quà tặng mà ngài mang đến c*̃ng quá quý giá rồi! Những món quà này c*̃ng phải trị giá hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ! Lâm Thiệu Huy căn bản không có có được chúng!"
Cái gì!
Sau khi nghe xong lời nói c*̉a Tống Lương Bằng, thím Trương và Mỹ Thúy hoàn toàn bị dọa đến mức sững sỡ.
Quà tặng trị giá hơn một...!một triệu rưỡi đô la Mỹ!
Cả đời này hai người họ cững chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, chớ nói chi là quà tặng có giá trị đắt như vậy!
Ngay sau đó, thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng vội vàng nói:
"Ông chủ Quang, hay là ngài tìm hiểu rõ hơn chút đi! Thằng nhóc Lâm Thiệu Huy kia thực sự chỉ là một tên rác rưởi không có bản lĩnh gì! Ngài đừng để thằng nhãi đó lừa!"
"Đúng vậy! Thằng nhóc đó tầm thường đến mức không bỏ ra nổi một đồng tiền, làm sao có thể là khách quý c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro được! Ông chủ Quang, chắc chắc là ngài nhầm lẫn ở đâu đó rồi!"
Lúc này đây, thím Trương và Mỹ Thúy thực sự là khó mà có thể tiếp thu chuyện này.
Dù sao, mới vừa rồi bọn họ còn chê bai gièm pha Lâm Thiệu Huy không sót chút gì!
Mà bây giờ, thằng nhóc đó lại có thể khiến cho ông chủ và lãnh đạo cấp cao c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro tự mình đến nhà tặng quà, bảo bọn họ làm sao có thể tiếp nhận sự chênh lệch lớn đến như vậy.
Không chỉ là một nhà thím Trương không tin! Mà giờ phút này, ngay cả Thẩm Ngọc Trân c*̃ng khó có thể tin cảnh tượng trước mắt, thậm chí bà ta còn nghi ngờ giống như bọn họ, phải chăng con rể c*̉a bà ta đang lừa dối ông chủ Quang kia!
Nếu không, vì sao Lâm Thiệu Huy lại có bản lĩnh lớn như vậy, có thể khiến cho nhân vật lớn như Ngô Vinh Quang tự mình đến cửa thăm hỏi!
Nhưng mà!
Bốp!
Trong nháy mắt, một tiếng tát thanh thúy vang lên.
Tất cả mọi nguwoif đêì kinh ngạc khi nhìn thấy Ngô Vinh Quang tát Tống Lương Bằng, cái tát mạnh đến mức khiến anh ta ngã lăn quay ra mặt đất.
Sắc mặt c*̉a Ngô Vinh Quang lúc này âm u giống như bầu trời trước cơn mưa, lộ ra vẻ uy nghiêm và dữ tợn:
"Mày là cái thá gì mà lại dám nói ngài Huy là rác ruởi!"
"Người đâu!"
Ngay sau khi nghe thấy lời này c*̉a Ngô Vinh Quang, một lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn lập tức bước nhanh lên phía trước.
"Kể từ hôm nay, người này bị bãi bọ chức vụ quản lí kho hàng! Tập đoàn không bao giờ tuyển dụng tên này nữa!"
Cái gì!
Khi câu nói này c*̉a Ngô Vinh Quang vừa dứt, Tống Lương Bằng và đám người thím Trương đều mặt xám như tro tàn.
Tại sao lại như vậy?
Chỉ bời vì bọn họ nói Lâm Thiệu Huy là "rác rưởi" mà Ngô Vinh Quang lại nổi trận lôi đình như thế này, chuyện này...!quả thực không thể tưởng tượng nổi.
"Không! Ông chủ Quang, tôi...!tôi sai rồi! Là tôi không biết ăn nói, cầu xin ngài đừng đuổi việc tôi, tôi thực sự không thể công việc này!" Tống Lương Bằng sợ đến mức sắp tè ra quần đến nơi.
Lúc này, anh ta đang quỳ trên mặt đất, ra sức cầu xin Ngô Vinh Quang giống như một con chó.
Tất cả vinh quang c*̉a anh ta đều là do Trung tâm thương mại Vinpro cho, là nhờ danh tiếng c*̉a công việc này.
Nếu như mất đi công việc này, anh ta sẽ không bao giờ còn có thể trở mình được nữa.
Không chỉ có anh ta, mà thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng sợ đến mức mặt như màu đất, không ngừng cầu xin sự tha thứ.
Chỉ là từ đầu đến cuối Ngô Vinh Qunag không thèm nhìn ba người này lấy một cái, ông ta cung kính nói với Thẩm Ngọc Trân:
"Bà Trân, mong ngài nhanh chóng cất hết những món quà này đi! Nếu không, ngài Huy mà trách tội thì chúng tôi thực sự không chịu nổi!"
Lúc này, thậm chí ánh mắt Ngô Vinh Qunag nhìn về phía Thẩm Ngọc Trân còn mang theo một tia cầu xin..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Gọi tôi Vinh Quang là được rồi!Sau khi nghe thấy Ngô Vinh Quang nói câu này, Tống Lương Bẳng hoàn tàn sững sờ, gần như không dám tin vào tai của mình nữa.Anh ta biết rõ phong cách làm người của Ngô Quang Vinh, tính tình cực kỳ kiêu ngạo, lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, cho dù là đại ca cùng đẳng cấp ở thành phố Nam Giang thì cũng không thèm để ý.Mà bây giờ, không ngờ ông ta lại tỏ ra cung kính như thế này ở trước mặt Thẩm Ngọc Trân, chuyện này thực sự là vượt quá sức tượng tượng.Nhưng đây vẫn chưa phải tất cả!"Chuyện này...!Chẳng lẽ, những món đồ đắt giá này đều là quá tặng đưa cho dì Trân hay sao?"Khi Tống Lương Bẳng nhìn thấy Ngô Vinh Quang cho người cầm các loại quà tặng như quần áo, giày da, trang sức, tranh chữ, hải sâm, đông trùng hạ thảo đi vào thì hoàn toàn trợn tròn mắt.Cộng tất cả các món đồ này lại thì giá trí cũng phải lên đến hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!Quà tặng hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ!"Ông...!Ông chủ, ngài có nhầm lẫn gì không vậy! Con rể Lâm Thiệu Huy của dì Trân chỉ là một rác rưởi chơi bời lêu lổng! Chi phí hàng ngày đều dựa vào vợ nuôi, chỉ biết ăn no chờ chết! Làm gì có tư cách khiến ngài đến thăm được!"Tống Lương Bằng chỉ lo Ngô Vinh Quang bị lừa gạt nên vô c*̀ng nôn nóng nhắc nhở ông ta:"Hơn nữa quà tặng mà ngài mang đến c*̃ng quá quý giá rồi! Những món quà này c*̃ng phải trị giá hơn một triệu rưỡi đô la Mỹ! Lâm Thiệu Huy căn bản không có có được chúng!"Cái gì!Sau khi nghe xong lời nói c*̉a Tống Lương Bằng, thím Trương và Mỹ Thúy hoàn toàn bị dọa đến mức sững sỡ.Quà tặng trị giá hơn một...!một triệu rưỡi đô la Mỹ!Cả đời này hai người họ cững chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, chớ nói chi là quà tặng có giá trị đắt như vậy!Ngay sau đó, thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng vội vàng nói:"Ông chủ Quang, hay là ngài tìm hiểu rõ hơn chút đi! Thằng nhóc Lâm Thiệu Huy kia thực sự chỉ là một tên rác rưởi không có bản lĩnh gì! Ngài đừng để thằng nhãi đó lừa!""Đúng vậy! Thằng nhóc đó tầm thường đến mức không bỏ ra nổi một đồng tiền, làm sao có thể là khách quý c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro được! Ông chủ Quang, chắc chắc là ngài nhầm lẫn ở đâu đó rồi!"Lúc này đây, thím Trương và Mỹ Thúy thực sự là khó mà có thể tiếp thu chuyện này.Dù sao, mới vừa rồi bọn họ còn chê bai gièm pha Lâm Thiệu Huy không sót chút gì!Mà bây giờ, thằng nhóc đó lại có thể khiến cho ông chủ và lãnh đạo cấp cao c*̉a Trung tâm thương mại Vinpro tự mình đến nhà tặng quà, bảo bọn họ làm sao có thể tiếp nhận sự chênh lệch lớn đến như vậy.Không chỉ là một nhà thím Trương không tin! Mà giờ phút này, ngay cả Thẩm Ngọc Trân c*̃ng khó có thể tin cảnh tượng trước mắt, thậm chí bà ta còn nghi ngờ giống như bọn họ, phải chăng con rể c*̉a bà ta đang lừa dối ông chủ Quang kia!Nếu không, vì sao Lâm Thiệu Huy lại có bản lĩnh lớn như vậy, có thể khiến cho nhân vật lớn như Ngô Vinh Quang tự mình đến cửa thăm hỏi!Nhưng mà!Bốp!Trong nháy mắt, một tiếng tát thanh thúy vang lên.Tất cả mọi nguwoif đêì kinh ngạc khi nhìn thấy Ngô Vinh Quang tát Tống Lương Bằng, cái tát mạnh đến mức khiến anh ta ngã lăn quay ra mặt đất.Sắc mặt c*̉a Ngô Vinh Quang lúc này âm u giống như bầu trời trước cơn mưa, lộ ra vẻ uy nghiêm và dữ tợn:"Mày là cái thá gì mà lại dám nói ngài Huy là rác ruởi!""Người đâu!"Ngay sau khi nghe thấy lời này c*̉a Ngô Vinh Quang, một lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn lập tức bước nhanh lên phía trước."Kể từ hôm nay, người này bị bãi bọ chức vụ quản lí kho hàng! Tập đoàn không bao giờ tuyển dụng tên này nữa!"Cái gì!Khi câu nói này c*̉a Ngô Vinh Quang vừa dứt, Tống Lương Bằng và đám người thím Trương đều mặt xám như tro tàn.Tại sao lại như vậy?Chỉ bời vì bọn họ nói Lâm Thiệu Huy là "rác rưởi" mà Ngô Vinh Quang lại nổi trận lôi đình như thế này, chuyện này...!quả thực không thể tưởng tượng nổi."Không! Ông chủ Quang, tôi...!tôi sai rồi! Là tôi không biết ăn nói, cầu xin ngài đừng đuổi việc tôi, tôi thực sự không thể công việc này!" Tống Lương Bằng sợ đến mức sắp tè ra quần đến nơi.Lúc này, anh ta đang quỳ trên mặt đất, ra sức cầu xin Ngô Vinh Quang giống như một con chó.Tất cả vinh quang c*̉a anh ta đều là do Trung tâm thương mại Vinpro cho, là nhờ danh tiếng c*̉a công việc này.Nếu như mất đi công việc này, anh ta sẽ không bao giờ còn có thể trở mình được nữa.Không chỉ có anh ta, mà thím Trương và Mỹ Thúy c*̃ng sợ đến mức mặt như màu đất, không ngừng cầu xin sự tha thứ.Chỉ là từ đầu đến cuối Ngô Vinh Qunag không thèm nhìn ba người này lấy một cái, ông ta cung kính nói với Thẩm Ngọc Trân:"Bà Trân, mong ngài nhanh chóng cất hết những món quà này đi! Nếu không, ngài Huy mà trách tội thì chúng tôi thực sự không chịu nổi!"Lúc này, thậm chí ánh mắt Ngô Vinh Qunag nhìn về phía Thẩm Ngọc Trân còn mang theo một tia cầu xin..