“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 156: Chương 156
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… “Lâm Thiệu Huy, cậu hơi quá đáng rồi đấy, chỉ cần dạy dỗ là được rồi, sao lại đánh người ra nông nỗi này chứ!”“Đúng đấy, Bạch Tố Y cũng chẳng bị làm sao cả, cậu lại đánh Dương Minh Mẫn ra thành thế này, cậu muốn hại chết cả lũ chúng ta hả?”“...”Những lời cáo buộc ồn ào, những lời chỉ trích vang lên khắp nơi.Dường như trong mắt mọi người, Lâm Thiệu Huy là một tên côn đồ tội ác tày trời, còn Dương Minh Mẫn mới chính là nạn nhân đáng thương.Có điều, vẫn chưa dừng tại đây.Vù vù vù!Vào lúc mọi người đang chỉ trích Lâm Thiệu Huy thì có tiếng động cơ inh ỏi vang lên.Sau đó mọi người thấy lần lượt từng chiếc xe hơi từ bên ngoài phi nước đại tới.Nhìn thấy biển số xe của những chiếc xe này, hầu hết sắc mặt những thành phần chủ chốt và nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ đều thay đổi hẳn.“Đó… đó là biển số xe của tập đoàn Trọng Thời! Trời đất, người của tập đoàn Trọng Thời đến rồi!”“Xảy ra chuyện lớn rồi, cái tên Lâm Thiệu Huy này gây rắc rối lớn rồi, lần này hại chết chúng ta thật rồi!”“...”Sắc mặt của mọi người tái nhợt đi hẳn.Đặc biệt, khi mọi người nhìn thấy từng chiếc xe đột nhiên dừng lại, từ trên xe, từng người từng người đàn ông cao to vạm vỡ trên tay cầm gậy chạy đến, mọi người càng thêm hoảng hốt.Mười người!Hai mươi người!Ba mươi người!Trong nháy mắt, bốn mươi hay năm mươi người đàn ông to lớn được trang bị gậy bao vây xung quanh họ, càng làm cho mọi người tập đoàn Bạch Kỳ thêm sợ hãi, bọn họ tức khắc rút lui dần vì sợ sẽ bị liên lụy.Đặc biệt, mọi người tập đoàn Bạch Kỳ cho rằng đứng đầu sẽ là một người đàn ông trung niên mập mạp, thì sau đó tất cả mọi người đều sửng sốt.“ Đó… đó chẳng phải là Dương Mộc Thủy, chủ tịch tập đoàn Trọng Thời hay sao! Trời đất, ông lớn cũng đích thân đến đây rồi ư!”“Khốn kiếp, chắc Dương Mộc Thủy đã biết con mình xảy ra chuyện nên mới dẫn theo nhiều người đến như vậy!”“Lần này người của tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta có muốn chạy cũng không thoát được nữa rồi...”Sắc mặt Bạch Tố Y, Dương Thiên Hà cùng những người khác tối sầm lại.Đó chính là Dương Mộc Thủy, người đứng đầu tập đoàn Trọng Thời.Người bên đó đích thân dẫn mấy chục tên tới đây, chuyện lần này chắc hẳn không thể thương lượng được nữa rồi.“Hahaha...”Không chỉ mọi người, Dương Minh Mẫn đang nằm dưới đất lúc này cũng nhìn thấy một màn này, anh ta lập tức mừng như điên, hét lên:“Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Báo ứng của hai chúng mày đến rồi, ông già tao đến rồi, chúng mày tiêu đời rồi!”“Không chỉ có hai chúng mày, mà cả tập đoàn Bạch Kỳ nữa đều sẽ chết hết! Hahaha...!”Dương Minh Mẫn cười hả hê.Giống như anh ta đã nhìn thấy cảnh cha mình sắp đánh gãy chân Lâm Thiệu Huy, khi ông ta vung tay lên, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ phá sản ngay lập tức.Nghĩ như vậy, anh ta rất khoái chí và vô cùng thích thú..
“Lâm Thiệu Huy, cậu hơi quá đáng rồi đấy, chỉ cần dạy dỗ là được rồi, sao lại đánh người ra nông nỗi này chứ!”
“Đúng đấy, Bạch Tố Y cũng chẳng bị làm sao cả, cậu lại đánh Dương Minh Mẫn ra thành thế này, cậu muốn hại chết cả lũ chúng ta hả?”
“...”
Những lời cáo buộc ồn ào, những lời chỉ trích vang lên khắp nơi.
Dường như trong mắt mọi người, Lâm Thiệu Huy là một tên côn đồ tội ác tày trời, còn Dương Minh Mẫn mới chính là nạn nhân đáng thương.
Có điều, vẫn chưa dừng tại đây.
Vù vù vù!
Vào lúc mọi người đang chỉ trích Lâm Thiệu Huy thì có tiếng động cơ inh ỏi vang lên.
Sau đó mọi người thấy lần lượt từng chiếc xe hơi từ bên ngoài phi nước đại tới.
Nhìn thấy biển số xe của những chiếc xe này, hầu hết sắc mặt những thành phần chủ chốt và nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ đều thay đổi hẳn.
“Đó… đó là biển số xe của tập đoàn Trọng Thời! Trời đất, người của tập đoàn Trọng Thời đến rồi!”
“Xảy ra chuyện lớn rồi, cái tên Lâm Thiệu Huy này gây rắc rối lớn rồi, lần này hại chết chúng ta thật rồi!”
“...”
Sắc mặt của mọi người tái nhợt đi hẳn.
Đặc biệt, khi mọi người nhìn thấy từng chiếc xe đột nhiên dừng lại, từ trên xe, từng người từng người đàn ông cao to vạm vỡ trên tay cầm gậy chạy đến, mọi người càng thêm hoảng hốt.
Mười người!
Hai mươi người!
Ba mươi người!
Trong nháy mắt, bốn mươi hay năm mươi người đàn ông to lớn được trang bị gậy bao vây xung quanh họ, càng làm cho mọi người tập đoàn Bạch Kỳ thêm sợ hãi, bọn họ tức khắc rút lui dần vì sợ sẽ bị liên lụy.
Đặc biệt, mọi người tập đoàn Bạch Kỳ cho rằng đứng đầu sẽ là một người đàn ông trung niên mập mạp, thì sau đó tất cả mọi người đều sửng sốt.
“ Đó… đó chẳng phải là Dương Mộc Thủy, chủ tịch tập đoàn Trọng Thời hay sao! Trời đất, ông lớn cũng đích thân đến đây rồi ư!”
“Khốn kiếp, chắc Dương Mộc Thủy đã biết con mình xảy ra chuyện nên mới dẫn theo nhiều người đến như vậy!”
“Lần này người của tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta có muốn chạy cũng không thoát được nữa rồi...”
Sắc mặt Bạch Tố Y, Dương Thiên Hà cùng những người khác tối sầm lại.
Đó chính là Dương Mộc Thủy, người đứng đầu tập đoàn Trọng Thời.
Người bên đó đích thân dẫn mấy chục tên tới đây, chuyện lần này chắc hẳn không thể thương lượng được nữa rồi.
“Hahaha...”
Không chỉ mọi người, Dương Minh Mẫn đang nằm dưới đất lúc này cũng nhìn thấy một màn này, anh ta lập tức mừng như điên, hét lên:
“Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Báo ứng của hai chúng mày đến rồi, ông già tao đến rồi, chúng mày tiêu đời rồi!”
“Không chỉ có hai chúng mày, mà cả tập đoàn Bạch Kỳ nữa đều sẽ chết hết! Hahaha...!”
Dương Minh Mẫn cười hả hê.
Giống như anh ta đã nhìn thấy cảnh cha mình sắp đánh gãy chân Lâm Thiệu Huy, khi ông ta vung tay lên, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ phá sản ngay lập tức.
Nghĩ như vậy, anh ta rất khoái chí và vô cùng thích thú..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… “Lâm Thiệu Huy, cậu hơi quá đáng rồi đấy, chỉ cần dạy dỗ là được rồi, sao lại đánh người ra nông nỗi này chứ!”“Đúng đấy, Bạch Tố Y cũng chẳng bị làm sao cả, cậu lại đánh Dương Minh Mẫn ra thành thế này, cậu muốn hại chết cả lũ chúng ta hả?”“...”Những lời cáo buộc ồn ào, những lời chỉ trích vang lên khắp nơi.Dường như trong mắt mọi người, Lâm Thiệu Huy là một tên côn đồ tội ác tày trời, còn Dương Minh Mẫn mới chính là nạn nhân đáng thương.Có điều, vẫn chưa dừng tại đây.Vù vù vù!Vào lúc mọi người đang chỉ trích Lâm Thiệu Huy thì có tiếng động cơ inh ỏi vang lên.Sau đó mọi người thấy lần lượt từng chiếc xe hơi từ bên ngoài phi nước đại tới.Nhìn thấy biển số xe của những chiếc xe này, hầu hết sắc mặt những thành phần chủ chốt và nhân viên của tập đoàn Bạch Kỳ đều thay đổi hẳn.“Đó… đó là biển số xe của tập đoàn Trọng Thời! Trời đất, người của tập đoàn Trọng Thời đến rồi!”“Xảy ra chuyện lớn rồi, cái tên Lâm Thiệu Huy này gây rắc rối lớn rồi, lần này hại chết chúng ta thật rồi!”“...”Sắc mặt của mọi người tái nhợt đi hẳn.Đặc biệt, khi mọi người nhìn thấy từng chiếc xe đột nhiên dừng lại, từ trên xe, từng người từng người đàn ông cao to vạm vỡ trên tay cầm gậy chạy đến, mọi người càng thêm hoảng hốt.Mười người!Hai mươi người!Ba mươi người!Trong nháy mắt, bốn mươi hay năm mươi người đàn ông to lớn được trang bị gậy bao vây xung quanh họ, càng làm cho mọi người tập đoàn Bạch Kỳ thêm sợ hãi, bọn họ tức khắc rút lui dần vì sợ sẽ bị liên lụy.Đặc biệt, mọi người tập đoàn Bạch Kỳ cho rằng đứng đầu sẽ là một người đàn ông trung niên mập mạp, thì sau đó tất cả mọi người đều sửng sốt.“ Đó… đó chẳng phải là Dương Mộc Thủy, chủ tịch tập đoàn Trọng Thời hay sao! Trời đất, ông lớn cũng đích thân đến đây rồi ư!”“Khốn kiếp, chắc Dương Mộc Thủy đã biết con mình xảy ra chuyện nên mới dẫn theo nhiều người đến như vậy!”“Lần này người của tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta có muốn chạy cũng không thoát được nữa rồi...”Sắc mặt Bạch Tố Y, Dương Thiên Hà cùng những người khác tối sầm lại.Đó chính là Dương Mộc Thủy, người đứng đầu tập đoàn Trọng Thời.Người bên đó đích thân dẫn mấy chục tên tới đây, chuyện lần này chắc hẳn không thể thương lượng được nữa rồi.“Hahaha...”Không chỉ mọi người, Dương Minh Mẫn đang nằm dưới đất lúc này cũng nhìn thấy một màn này, anh ta lập tức mừng như điên, hét lên:“Lâm Thiệu Huy! Bạch Tố Y! Báo ứng của hai chúng mày đến rồi, ông già tao đến rồi, chúng mày tiêu đời rồi!”“Không chỉ có hai chúng mày, mà cả tập đoàn Bạch Kỳ nữa đều sẽ chết hết! Hahaha...!”Dương Minh Mẫn cười hả hê.Giống như anh ta đã nhìn thấy cảnh cha mình sắp đánh gãy chân Lâm Thiệu Huy, khi ông ta vung tay lên, tập đoàn Bạch Kỳ sẽ phá sản ngay lập tức.Nghĩ như vậy, anh ta rất khoái chí và vô cùng thích thú..