“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ…
Chương 314: Chương 314
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Nghĩ đến đây!Cho dù là nhóm người Hổ Vằn, Năm Sẹo hay là đám Kim Cương đều nín thở mà đợi, mặt đầy hồi hộp.“Tới đi!”Lôi Bạo nhe răng ra cười, cơ thể dần phát lực.Cốp cốp cốp...!Từng thớ cơ bắp của anh ta từ từ gồ cao lên, nâng trình độ phòng thủ của cơ bắp anh lên đến cực hạn.Mà ngay khoảnh khắc lực phòng ngự và đầu óc tập trung cao độ nhất.Phụt!Một tiếng thở nhẹ đột nhiên vang lên, rồi sau đó...!Vèo vèo vèo!Tiếng gió xé rách vang lên liên tiếp như những hạt mưa, đột nhiên vang vọng khắp nơi.Nhanh!Nhanh!Nhanh!Hai mắt Lôi Bạo đột nhiên co rút lại, nhỏ chỉ bằng lỗ kim.Anh cứ trơ mắt nhìn, có vài thứ cực nhỏ từ trên hàng ghế khán giả bay xuống, một đống rất nhiều bắn mạnh về phía anh!“Tản ra hết!”Trên gương mặt Lôi Bạo hiện lên vẻ sắt lạnh, đầy tự tin và kiêu ngạo.Hai tay anh đột nhiên dùng sức, đột nhiên chộp mạnh về hướng mấy vật thể nhỏ xíu kia.Gần như chỉ trong nháy mắt, đôi tay đầy vết chai của hắn đã đột nhiên chộp được mấy vật thể nhỏ xíu kia!Ngay lúc sắp sửa chạm đến.Lôi Bạo đột nhiên thay đổi sắc mặt.Anh chỉ cảm thấy, mấy thứ giống như hạt nho kia không ngờ lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng cuồng bạo, làm anh lui bịch bịch bịch về sao mấy bước.Mà dưới sức mạnh khủng khiếp kia.Đôi tay đầy vết chai của anh giống như một lớp giấy cửa sổ mỏng manh, năm ngón tay to lớn dùng để ngăn cản lập tức bị từng hạt nho xuyên thủng qua.Giờ phút này!Một cảnh làm mọi người càng thêm hoảng sợ xuất hiện.Phụt phụt phụt...!Từng cơn mưa máu đỏ tươi phun ra từ trên đôi tay của Lôi Bạo.Bàn tay của anh đã bị mấy hạt nho xuyên thấu trong nháy mắt, bay ra từ mu bàn tay.Rồi sau đó, bùm bùm bùm, nó giống như những viên đạn mini, nổ mạnh lên trên vách tường.Tí tách!Tí tách!Hai tay Lôi Bạo không khống chế được mà liên tục run rẩy, những giọt máu dày đặc chảy ra từ mấy cái lỗ nhỏ trên bàn tay anh, liên tục rỉ máu.Hai tay của anh đã bị đánh thành một cái rổ.Tất cả mọi người ở trong viện hí kịch nhìn thấy cảnh này, lại cảm thấy giống như có một bàn tay to vô hình đang nắm chặt lại trái tim, nắm thật chặt, gần như làm người ta không thể nào thở nổi.“Thua...!Thua? Tam sư huynh hoành luyện thiết cốt, anh ấy lại bị mấy cái hạt nho kia bắn thủng bàn tay!”Thiết Diện Thương Lang nhìn thấy cảnh này, cơ thể của anh không khống chế được bắt đầu run rẩy, gần như không thể tin vào hai mắt của anh.Mà bên cạnh anh!Đoạn Thuần và Tề Tư Viễn thiếu chút nữa là rớt cằm xuống đất, sợ muốn đái trong quần.Sao, sao lại có thể!Hai người bọn họ đều là cậu ấm được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, đã từng gặp vô số vệ sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ gặp được một người chỉ dựa vào mấy hạt nho, đã có thể phế bỏ hai tay của một người tàn nhẫn tự xưng hoành luyện.Cái này cứ giống như trong mấy chuyện cổ tích, không thể tin nổi.Mà bên kia.Đám Kim Cương, Hổ Vằn và Năm Sẹo cũng mặt mày vô cùng nghiêm túc.Thực lực của bọn họ cũng rất mạnh mẽ, nhưng tự hỏi bản thân, cho dù họ có luyện thêm mười năm hai mươi năm, cũng không thể nào làm được chuyện này.Còn không chỉ như thế!Trong nhóm người thành phố Nam Giang, bây giờ còn có một số thành viên bí mật, đã lấy điện thoại của bản thân ra từ lâu, bắt đầu livestream một cảnh đầy quỷ dị này lên trên các app livestream rồi.Mà khi những cảnh quay chụp livestream này được tuyên bố lên trên diễn đàn và web của thành phố Nam Giang!Đùng!Vô số người xem của thành phố Nam Giang, hoàn toàn chấn động.Bên ngoài hoàn toàn bùng nổ vì những hình ảnh trong livestream, vô số người xem trong thành phố Nam Giang đổ dồn vào phòng livestream này, khi nhìn thấy những hạt nho dính trên vách tường, và đôi tay bị đánh thành cái rỗ của Lôi Bạo, họ cũng không dám tin vào mắt mình..
Nghĩ đến đây!
Cho dù là nhóm người Hổ Vằn, Năm Sẹo hay là đám Kim Cương đều nín thở mà đợi, mặt đầy hồi hộp.
“Tới đi!”
Lôi Bạo nhe răng ra cười, cơ thể dần phát lực.
Cốp cốp cốp...!
Từng thớ cơ bắp của anh ta từ từ gồ cao lên, nâng trình độ phòng thủ của cơ bắp anh lên đến cực hạn.
Mà ngay khoảnh khắc lực phòng ngự và đầu óc tập trung cao độ nhất.
Phụt!
Một tiếng thở nhẹ đột nhiên vang lên, rồi sau đó...!
Vèo vèo vèo!
Tiếng gió xé rách vang lên liên tiếp như những hạt mưa, đột nhiên vang vọng khắp nơi.
Nhanh!
Nhanh!
Nhanh!
Hai mắt Lôi Bạo đột nhiên co rút lại, nhỏ chỉ bằng lỗ kim.
Anh cứ trơ mắt nhìn, có vài thứ cực nhỏ từ trên hàng ghế khán giả bay xuống, một đống rất nhiều bắn mạnh về phía anh!
“Tản ra hết!”
Trên gương mặt Lôi Bạo hiện lên vẻ sắt lạnh, đầy tự tin và kiêu ngạo.
Hai tay anh đột nhiên dùng sức, đột nhiên chộp mạnh về hướng mấy vật thể nhỏ xíu kia.
Gần như chỉ trong nháy mắt, đôi tay đầy vết chai của hắn đã đột nhiên chộp được mấy vật thể nhỏ xíu kia!
Ngay lúc sắp sửa chạm đến.
Lôi Bạo đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Anh chỉ cảm thấy, mấy thứ giống như hạt nho kia không ngờ lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng cuồng bạo, làm anh lui bịch bịch bịch về sao mấy bước.
Mà dưới sức mạnh khủng khiếp kia.
Đôi tay đầy vết chai của anh giống như một lớp giấy cửa sổ mỏng manh, năm ngón tay to lớn dùng để ngăn cản lập tức bị từng hạt nho xuyên thủng qua.
Giờ phút này!
Một cảnh làm mọi người càng thêm hoảng sợ xuất hiện.
Phụt phụt phụt...!
Từng cơn mưa máu đỏ tươi phun ra từ trên đôi tay của Lôi Bạo.
Bàn tay của anh đã bị mấy hạt nho xuyên thấu trong nháy mắt, bay ra từ mu bàn tay.
Rồi sau đó, bùm bùm bùm, nó giống như những viên đạn mini, nổ mạnh lên trên vách tường.
Tí tách!
Tí tách!
Hai tay Lôi Bạo không khống chế được mà liên tục run rẩy, những giọt máu dày đặc chảy ra từ mấy cái lỗ nhỏ trên bàn tay anh, liên tục rỉ máu.
Hai tay của anh đã bị đánh thành một cái rổ.
Tất cả mọi người ở trong viện hí kịch nhìn thấy cảnh này, lại cảm thấy giống như có một bàn tay to vô hình đang nắm chặt lại trái tim, nắm thật chặt, gần như làm người ta không thể nào thở nổi.
“Thua...!Thua? Tam sư huynh hoành luyện thiết cốt, anh ấy lại bị mấy cái hạt nho kia bắn thủng bàn tay!”
Thiết Diện Thương Lang nhìn thấy cảnh này, cơ thể của anh không khống chế được bắt đầu run rẩy, gần như không thể tin vào hai mắt của anh.
Mà bên cạnh anh!
Đoạn Thuần và Tề Tư Viễn thiếu chút nữa là rớt cằm xuống đất, sợ muốn đái trong quần.
Sao, sao lại có thể!
Hai người bọn họ đều là cậu ấm được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, đã từng gặp vô số vệ sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ gặp được một người chỉ dựa vào mấy hạt nho, đã có thể phế bỏ hai tay của một người tàn nhẫn tự xưng hoành luyện.
Cái này cứ giống như trong mấy chuyện cổ tích, không thể tin nổi.
Mà bên kia.
Đám Kim Cương, Hổ Vằn và Năm Sẹo cũng mặt mày vô cùng nghiêm túc.
Thực lực của bọn họ cũng rất mạnh mẽ, nhưng tự hỏi bản thân, cho dù họ có luyện thêm mười năm hai mươi năm, cũng không thể nào làm được chuyện này.
Còn không chỉ như thế!
Trong nhóm người thành phố Nam Giang, bây giờ còn có một số thành viên bí mật, đã lấy điện thoại của bản thân ra từ lâu, bắt đầu livestream một cảnh đầy quỷ dị này lên trên các app livestream rồi.
Mà khi những cảnh quay chụp livestream này được tuyên bố lên trên diễn đàn và web của thành phố Nam Giang!
Đùng!
Vô số người xem của thành phố Nam Giang, hoàn toàn chấn động.
Bên ngoài hoàn toàn bùng nổ vì những hình ảnh trong livestream, vô số người xem trong thành phố Nam Giang đổ dồn vào phòng livestream này, khi nhìn thấy những hạt nho dính trên vách tường, và đôi tay bị đánh thành cái rỗ của Lôi Bạo, họ cũng không dám tin vào mắt mình..
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc ÁmTác giả: Tuấn HuyTruyện Ngôn Tình“Dì à, cháu không muốn cố gắng nữa...” Sau khi Lâm Thiệu Huy soạn xong tin nhắn, anh gửi vào nhóm. Trong đôi mắt anh tràn đầy vẻ phức tạp. Vì báo thù, Lâm Thiệu Huy đã rời khỏi thế giới ngầm toàn cầu, về ở rể nhà họ Bạch ròng rã ba năm rồi. Trong ba năm này, vì anh không có tiền, không có thế, không có công việc nên bị mọi người lườm nguýt và chế giễu. Anh phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Bạch, nhẹ thì bị mắng, động tí thì bị đánh. Đối với một người từng là Đế Vương Hắc Ám như Lâm Thiệu Huy thì như thế đã là quá sức chịu đựng của anh rồi. Giờ đây, cuối cùng anh cũng ra một quyết định rất gian nan. Ting ting ting! Đúng lúc này, từng tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Lâm Thiệu Huy mở điện thoại ra, rất nhiều tin nhắn hiện lên. Dì La Băng thương nghiệp: “Thiệu Huy, cuối cùng dì cũng đợi được câu nói này của cháu. Từ hôm nay trở đi, tám mỏ dầu ở Sabia, Châu Phi của tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển thành tài sản cá nhân của cháu. Mặt khác, tập đoàn Huy Hoàng sẽ chuyển nhượng miễn phí 51% cổ… Nghĩ đến đây!Cho dù là nhóm người Hổ Vằn, Năm Sẹo hay là đám Kim Cương đều nín thở mà đợi, mặt đầy hồi hộp.“Tới đi!”Lôi Bạo nhe răng ra cười, cơ thể dần phát lực.Cốp cốp cốp...!Từng thớ cơ bắp của anh ta từ từ gồ cao lên, nâng trình độ phòng thủ của cơ bắp anh lên đến cực hạn.Mà ngay khoảnh khắc lực phòng ngự và đầu óc tập trung cao độ nhất.Phụt!Một tiếng thở nhẹ đột nhiên vang lên, rồi sau đó...!Vèo vèo vèo!Tiếng gió xé rách vang lên liên tiếp như những hạt mưa, đột nhiên vang vọng khắp nơi.Nhanh!Nhanh!Nhanh!Hai mắt Lôi Bạo đột nhiên co rút lại, nhỏ chỉ bằng lỗ kim.Anh cứ trơ mắt nhìn, có vài thứ cực nhỏ từ trên hàng ghế khán giả bay xuống, một đống rất nhiều bắn mạnh về phía anh!“Tản ra hết!”Trên gương mặt Lôi Bạo hiện lên vẻ sắt lạnh, đầy tự tin và kiêu ngạo.Hai tay anh đột nhiên dùng sức, đột nhiên chộp mạnh về hướng mấy vật thể nhỏ xíu kia.Gần như chỉ trong nháy mắt, đôi tay đầy vết chai của hắn đã đột nhiên chộp được mấy vật thể nhỏ xíu kia!Ngay lúc sắp sửa chạm đến.Lôi Bạo đột nhiên thay đổi sắc mặt.Anh chỉ cảm thấy, mấy thứ giống như hạt nho kia không ngờ lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng cuồng bạo, làm anh lui bịch bịch bịch về sao mấy bước.Mà dưới sức mạnh khủng khiếp kia.Đôi tay đầy vết chai của anh giống như một lớp giấy cửa sổ mỏng manh, năm ngón tay to lớn dùng để ngăn cản lập tức bị từng hạt nho xuyên thủng qua.Giờ phút này!Một cảnh làm mọi người càng thêm hoảng sợ xuất hiện.Phụt phụt phụt...!Từng cơn mưa máu đỏ tươi phun ra từ trên đôi tay của Lôi Bạo.Bàn tay của anh đã bị mấy hạt nho xuyên thấu trong nháy mắt, bay ra từ mu bàn tay.Rồi sau đó, bùm bùm bùm, nó giống như những viên đạn mini, nổ mạnh lên trên vách tường.Tí tách!Tí tách!Hai tay Lôi Bạo không khống chế được mà liên tục run rẩy, những giọt máu dày đặc chảy ra từ mấy cái lỗ nhỏ trên bàn tay anh, liên tục rỉ máu.Hai tay của anh đã bị đánh thành một cái rổ.Tất cả mọi người ở trong viện hí kịch nhìn thấy cảnh này, lại cảm thấy giống như có một bàn tay to vô hình đang nắm chặt lại trái tim, nắm thật chặt, gần như làm người ta không thể nào thở nổi.“Thua...!Thua? Tam sư huynh hoành luyện thiết cốt, anh ấy lại bị mấy cái hạt nho kia bắn thủng bàn tay!”Thiết Diện Thương Lang nhìn thấy cảnh này, cơ thể của anh không khống chế được bắt đầu run rẩy, gần như không thể tin vào hai mắt của anh.Mà bên cạnh anh!Đoạn Thuần và Tề Tư Viễn thiếu chút nữa là rớt cằm xuống đất, sợ muốn đái trong quần.Sao, sao lại có thể!Hai người bọn họ đều là cậu ấm được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, đã từng gặp vô số vệ sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ gặp được một người chỉ dựa vào mấy hạt nho, đã có thể phế bỏ hai tay của một người tàn nhẫn tự xưng hoành luyện.Cái này cứ giống như trong mấy chuyện cổ tích, không thể tin nổi.Mà bên kia.Đám Kim Cương, Hổ Vằn và Năm Sẹo cũng mặt mày vô cùng nghiêm túc.Thực lực của bọn họ cũng rất mạnh mẽ, nhưng tự hỏi bản thân, cho dù họ có luyện thêm mười năm hai mươi năm, cũng không thể nào làm được chuyện này.Còn không chỉ như thế!Trong nhóm người thành phố Nam Giang, bây giờ còn có một số thành viên bí mật, đã lấy điện thoại của bản thân ra từ lâu, bắt đầu livestream một cảnh đầy quỷ dị này lên trên các app livestream rồi.Mà khi những cảnh quay chụp livestream này được tuyên bố lên trên diễn đàn và web của thành phố Nam Giang!Đùng!Vô số người xem của thành phố Nam Giang, hoàn toàn chấn động.Bên ngoài hoàn toàn bùng nổ vì những hình ảnh trong livestream, vô số người xem trong thành phố Nam Giang đổ dồn vào phòng livestream này, khi nhìn thấy những hạt nho dính trên vách tường, và đôi tay bị đánh thành cái rỗ của Lôi Bạo, họ cũng không dám tin vào mắt mình..