Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 24

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 24Cô mà không có phẩm giá thế á!Không thể nào… Bình thường cũng chỉ nói cho sướng miệng thôi, chẳng lẽ thật sự dám nói trước mặt đàn ông luôn à?“Ha ha…”Tống Hân Nghiên cười thẹn thùng cực kỳ, bàn tay nhỏ mềm mại không xương khoát lên bả vai rộng lớn của anh, chậm rãi trượt xuống, m*n tr*n bờ ngực rắn chắc: “Sao mà hối hận được, có ông chồng đáng gờm như anh, em kiêu ngạo còn không kịp nữa là!”Tưởng Tử Hàn nhướng mày, cười nhạo một tiếng không rõ hàm ý, đẩy cô ra rồi đi khỏi.“Rầm!”Cửa phòng khép lại trước mặt cô.Tống Hân Nghiên bực bội đá thảm dưới chân một cái.Tức chết mất! Tức chết mất!Cô chỉ muốn một thân phận ‘vợ người ta’ thôi, sao tự nhiên còn thất thân nữa chứ?Chắc chắn anh ta chỉ đùa thôi!…Tống Hân Nghiên thay quần áo, quay lại nhà ăn, Tưởng Minh Trúc đã ăn xong.Cô bé tao nhã lau miệng, nhảy khỏi ghế cho trẻ, ra vẻ kiêu ngạo nói: “Đi thôi.”Tống Hân Nghiên lập tức cười đến sáng lạn: “Được thôi bé cưng.”Chợt, cô như nghĩ tới cái gì, ngượng ngùng cười nói: “Cô… không lái xe, chúng ta gọi xe được không?”“Sao? Cô muốn tôi hỏi xin một chiếc xe của ba già cho cô à?” Tưởng Minh Trúc khoanh tay trước ngực.Cô bé nhướng cặp mày nhỏ, trông vừa ngầu lại đáng yêu.Tống Hân Nghiên vỗ vỗ ngực: “Gì? Làm gì có chuyện ấy! Nhìn cô là biết cô là kiểu phụ nữ tự lực cánh sinh không ngừng vươn lên mà. Sao có thể dựa vào đàn ông được!”Cô nhóc vô tình vạch trần: “Không dựa vào đàn ông, thế cô kết hôn làm gì?”“Cô… trải nghiệm cuộc sống!”Tưởng Minh Trúc khinh thường bĩu môi nhỏ, chạy đi đeo balo nhỏ của mình.Tống Hân Nghiên thoáng thở phào một hơi.Nhóc tinh ranh, không chỉ mồm miệng sắc bén mà đầu óc phản ứng phải gọi là điểm cộng!Tống Hân Nghiên bắt xe đưa Tưởng Minh Trúc đến nhà trẻ.Cô nhóc đeo balo đứng trước cổng nhà trẻ, dừng bước quay đầu lại: “Chiều cô lại đến đón tôi đấy.”Tống Hân Nghiên chớp mắt: “Nếu ba cháu không bận thì chắc là ba đến thôi.”Tưởng Minh Trúc không vui, tiến hai bước tới trước mặt cô: “Thái độ cô thế này mà đòi tóm gọn ông ba già nhà tôi à? Làm nũng, lăn lộn, ăn vạ, quấn lấy ba tôi, có làm được hay không?”Không đợi Tống Hân Nghiên đáp lại, bé con đã lộ ra vẻ ghét bỏ: “Chồng cô được cái mặt đào hoa lắm, chỉ giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt thôi. Lần nào ba tôi đến mấy cô giáo cũng đều si dại luôn. Nếu không trông cẩn thận, coi chừng chồng cô bị người khác cướp mất đấy.”Tống Hân Nghiên trợn mắt há hốc mồm miệng.Cố nén cười, vội vàng gật đầu: “Nói đúng lắm, chiều nay cô nhất định đến đón cháu.”Lúc này Tưởng Minh Trúc mới hài lòng gật cái đầu nhỏ, lặng lẽ lấy di động trong balo ra: “Kết bạn Zalo đi, đúng giờ một chút, đừng bắt tôi chờ.”

CHƯƠNG 24

Cô mà không có phẩm giá thế á!

Không thể nào… Bình thường cũng chỉ nói cho sướng miệng thôi, chẳng lẽ thật sự dám nói trước mặt đàn ông luôn à?

“Ha ha…”

Tống Hân Nghiên cười thẹn thùng cực kỳ, bàn tay nhỏ mềm mại không xương khoát lên bả vai rộng lớn của anh, chậm rãi trượt xuống, m*n tr*n bờ ngực rắn chắc: “Sao mà hối hận được, có ông chồng đáng gờm như anh, em kiêu ngạo còn không kịp nữa là!”

Tưởng Tử Hàn nhướng mày, cười nhạo một tiếng không rõ hàm ý, đẩy cô ra rồi đi khỏi.

“Rầm!”

Cửa phòng khép lại trước mặt cô.

Tống Hân Nghiên bực bội đá thảm dưới chân một cái.

Tức chết mất! Tức chết mất!

Cô chỉ muốn một thân phận ‘vợ người ta’ thôi, sao tự nhiên còn thất thân nữa chứ?

Chắc chắn anh ta chỉ đùa thôi!

Tống Hân Nghiên thay quần áo, quay lại nhà ăn, Tưởng Minh Trúc đã ăn xong.

Cô bé tao nhã lau miệng, nhảy khỏi ghế cho trẻ, ra vẻ kiêu ngạo nói: “Đi thôi.”

Tống Hân Nghiên lập tức cười đến sáng lạn: “Được thôi bé cưng.”

Chợt, cô như nghĩ tới cái gì, ngượng ngùng cười nói: “Cô… không lái xe, chúng ta gọi xe được không?”

“Sao? Cô muốn tôi hỏi xin một chiếc xe của ba già cho cô à?” Tưởng Minh Trúc khoanh tay trước ngực.

Cô bé nhướng cặp mày nhỏ, trông vừa ngầu lại đáng yêu.

Tống Hân Nghiên vỗ vỗ ngực: “Gì? Làm gì có chuyện ấy! Nhìn cô là biết cô là kiểu phụ nữ tự lực cánh sinh không ngừng vươn lên mà. Sao có thể dựa vào đàn ông được!”

Cô nhóc vô tình vạch trần: “Không dựa vào đàn ông, thế cô kết hôn làm gì?”

“Cô… trải nghiệm cuộc sống!”

Tưởng Minh Trúc khinh thường bĩu môi nhỏ, chạy đi đeo balo nhỏ của mình.

Tống Hân Nghiên thoáng thở phào một hơi.

Nhóc tinh ranh, không chỉ mồm miệng sắc bén mà đầu óc phản ứng phải gọi là điểm cộng!

Tống Hân Nghiên bắt xe đưa Tưởng Minh Trúc đến nhà trẻ.

Cô nhóc đeo balo đứng trước cổng nhà trẻ, dừng bước quay đầu lại: “Chiều cô lại đến đón tôi đấy.”

Tống Hân Nghiên chớp mắt: “Nếu ba cháu không bận thì chắc là ba đến thôi.”

Tưởng Minh Trúc không vui, tiến hai bước tới trước mặt cô: “Thái độ cô thế này mà đòi tóm gọn ông ba già nhà tôi à? Làm nũng, lăn lộn, ăn vạ, quấn lấy ba tôi, có làm được hay không?”

Không đợi Tống Hân Nghiên đáp lại, bé con đã lộ ra vẻ ghét bỏ: “Chồng cô được cái mặt đào hoa lắm, chỉ giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt thôi. Lần nào ba tôi đến mấy cô giáo cũng đều si dại luôn. Nếu không trông cẩn thận, coi chừng chồng cô bị người khác cướp mất đấy.”

Tống Hân Nghiên trợn mắt há hốc mồm miệng.

Cố nén cười, vội vàng gật đầu: “Nói đúng lắm, chiều nay cô nhất định đến đón cháu.”

Lúc này Tưởng Minh Trúc mới hài lòng gật cái đầu nhỏ, lặng lẽ lấy di động trong balo ra: “Kết bạn Zalo đi, đúng giờ một chút, đừng bắt tôi chờ.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 24Cô mà không có phẩm giá thế á!Không thể nào… Bình thường cũng chỉ nói cho sướng miệng thôi, chẳng lẽ thật sự dám nói trước mặt đàn ông luôn à?“Ha ha…”Tống Hân Nghiên cười thẹn thùng cực kỳ, bàn tay nhỏ mềm mại không xương khoát lên bả vai rộng lớn của anh, chậm rãi trượt xuống, m*n tr*n bờ ngực rắn chắc: “Sao mà hối hận được, có ông chồng đáng gờm như anh, em kiêu ngạo còn không kịp nữa là!”Tưởng Tử Hàn nhướng mày, cười nhạo một tiếng không rõ hàm ý, đẩy cô ra rồi đi khỏi.“Rầm!”Cửa phòng khép lại trước mặt cô.Tống Hân Nghiên bực bội đá thảm dưới chân một cái.Tức chết mất! Tức chết mất!Cô chỉ muốn một thân phận ‘vợ người ta’ thôi, sao tự nhiên còn thất thân nữa chứ?Chắc chắn anh ta chỉ đùa thôi!…Tống Hân Nghiên thay quần áo, quay lại nhà ăn, Tưởng Minh Trúc đã ăn xong.Cô bé tao nhã lau miệng, nhảy khỏi ghế cho trẻ, ra vẻ kiêu ngạo nói: “Đi thôi.”Tống Hân Nghiên lập tức cười đến sáng lạn: “Được thôi bé cưng.”Chợt, cô như nghĩ tới cái gì, ngượng ngùng cười nói: “Cô… không lái xe, chúng ta gọi xe được không?”“Sao? Cô muốn tôi hỏi xin một chiếc xe của ba già cho cô à?” Tưởng Minh Trúc khoanh tay trước ngực.Cô bé nhướng cặp mày nhỏ, trông vừa ngầu lại đáng yêu.Tống Hân Nghiên vỗ vỗ ngực: “Gì? Làm gì có chuyện ấy! Nhìn cô là biết cô là kiểu phụ nữ tự lực cánh sinh không ngừng vươn lên mà. Sao có thể dựa vào đàn ông được!”Cô nhóc vô tình vạch trần: “Không dựa vào đàn ông, thế cô kết hôn làm gì?”“Cô… trải nghiệm cuộc sống!”Tưởng Minh Trúc khinh thường bĩu môi nhỏ, chạy đi đeo balo nhỏ của mình.Tống Hân Nghiên thoáng thở phào một hơi.Nhóc tinh ranh, không chỉ mồm miệng sắc bén mà đầu óc phản ứng phải gọi là điểm cộng!Tống Hân Nghiên bắt xe đưa Tưởng Minh Trúc đến nhà trẻ.Cô nhóc đeo balo đứng trước cổng nhà trẻ, dừng bước quay đầu lại: “Chiều cô lại đến đón tôi đấy.”Tống Hân Nghiên chớp mắt: “Nếu ba cháu không bận thì chắc là ba đến thôi.”Tưởng Minh Trúc không vui, tiến hai bước tới trước mặt cô: “Thái độ cô thế này mà đòi tóm gọn ông ba già nhà tôi à? Làm nũng, lăn lộn, ăn vạ, quấn lấy ba tôi, có làm được hay không?”Không đợi Tống Hân Nghiên đáp lại, bé con đã lộ ra vẻ ghét bỏ: “Chồng cô được cái mặt đào hoa lắm, chỉ giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt thôi. Lần nào ba tôi đến mấy cô giáo cũng đều si dại luôn. Nếu không trông cẩn thận, coi chừng chồng cô bị người khác cướp mất đấy.”Tống Hân Nghiên trợn mắt há hốc mồm miệng.Cố nén cười, vội vàng gật đầu: “Nói đúng lắm, chiều nay cô nhất định đến đón cháu.”Lúc này Tưởng Minh Trúc mới hài lòng gật cái đầu nhỏ, lặng lẽ lấy di động trong balo ra: “Kết bạn Zalo đi, đúng giờ một chút, đừng bắt tôi chờ.”

Chương 24