Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 34

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 34Tưởng Tử Hàn cau chặt đôi mày kiếm, sắc mặt khó coi như hận không thể vứt cô xuống xe.“Về nhà!”Anh cắn răng thốt ra hai chữ, tiếp tục dặn dò: “Gọi Cố Vũ Tùng đưa y tá trưởng hôm qua tới kiểm tra cho cô ấy.”“Vâng!”Chúc Minh Đức đáp.Anh ta ngó mợ chủ đang run lập cập trong lòng ông chủ, chỉ có thể điên cuồng tăng tốc.Lúc tới giao lộ đèn xanh đèn đỏ, đằng trước chợt xuất hiện một chiếc xe vượt đèn đỏ.Hô hấp của Chúc Minh Đức khựng lại, giẫm mạnh phanh xe khiến xe dừng đột ngột.Tưởng Tử Hàn và Tống Hân Nghiên bị quán tính hất văng.Tưởng Tử Hàn phản ứng nhanh, một tay bám lấy lưng ghế trước, ổn định cơ thể.Còn Tống Hân Nghiên nằm tựa vào anh thì không may mắn như vậy, đập mạnh đầu vào màn hình mini gắn trên lưng tựa ghế trước.“Cốp!”Một tiếng giòn vang.“Đau…”Tống Hân Nghiên đau đến rơm rớm nước mắt, trán sưng đỏ một mảng, đầu óc cũng dần dà tỉnh táo lại.Chúc Minh Đức kinh hãi run rẩy quay đầu: “Xin lỗi Boss…”Tưởng Tử Hàn lạnh lùng lườm anh ta.Chúc Minh Đức vội đánh mắt về, quay đầu cẩn thận lái xe tiếp.Cảm giác thoát lực đỡ hơn nhiều, Tống Hân Nghiên hòa hoãn một chút rồi mới ngồi thẳng lên.Bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của Tưởng Tử Hàn, lý trí thoáng cái phục hồi.Cô vội vàng kéo áo cẩn thận, nhịn đau nở nụ cười xinh đẹp làm lành: “Anh yêu, để anh chê cười rồi. May mà anh đến đúng lúc, nếu không em thảm mất thôi.”Giọng nói mềm oặt, không chút tinh thần nào cả.Gương mặt nhỏ trắng như ma, thế mà còn cười cho được!Mặt mày Tưởng Tử Hàn lạnh băng: “Cô không biết thân phận của mình à?”“Biết chứ biết chứ, thời khắc ghi nhớ mà, là vợ của bác sĩ Tưởng.”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng lạnh hơn: “Biết mà còn đơn độc ra ngoài ăn cơm với đàn ông?”“Không phải do yêu cầu công việc hay sao?”Tống Hân Nghiên lí nhí cãi lại một câu, âm thanh mềm mại làm người khác nghe xong không còn giận được nữa.Tưởng Tử Hàn nhướng mày cười mỉa: “Cô là tiểu thư danh giá nhất Hải Thành thật đấy à? Chẳng lẽ mấy tiểu thư giới thượng lưu các cô đều giống cô, toàn là bình hoa không có não hết sao?”Ờm…Lão Tưởng, câu này hơi đau đấy.Vì đả kích mình cô mà kéo theo cả một đống tiểu thư giới thượng lưu, có phải hơi quá đáng không?

CHƯƠNG 34

Tưởng Tử Hàn cau chặt đôi mày kiếm, sắc mặt khó coi như hận không thể vứt cô xuống xe.

“Về nhà!”

Anh cắn răng thốt ra hai chữ, tiếp tục dặn dò: “Gọi Cố Vũ Tùng đưa y tá trưởng hôm qua tới kiểm tra cho cô ấy.”

“Vâng!”

Chúc Minh Đức đáp.

Anh ta ngó mợ chủ đang run lập cập trong lòng ông chủ, chỉ có thể điên cuồng tăng tốc.

Lúc tới giao lộ đèn xanh đèn đỏ, đằng trước chợt xuất hiện một chiếc xe vượt đèn đỏ.

Hô hấp của Chúc Minh Đức khựng lại, giẫm mạnh phanh xe khiến xe dừng đột ngột.

Tưởng Tử Hàn và Tống Hân Nghiên bị quán tính hất văng.

Tưởng Tử Hàn phản ứng nhanh, một tay bám lấy lưng ghế trước, ổn định cơ thể.

Còn Tống Hân Nghiên nằm tựa vào anh thì không may mắn như vậy, đập mạnh đầu vào màn hình mini gắn trên lưng tựa ghế trước.

“Cốp!”

Một tiếng giòn vang.

“Đau…”

Tống Hân Nghiên đau đến rơm rớm nước mắt, trán sưng đỏ một mảng, đầu óc cũng dần dà tỉnh táo lại.

Chúc Minh Đức kinh hãi run rẩy quay đầu: “Xin lỗi Boss…”

Tưởng Tử Hàn lạnh lùng lườm anh ta.

Chúc Minh Đức vội đánh mắt về, quay đầu cẩn thận lái xe tiếp.

Cảm giác thoát lực đỡ hơn nhiều, Tống Hân Nghiên hòa hoãn một chút rồi mới ngồi thẳng lên.

Bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của Tưởng Tử Hàn, lý trí thoáng cái phục hồi.

Cô vội vàng kéo áo cẩn thận, nhịn đau nở nụ cười xinh đẹp làm lành: “Anh yêu, để anh chê cười rồi. May mà anh đến đúng lúc, nếu không em thảm mất thôi.”

Giọng nói mềm oặt, không chút tinh thần nào cả.

Gương mặt nhỏ trắng như ma, thế mà còn cười cho được!

Mặt mày Tưởng Tử Hàn lạnh băng: “Cô không biết thân phận của mình à?”

“Biết chứ biết chứ, thời khắc ghi nhớ mà, là vợ của bác sĩ Tưởng.”

Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng lạnh hơn: “Biết mà còn đơn độc ra ngoài ăn cơm với đàn ông?”

“Không phải do yêu cầu công việc hay sao?”

Tống Hân Nghiên lí nhí cãi lại một câu, âm thanh mềm mại làm người khác nghe xong không còn giận được nữa.

Tưởng Tử Hàn nhướng mày cười mỉa: “Cô là tiểu thư danh giá nhất Hải Thành thật đấy à? Chẳng lẽ mấy tiểu thư giới thượng lưu các cô đều giống cô, toàn là bình hoa không có não hết sao?”

Ờm…

Lão Tưởng, câu này hơi đau đấy.

Vì đả kích mình cô mà kéo theo cả một đống tiểu thư giới thượng lưu, có phải hơi quá đáng không?

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 34Tưởng Tử Hàn cau chặt đôi mày kiếm, sắc mặt khó coi như hận không thể vứt cô xuống xe.“Về nhà!”Anh cắn răng thốt ra hai chữ, tiếp tục dặn dò: “Gọi Cố Vũ Tùng đưa y tá trưởng hôm qua tới kiểm tra cho cô ấy.”“Vâng!”Chúc Minh Đức đáp.Anh ta ngó mợ chủ đang run lập cập trong lòng ông chủ, chỉ có thể điên cuồng tăng tốc.Lúc tới giao lộ đèn xanh đèn đỏ, đằng trước chợt xuất hiện một chiếc xe vượt đèn đỏ.Hô hấp của Chúc Minh Đức khựng lại, giẫm mạnh phanh xe khiến xe dừng đột ngột.Tưởng Tử Hàn và Tống Hân Nghiên bị quán tính hất văng.Tưởng Tử Hàn phản ứng nhanh, một tay bám lấy lưng ghế trước, ổn định cơ thể.Còn Tống Hân Nghiên nằm tựa vào anh thì không may mắn như vậy, đập mạnh đầu vào màn hình mini gắn trên lưng tựa ghế trước.“Cốp!”Một tiếng giòn vang.“Đau…”Tống Hân Nghiên đau đến rơm rớm nước mắt, trán sưng đỏ một mảng, đầu óc cũng dần dà tỉnh táo lại.Chúc Minh Đức kinh hãi run rẩy quay đầu: “Xin lỗi Boss…”Tưởng Tử Hàn lạnh lùng lườm anh ta.Chúc Minh Đức vội đánh mắt về, quay đầu cẩn thận lái xe tiếp.Cảm giác thoát lực đỡ hơn nhiều, Tống Hân Nghiên hòa hoãn một chút rồi mới ngồi thẳng lên.Bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của Tưởng Tử Hàn, lý trí thoáng cái phục hồi.Cô vội vàng kéo áo cẩn thận, nhịn đau nở nụ cười xinh đẹp làm lành: “Anh yêu, để anh chê cười rồi. May mà anh đến đúng lúc, nếu không em thảm mất thôi.”Giọng nói mềm oặt, không chút tinh thần nào cả.Gương mặt nhỏ trắng như ma, thế mà còn cười cho được!Mặt mày Tưởng Tử Hàn lạnh băng: “Cô không biết thân phận của mình à?”“Biết chứ biết chứ, thời khắc ghi nhớ mà, là vợ của bác sĩ Tưởng.”Sắc mặt Tưởng Tử Hàn càng lạnh hơn: “Biết mà còn đơn độc ra ngoài ăn cơm với đàn ông?”“Không phải do yêu cầu công việc hay sao?”Tống Hân Nghiên lí nhí cãi lại một câu, âm thanh mềm mại làm người khác nghe xong không còn giận được nữa.Tưởng Tử Hàn nhướng mày cười mỉa: “Cô là tiểu thư danh giá nhất Hải Thành thật đấy à? Chẳng lẽ mấy tiểu thư giới thượng lưu các cô đều giống cô, toàn là bình hoa không có não hết sao?”Ờm…Lão Tưởng, câu này hơi đau đấy.Vì đả kích mình cô mà kéo theo cả một đống tiểu thư giới thượng lưu, có phải hơi quá đáng không?

Chương 34